

Là một người con của dải đất hình chữ S, tôi tự hào và yêu quý quê hương mình. Tôi muốn chia sẻ với bạn bè trên khắp thế giới những điều tốt đẹp mà chúng ta có. Nhưng nếu bạn là tôi, nếu bạn đã từng thấy sự kỳ diệu của mỗi góc Việt Nam, và sau đó lại chứng kiến sự tàn phá dưới bàn chân con người, thì những tình cảm ấy sẽ trở nên đau đớn hơn.
Năm 2005, tôi được cơ hội tham gia một chương trình tình nguyện tại Sapa. Nhóm của chúng tôi có 4 người và quyết định dành bốn ngày cuối cùng để leo lên đỉnh Fansipan. Đỉnh núi Đông Dương lúc đó vẫn còn hoang sơ, hùng vĩ và bí ẩn. Người địa phương dẫn đường cho chúng tôi qua những con đường vắng vẻ, nơi chỉ có tiếng nước chảy, tiếng lá cây xào xạc và tiếng chim hót vang vọng xa xôi. Không có máy ảnh, không có điện thoại, không có bất kỳ thiết bị điện tử nào, chỉ có đôi chân bước trên những triền đá và đôi tay nắm chặt cành lá.

Đó thật sự là một chuyến đi đáng nhớ. Tuy nhiên, tôi luôn tự hỏi liệu mình đã làm đúng hay không? Hôm nay, đôi chân tò mò của tôi đặt lên những bước đi trên Fansipan, nhưng liệu ngày mai có phải là hàng trăm, hàng ngàn, hàng vạn đôi chân khác không? Và sau 10 năm, 20 năm, những vẻ đẹp hùng vĩ mà tôi đã chứng kiến liệu có biến mất dưới sự tò mò của con người không?
Thực tế đã chứng minh những lo ngại của tôi không là không có cơ sở. Sapa và Fansipan ngày nay đã trở thành trung tâm thương mại, không còn những cảnh đẹp hoang sơ, yên bình và mơ mộng như trước. Một bên là công trình xây dựng, một bên là các dự án, mọi người xô bồ trên đỉnh núi chỉ để chụp ảnh với cột cờ, những làng quê giản dị, những khu rừng xanh thăm thẳm bị hủy hoại dưới bàn chân con người.

Vì vậy, tôi lo sợ rằng Sơn Đoòng sẽ một ngày nào đó chịu số phận tương tự. Các tảng đá vững chãi sẽ bị phá hủy bởi dấu vết của những người đi qua, các hang động sẽ bị bẩn bức bởi rác thải và hóa chất, và những con suối ngầm sẽ bị ô nhiễm bởi nước cạn và chất thải. Nếu như vậy, tôi mong ước Sơn Đoòng sẽ mãi giữ được vẻ đẹp yên bình trong vòng tay của rừng già, không ai chạm vào, không ai khám phá. Những người thực sự trân trọng Sơn Đoòng sẽ không để ý đến danh xưng “Hang động tự nhiên lớn nhất thế giới”.
Xin đừng dùng lý do “cơ hội khám phá cho những người không đủ sức khỏe hoặc điều kiện”. Nếu không thể, hãy ở nhà và khám phá Sơn Đoòng qua những bộ phim hoặc đọc về nó qua sách báo.
“Đá nhọn vực sâu” - Trái tim sâu chinh phục vách đá nhọn
Nguyễn Vân Anh là một trong số ít người Việt Nam được phép khám phá Sơn Đoòng thông qua các chuyến thám hiểm chuyên nghiệp và có giới hạn, nhằm bảo vệ những giá trị nguyên bản của hang động này. Sau chuyến đi, chị đã viết cuốn sách “Đá nhọn vực sâu”.

Thay vì cung cấp một hướng dẫn chi tiết về việc khám phá Sơn Đoòng, cuốn sách này đã tạo ra một tác phẩm nghệ thuật
Ngoài những đường hầm chật hẹp và đen tối, 'Đá nhọn vực sâu' còn mang lại ký ức tuổi thơ với hương vị của khoai lang, cơm nếp, cháo xương, hành lá, mắm tép, đậu phụ, và đặc biệt là tình mẹ của tác giả, người đã đặt ra những thách thức cho con gái mình

Mỗi trang sách không chỉ là những trải nghiệm ấn tượng trong rừng sâu, mà còn là hình ảnh của Nguyễn Vân Anh, một người phụ nữ kiên cường và mạnh mẽ
'Đá nhọn vực sâu' không chỉ là từ ngữ mà còn là một câu chuyện đầy hấp dẫn, như lời kể của một người bên lửa
Dừng lại
Hành trình của tôi
