Xe tăng, pháo tự hành hay phương tiện bọc thép của Đức thời Thế chiến II nổi bật với vẻ ngoài đặc trưng, những đường gân nổi trên bề mặt không phải là do thợ Đức 'lười' làm phẳng bề mặt kim loại, mà đây là một thiết kế có chủ đích.
Trong tháng 11 năm 1942, quân đội Đức Quốc Xã giới thiệu một loại vũ khí mới mang tên Hafthohlladung (adhesive hollow charge hay khối nổ lõm bám dính), còn được biết đến với cái tên Panzerknacker (kẻ phá xe tăng). Đây là một loại mìn chống tăng có hình dạng nón với 3 nam châm ở đáy, mỗi nam châm có cặp cực tạo ra từ trường rất mạnh mẽ, có khả năng bám chặt vào vỏ xe tăng ở mọi góc độ trên bề mặt. Loại vũ khí chống tăng này chủ yếu được sử dụng bởi các đội diệt tăng Wehrmacht. Khi kích nổ, Hafthohlladung có thể xuyên qua đến 140 mm giáp đồng nhất, độ dày lớn hơn đáng kể so với giáp của hầu hết xe tăng phe Đồng Minh.Tuy nhiên, Đức lo ngại rằng Đồng Minh có thể phát triển vũ khí tương tự với khả năng bám vào xe bằng nam châm. Để đối phó, Chemische Werke Zimmer & Co của Đức đã tạo ra cách để làm cho 'vỏ quýt' trở nên không thể bám vào nam châm. Họ phát triển lớp phủ chống từ tính và sản phẩm cuối cùng được gọi là Zimmerit.
Zimmerit ra đời vào tháng 12 năm 1943 và tổng quan, nó không mang các thuộc tính chống từ tính đặc biệt. Nó chỉ là một lớp sơn dày ngăn chặn tiếp xúc trực tiếp của nam châm với bề mặt kim loại. Zimmerit bao gồm 40% bari sulfat, 25% polyvinyl axetat, 15% bột màu, 10% kẽm sulfua và 10% mùn cưa. Bên cạnh khả năng chống từ tính, Zimmerit còn được áp dụng trên xe tăng với các đường gân nổi, giảm khả năng bám dính của nam châm và đồng thời đóng vai trò như lớp ngụy trang.
Zimmerit được sơn lên phương tiện tại nhà máy hoặc trên chiến trường theo quy trình 2 lớp. Lớp đầu tiên sẽ được sơn và để khô 24 giờ trước khi sơn lớp thứ 2. Lớp thứ 2, sau khi sơn, sẽ được cào tạo ra các đường gân, khi khô tạo thành bề mặt gồ ghề và cứng. Nếu sơn tại nhà máy, họa tiết có thể là hình vuông giống như bánh quế.
Quân Đức đã áp dụng Zimmerit trên đa dạng loại xe như Panzer III, Panzer IV, Panther, Tiger và thậm chí trên các mẫu đầu tiên của Tiger II. Zimmerit ban đầu được yêu cầu phủ lên thân xe trước, sau đó là tháp pháo.
Tuy nhiên, chỉ sau 1 năm, Zimmerit đã không còn xuất hiện trên xe tăng và phương tiện bọc thép của Đức. Lo ngại về việc quân Đồng Minh sử dụng mìn nam châm giống Hafthohlladung để tấn công xe tăng Đức không xảy ra. Thay vào đó, đạn chống tăng mạnh mẽ như Bazooka xuất hiện, làm cho các thiết bị như mìn nam châm trở nên lỗi thời, và lớp phủ Zimmerit cũng trở nên vô dụng. Ngoài ra, có tin đồn không căn cứ về việc Zimmerit dễ cháy khi bị bắn trúng, kèm theo nhược điểm là lớp sơn cần nhiều thời gian để khô, mà thời gian là quân đội Đức không muốn lãng phí trong giai đoạn cuối của Thế chiến... tất cả những điều này khiến Zimmerit mất đi vị thế quan trọng.Nguồn: Nodum.org; Wikipedia