
“8 năm đấu tranh với ma túy của ABC”
“Bên cạnh vẻ đẹp rực rỡ là một khía cạnh đắng cay, ẩn sau ánh sáng của cô ca sĩ trẻ vừa nhập viện vì sốc ma túy”
“ABC và câu chuyện vượt qua ma túy để chiến đấu với căn bệnh trầm cảm”
…
Dĩ nhiên, mọi người đều đau xót cho cô gái trẻ với số phận bi đắng, tiếc thương cho cuộc đời tài năng nhưng đầy bất hạnh.
Hãy để lại bên kia vấn đề về việc tại sao cô gái ấy bị nghiện ma túy, phía sau bi kịch ấy có thêm bi kịch nào khác không, hãy trả lời một cách chân thành cho một câu hỏi: Đó là đúng hay sai?

Một người nghiện nằm bên lề chợ Khâm Thiên trong những năm 2000 cũng mang theo một câu chuyện đau lòng, không ai đột ngột bị cuốn vào ma túy mặc kệ biết rõ về sức hấp dẫn và nguy hại của nó. Người nghèo phải đối mặt với cuộc sống đầy khó khăn tìm kiếm sự đắm chìm trong khói thuốc mê, người giàu sống trong sự phung phí mất phương hướng không biết họ phải đi về đâu để tìm niềm vui trong bột trắng, chị gái từ nghề buôn hoa cỏ phải hy sinh bản thân mình để quên đi sự nhục nhã... Đúng vậy, mỗi người đều có một câu chuyện riêng của mình.
Tuy nhiên, họ vẫn bị mắng chửi. Mắng là “kẻ nghiện”, là “thằng nghiện”, là bọn hỗn đản, ngu ngốc, không biết ăn cơm nhưng lại say sưa vào ma túy. Khi họ qua đời, người ta sẽ nhíu mày và nói: “Cái kẻ nghiện đáng đời”, hoặc “Chết đi cho nhẹ lòng, sống lại chỉ làm khổ người khác”, không quan trọng họ sử dụng ma túy với tiền của họ hay tiền ăn cắp.

Đúng vậy. Còn về cô ca sĩ kia, vẫn nhận được những lời thương cảm: “Thật khổ quá, chắc phải đấu tranh rất nhiều”, “Cuộc sống phải khó khăn đến đâu mới khiến họ thất vọng đến như vậy”... Thậm chí, một tờ báo còn bày tỏ: “Trước đó, có lúc mọi người nghĩ rằng nữ ca sĩ 25 tuổi này đã chiến thắng cuộc chiến với ma túy trong nhiều năm. Nhưng, như đã thừa nhận trong đĩa đơn mới Sober, cuối cùng, cô cũng chỉ là một con người.” Vâng, cô “cũng chỉ là một con người”, như thể đó là bản tính của tất cả mọi con người.
***
Không chỉ ở Việt Nam mà ở bất kỳ đâu, mọi người đều phản đối ma túy, không có ngoại lệ. Vậy nếu ai đó hỏi tôi rằng, có lòng thương cho cô gái đó không, tôi sẽ trả lời là có, nhưng liệu có đồng cảm không, thì chắc chắn là không.
Tình huống trên đã thể hiện rõ sự phân biệt của xã hội đối với giàu nghèo, người nổi tiếng và người bình thường trong thế giới hiện đại, nơi mà chúng ta áp đặt những 'tiêu chuẩn kép' riêng cho từng đối tượng. Sự ưu ái luôn được dành cho người giàu và có địa vị hơn.

Không chỉ vậy, điều đó còn là minh chứng cho sự thiếu nhận thức của toàn bộ một nhóm người. Đồng cảm với một người nghiện ma túy cũng là đồng cảm với chính ma túy, tức là: “Phải làm gì để người ta mới nghiện”. Trong cuốn sách “Thấu hiểu hệ thống”, Donnella H. Meadows đã đưa ra quan điểm:
“Nghiện ma túy không phải chỉ là vấn đề cá nhân, và không ai, dù mạnh mẽ, thông minh đến đâu cũng không thể cứu chữa một người nghiện, chưa kể đến nghiện ma túy. Chỉ khi chúng ta nhận ra rằng nghiện là một phần của nhiều vấn đề tiêu cực và vấn nạn xã hội, thì chúng ta mới có thể bắt đầu giải quyết được vấn đề này.”
Không gì tồn tại một cách độc lập hoặc riêng biệt, mà tất cả đều hòa mình vào một hệ thống phức tạp và liên kết.
Trong mọi lĩnh vực, việc áp dụng tư duy hệ thống có thể giúp giải quyết vấn đề: kinh doanh, quản lý, giáo dục,... Thay vì chỉ xử lý những dấu hiệu bề ngoài, người lãnh đạo cần đào sâu để hiểu rõ nguyên nhân và xử lý vấn đề từ gốc rễ.
Người Hành Đạo Tinh Tế.
