Chỉ khi mắt giữ được sự tĩnh lặng, tim không còn đau đớn, tâm hồn lúc ấy nhẹ gánh bớt.
Anh em thường thấy hình 3 con khỉ, một con che mắt, một con che miệng, một con che tai. Ý nghĩa sâu sắc nhất là giảm nói, giảm nghe, giảm quan sát để tâm hồn trở nên nhẹ nhàng hơn.

Có người quyết tâm 'tịnh miệng' một khoảng thời gian, để xem khi miệng không lên tiếng và không phản ứng, thì tâm hồn liệu có bớt phiền não đến đâu.
Không khó đâu, bởi vì con người thích nói nhiều hơn là thích nghe, đặc biệt là khi chạm vào tự ái, tâm hồn nổi loạn, tâm trạng bùng phát, cảm xúc biến động.
Người nào quan sát được phản ứng tự động của tâm trạng khi tức giận sẽ hiểu rằng cái 'tôi' thường lớn hơn tưởng. Bản chất con người thường sợ bị khinh bỉ và ngại ngùng trước sự coi thường của người khác.
Từ nỗi sợ đó, chúng ta thường cố tỏ ra mạnh mẽ, thậm chí là tự tỏ ra quan trọng hơn, để người khác không dám xem thường mình.
Tình huống này thường xuyên xảy ra, đặc biệt là khi gặp lại những mối quan hệ cũ. Khi được hỏi về tình hình, chúng ta thường trả lời mà không suy nghĩ kỹ, miệng nói tự động mà thôi.
Miệng không dễ nói, ăn đúng đã khó, nói đúng càng khó. Trong hầu hết tình huống, im lặng luôn là vàng, hay giữ vững lịch sự để tránh rắc rối, đơn giản bớt phiền lòng.
Khi 'nói ra như kim cương', lời nói đó phải mang lại lợi ích cho cả người nói và người nghe, và quan trọng nhất là phải chân thành, không nên giả tạo.
Tôi thường xuyên đặt mình ở vị trí của người khác khi nói chuyện, vì vậy tôi biết cách sử dụng từ ngữ lịch sự và chân thành. Nó cần sự quan sát và rèn luyện tỉ mỉ.
Tai không nghe, mắt không thấy, miệng không nói đại diện cho sự tĩnh lặng của tâm hồn. Trong bối cảnh hỗn loạn, tâm hồn an bình khi cảm nhận được sự yên bình, tĩnh lặng giữa cuộc sống biến động.
Lục căn tương tác với thế giới bên ngoài đầy biến động, đầy tình huống khác nhau... Nhưng dù mọi thứ diễn ra như thế nào, tâm hồn của chúng ta vẫn giữ được sự tĩnh lặng. Điều này không dễ dàng, đòi hỏi sự tinh tế và sức mạnh trí tuệ.
Gần đây, Mẫu thân tôi trải qua một sự kiện đau lòng. Một buổi sáng, con mắt bên phải của Mẹ bỗng trở nên mờ đi, hầu như mất hẳn tầm nhìn. Mắt bên trái chỉ còn 4/10 do đã phải phẫu thuật nhiều lần và bắt đầu già cỗi.
Mẫu thân, đã 75 tuổi, giờ đối mặt với tình trạng mờ cả hai mắt, cảm giác cuộc sống trở nên u tối. Dù không có bệnh nền nặng, nhưng cuối đời lại trải qua những thách thức khó khăn này, khiến tâm hồn bất an.
Hẹn bác sĩ mổ phải đợi 2-3 tháng, và nếu không khẩn cấp, thì phải chờ đến lịch hẹn. Tình trạng của Mẫu thân không được xem là khẩn cấp, nên chúng tôi chỉ có thể chờ đến lịch mổ sau 2 tháng.
Bình thường, Bà thường lo lắng về mọi thứ, từ chuyện trong nhà đến chuyện ngoại đời, luôn tìm kiếm những vấn đề để tâm hồn bận rộn. Hàng ngày, tâm trí bị ám ảnh bởi muôn loài phiền não.
Sau 2 tháng mờ mắt, Bà trải qua những ngày giữ nhà không rời, không thể xem phim hoặc thưởng thức gương mặt của con cháu yêu dấu. Cuộc sống giờ chỉ là mở iPad nghe Pháp, đắm chìm trong nhiều chủ đề, đặc biệt là nghiên cứu về sự chết và cách tâm hồn nên chuẩn bị cho sự đột ngột kia.
Chia sẻ chi tiết về sự kiện này, đáng chú ý vì hai điểm. Thứ nhất, Mẫu thân thường thực hiện các nghi thức sao giải hạn, nhưng trong 2 tháng qua, dù thực hiện nhưng không thấy mắt sáng. Ngày nào cũng nghe Phật Pháp 5-6 tiếng, từ sáng đến tối, và bất ngờ tự nhận ra rằng chỉ có nhân quả và phước đức của mình mới có thể tự cứu mình. Điều này khiến tôi nhận ra sự giác ngộ sau 10 năm chưa thấm bởi những giảng dạy trước đó.
Thứ hai, tâm hồn Bà, mặc dù vẫn lo lắng về khả năng chữa mắt, nhưng giờ đây trở nên trầm bình và yên tâm hơn rất nhiều. Vì mọi thứ bây giờ không còn quan trọng nữa, Bà đang đối mặt với lo lắng về tương lai của đôi mắt. Do đó, những cuộc trò chuyện và tranh luận về cuộc sống của người khác cũng không còn quan trọng nữa, hihi.
Nghe có vẻ như vụ mờ mắt là tai họa, nhưng thực tế, tai họa và phước là hai khái niệm chưa rõ ràng, vì với tôi, cuộc sống này chỉ là những ảo tưởng.
Sau khi Bà mổ xong cách đây 2 tuần, đôi mắt sáng lên, niềm vui tràn ngập như Tết. Cả gia đình tổ chức một bữa ăn mừng linh đình, tôi cũng hạnh phúc vì thấy Bà có thể tham gia sinh hoạt bình thường trở lại...
Tuy nhiên, chỉ sau 3-4 ngày, mọi thứ trở lại như cũ, đôi mắt sáng lại trở thành cơ hội để nhìn thấy và phê phán mọi thứ. Bà đi qua từng góc nhà phàn nàn về sự bẩn của căn bếp, sau đó gọi điện thoại nói chuyện về mọi thứ từ A đến Z, và đưa ra những lo ngại không lẻo mất trong tâm trí... cả hai chị tôi và cả tôi, vợ tôi, đều bị cuốn vào lo lắng của Bà vì quan tâm đến con cháu.
Nhìn nhận vấn đề, mắt không nhìn thấy, nhưng trái tim vẫn đau, 75 tuổi trôi qua, bức tranh cuộc sống vẫn khiến tâm hồn không yên...
Nhưng may mắn ở đợt vừa qua, Bà đã tự nhận ra rằng, chỉ có bản thân mới có thể giúp bản thân, không có thần thánh hay sức mạnh nào có thể cứu rỗi.
Chắc chắn rằng, chỉ khi có đủ nắng hoa, bông mới khai đúng. Vì vậy, nói về sự kiện mờ mắt gần đây, có thể nói là phước hoặc họa, đều là quan điểm tương đối.
Tôi vừa trò chuyện với Mẫu thân sáng nay, mắt sáng làn da, nhưng tâm trạng vẫn là mối lo âu. Trong lúc nghe Pháp, họ bảo hãy buông bỏ, nhưng việc thật sự là phải buông bỏ tâm chấp nhận mọi thứ, chứ không phải chỉ nói buông bỏ mà tâm vẫn còn bám lấy.
Dù con cái ra sao, chỉ còn biết lo lắng một chút, hoặc có thể lo lắng hơn, nhưng cũng phải hiểu rằng, mỗi người mang theo nhân quả của mình, và chỉ có bản thân họ mới có thể giải thoát cho chính mình. Đừng níu kéo quá nhiều, tôi luôn nhắc nhở Bà hàng ngày, nếu tâm chưa bình yên, hãy cố gắng che giấu mắt, giảm bớt lo âu.
Khi đôi mắt vẫn tỏa sáng, nhưng con tim không đau, tâm hồn đã nhẹ gánh bớt gánh nặng.
Người đăng: Nguyễn Đỗ Anh Khoa
Từ khóa: Tâm nhẹ gánh, mắt tỏa sáng
