Mẫu văn lớp 10: Phân tích nghệ thuật độc đáo trong Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên tổng hợp sơ đồ tư duy, cùng dàn ý kèm theo 3 ví dụ hấp dẫn, giúp các em học sinh lớp 10 tự học, nâng cao kiến thức và kỹ năng viết văn phân tích một cách thành thạo hơn.

TOP 3 bài phân tích nghệ thuật độc đáo trong Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên dưới đây bao gồm cả bài viết ngắn và đầy đủ để các bạn tham khảo, lựa chọn phù hợp với khả năng viết của mình và chuẩn bị kỹ trước khi đến lớp. Hãy xem thêm các bài phân tích về Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên, việc đốt đền của Ngô Tử Văn và nhiều mẫu văn hay khác trong chuyên mục Văn 10 Kết nối tri thức.
Sơ đồ tư duy độc đáo nghệ thuật trong Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên

Các nghệ thuật đặc sắc trong Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên
* Nghệ thuật kể chuyện đặc sắc với cách kết cấu đầy kịch tính và cuốn hút:
+ Giới thiệu chi tiết về quê hương, tên và tính cách của nhân vật, tạo nên sự thật thà cho tác phẩm.
+ Nhân vật được giới thiệu thông qua một hành động bất ngờ và quyết đoán: việc đốt đền, tạo ra ấn tượng sâu sắc và hấp dẫn cho người đọc.
+ Tình tiết căng thẳng bắt đầu từ việc đốt đền của Ngô Tử Văn, đạt điểm cao trong phiên tòa sau đó được giải tỏa qua việc chứng minh cứ liệu rõ ràng.
(Dựa trên chi tiết trong tác phẩm để chứng minh cho mỗi ý kiến, tránh nhầm lẫn khi phân tích)
* Sử dụng các yếu tố thần bí trong truyện, điều này cũng là đặc điểm nghệ thuật của tác phẩm ' truyền kì mạn lục'
- Tác dụng của các yếu tố huyền bí:
+ Các yếu tố thần bí xen kẽ với thực tế. Câu chuyện ma, huyền bí, thế giới hiện thực và thế giới siêu nhiên, vị Diêm Vương, linh hồn ác quỷ, con người. Thần bí chỉ là một cách đặc biệt để chuyển tải nội dung và cảm hứng thực tế, tạo nên câu chuyện sống động và hấp dẫn.
- Nghệ thuật trong văn bản 'Chức phán sự ở đền Tản Viên' mang nét đặc sắc của việc viết truyện trong toàn bộ tác phẩm ' Truyền kì mạn lục'. (Ví dụ: truyện ' Chuyện người con gái Nam Xương')
Bố cục nghệ thuật đặc sắc trong Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên
Bố cục số 1
I. Giới thiệu:
- Trình bày về tác giả, tác phẩm và vấn đề cần phân tích
II. Nội dung chính:
* Nghệ thuật kể truyện với cấu trúc phong phú, đầy kịch tính, với nhiều chi tiết hấp dẫn, cách dẫn dắt câu chuyện linh hoạt và sáng tạo, mô tả sinh động và cuốn hút.
- Câu chuyện bắt đầu với hình ảnh Tử Văn tắm rửa sạch sẽ, khấn vái trước khi 'đốt đền'. Mọi người đều tỏ ra lo lắng thay cho Tử Văn.
=> Tạo sự tò mò, đặt ra hàng loạt câu hỏi như tại sao Tử Văn lại thực hiện hành động đốt đền, tại sao mọi người lại lo sợ,... làm cho độc giả muốn tìm hiểu câu chuyện sâu hơn.
- Tạo ra các điểm căng thẳng trong câu chuyện, từ nhỏ đến lớn, sau đó dẫn đến những cao trào mạnh mẽ, khiến độc giả mong chờ xem Nguyễn Dữ sẽ giải quyết như thế nào:
+ Ngô Tử Văn sau khi đốt đền bỗng cảm thấy khó chịu, đau đầu, bụng run rẩy và bị sốt cao, rồi bị tướng giặc tên Thôi đe dọa và thách thức.
+ Thổ thần hiện lên để cung cấp thông tin cho Tử Văn biết về việc yêu quái đã kiện chằng ở Minh ti, để anh chuẩn bị sẵn sàng.
+ Lúc nửa đêm, tình trạng bệnh của Tử Văn trở nặng và anh bị bắt xuống dưới Minh ti. Trên đường đi, những cảnh tượng kinh dị, sống động hiện ra, mở ra trong tâm trí của người đọc những tưởng tượng đặc sắc và hấp dẫn về thế giới âm phủ thông qua các chi tiết nhỏ như '...gió tanh, sóng xám, hơi lạnh thấu xương. Hai bên cầu có hàng nghìn quỷ Dạ Xoa, mắt xanh tóc đỏ, hình dáng đáng sợ...'.
+ Ngô Tử Văn bình tĩnh đối mặt với Diêm Vương và tướng giặc tên Thôi ở điện Diêm Vương, trả lời và thảo luận một cách rõ ràng và mạch lạc, 'không chịu sự nhún nhường'.
=> Sự căng thẳng trong câu chuyện dần được giải tỏa khi Diêm Vương bắt đầu suy nghĩ về tính 'thật thà' của linh hồn của tướng giặc.
- Sự giải tỏa nút thắt: Diêm Vương yêu cầu kiểm tra tỉ mỉ mọi chi tiết, gọi Thổ Thần xuất hiện, cuối cùng câu chuyện được làm sáng tỏ, mọi điều được phơi bày, kẻ phạm tội sẽ bị trừng phạt, Tử Văn được tha thứ, được sống lại.
* Các chi tiết hoang dã kỳ ảo được xen kẽ:
- Sự kết nối giữa ba thế giới trần-tiên-ma tạo ra sự hấp dẫn sâu sắc cho người đọc. Các tình tiết kỳ bí như cảnh đáng sợ ở cõi âm, sự hiện diện của các nhân vật dưới bếp lửa Diêm Vương tăng thêm sự căng thẳng, mở ra một không gian truyện đầy mới mẻ và cuốn hút.
- Việc xây dựng các nhân vật ảo như hồn ma tướng giặc họ Thôi, Diêm Vương, Thổ công là ý kiến của tác giả về mối liên kết chặt chẽ giữa thế giới thực và thế giới tưởng tượng, mỗi nhân vật đại diện cho một thế lực trong xã hội, không chỉ đúng trong thế giới trần gian mà còn giữa ba thế giới tiên, âm, dương.
- Sự xuất hiện của các nhân vật mang tính kỳ ảo mang ý nghĩa giáo dục con người rằng dù sống hay chết thì thế giới vẫn luôn có trật tự, thiện luôn đánh bại ác, con người dù ở cõi nào cũng phải hành động đúng. Ý tưởng giáo dục mà Nguyễn Dữ muốn truyền đạt trở nên sâu sắc và ấn tượng hơn.
* Xây dựng tuyến nhân vật thiện - ác đối lập rõ ràng:
- Nhân vật Ngô Tử Văn, mặc dù chỉ là người bình thường nhưng dũng cảm và có lòng hảo tâm, bình tĩnh đối mặt với mọi khó khăn, khi cần phải nói thì nói một cách mạch lạc, có bằng chứng rõ ràng.
- Ngược lại, tướng giặc hồn ma hành động tàn ác, giả tạo, nói dối trắng trợn, cuối cùng không thể tránh khỏi sự vạch trần mạnh mẽ, thẳng thắn từ Ngô Tử Văn.
- Tính cách thiện - ác của nhân vật được thể hiện rõ ràng qua lời nói, hành động, cùng với tâm trạng (của Ngô Tử Văn), điều này giúp độc giả có cái nhìn đa chiều và khách quan hơn về nhân vật.
III. Tổng kết:
- Phê phán cá nhân.
Bố cục số 2
I. Giới thiệu
- Nguyễn Dữ là một trong những nhà văn nổi tiếng nhất thế kỷ XVI, tác phẩm 'Chuyện chức phán sự đền Tản Viên' được coi là một trong 20 câu chuyện hay nhất trong tập Truyền kì mạn lục
- Tóm tắt vai trò của các yếu tố nghệ thuật: Bên cạnh nội dung, các yếu tố nghệ thuật cũng đóng vai trò quan trọng trong tạo nên sự đặc sắc của tác phẩm.
II. Phần chính
1. Kết cấu đầy kịch tính, hấp dẫn.
- Kết cấu truyện rất kịch tính với 4 phần rõ ràng, mỗi phần mang một nội dung riêng và có mối liên hệ chặt chẽ với nhau:
- Phần mở đầu: Tác giả giới thiệu trực tiếp tính cách nhân vật để thu hút sự chú ý của độc giả vào hành động của họ.
- Phần thắt nút: Hành động đốt đền tà của Tử Văn
- Phần phát triển: Tử Văn gặp các tình huống khác nhau, từ việc lên cơn sốt đến gặp tên tướng giặc và thổ thần, bị bắt xuống âm phủ để bị truy tội.
- Phần cao trào: Diêm Vương đồng ý yêu cầu của Tử Văn để tiến hành đối chất.
- Phần mở nút: Tên tướng giặc bị kết án, Tử Văn trở thành quan phán sự.
- Kết cấu cuốn hút với các tình tiết như sau:
- Tử Văn thực hiện hành động gây sốc khi đốt đền tà, khiến độc giả trông chờ xem sự phát triển tiếp theo của câu chuyện.
- Trong giấc mơ, Tử Văn gặp hồn ma tên tướng giặc đe dọa nhưng vẫn giữ bình tĩnh, làm cho độc giả háo hức chờ đợi những diễn biến tiếp theo giữa họ.
- Tử Văn gặp thổ công trong giấc mơ, được hướng dẫn về quá khứ và tương lai của tên Bách hộ họ Thôi, tạo ra sự hứng thú và mong chờ về tình tiết tiếp theo của câu chuyện.
- Trận chiến dưới âm phủ rất căng thẳng, với hai giai đoạn rõ ràng: Ban đầu Tử Văn thua thiệt trước sự khéo léo, lừa dối của tên Bách hộ họ Thôi, nhưng sau đó tình thế đảo ngược, khi Diêm Vương bắt đầu nghi ngờ và tên tướng giặc bộc lộ bản chất hèn nhát, Tử Văn tự tin và giành thắng lợi.
→ Cấu trúc câu chuyện rất cuốn hút, khiến độc giả không thể rời mắt khỏi những diễn biến của nó.
2. Sử dụng các yếu tố kỳ bí
a. Các nhân vật kỳ bí
- Hồn ma tên tướng giặc:
- Là tướng thất bại của Bắc triều, hồn ma lạc lõng ở đất Nam
- Xâm chiếm đền thổ công, làm hại dân lành, thường thực hiện những hành vi tàn ác
- Mưu đồ phản bội thượng đế, tham lam vô độ
- Khi bị Tử Văn đốt đền, hắn đe dọa và ép buộc phải xây dựng lại ngôi đền
- Dưới âm phủ, hắn tỏ ra nhún nhường, đáng thương, nhưng thực chất là lừa dối, gian trá, để kết án Tử Văn
- Tham lam và sợ chết, giả trá và lừa dối
- Thổ công:
- Trang phục với chiếc áo vải và mũ đen, bề ngoài nhẹ nhàng, thoải mái.
- Có dòng dõi danh giá: Như lời Diêm Vương mô tả “một người hiền lành, trung thực, đã có đóng góp với triều tiên...”.
- Vẻ ngoài hiền hậu, nhường nhịn và là nạn nhân của hồn ma tên tướng giặc.
- Là người hướng dẫn Tử Văn tìm đường vượt qua thử thách dưới Minh ti.
- Diêm Vương:
- Đứng đầu quyền lực tối cao ở Minh Ti
- Ban đầu bị hồn ma tên Bách hộ họ Thôi lừa dối, chỉ trích Tử Văn
- Sau đó tỉnh táo, suy ngẫm mọi việc và phân xử công bằng
- Các nhân vật quỷ, Dạ Xoa góp phần tạo ra không khí rùng rợn, sống động cho thế giới âm phủ.
- Tử Văn: Trải qua cái chết và sống lại, sau đó du hành đến cõi tiên. Yếu tố kỳ bí kết hợp với cuộc hành trình đấu tranh để đạt được công bằng và thành tựu của Ngô Tử Văn.
→ Các nhân vật kỳ ảo thường xuất hiện từ cõi âm, tạo ra sự hấp dẫn, thú vị và sinh động đặc biệt cho tác phẩm.
b. Không gian ảo
- Giấc mơ của Ngô Tử Văn: Một không gian kết nối giữa cõi âm và cõi trần, là nơi Tử Văn gặp gỡ hồn ma tên tướng giặc và Thổ công. Đây cũng là không gian cho Tử Văn tạm thời rời xa cõi trần và đi vào cõi âm.
- Không gian Minh Ti: Được mô tả chi tiết và sống động: Có một dòng sông, trên sông có một cây cầu dài hơn nghìn thước, gió lạnh thấu xương kèm theo mùi tanh của sóng xám.
→ Tạo ra cảm giác rùng rợn, kinh hoàng. Tuy nhiên, không gian ấy cũng là nơi thể hiện sự bình tĩnh và dũng cảm của Ngô Tử Văn.
⇒ Kết hợp giữa các yếu tố hư cấu và yếu tố thực tế tạo ra một không khí huyền bí, linh thiêng cho câu chuyện, làm cho nó trở nên sống động, lôi cuốn và đầy kịch tính bên cạnh việc phản ánh những hiện thực.
3. Xây dựng nhân vật
- Ngô Tử Văn là nhân vật trung tâm của câu chuyện được mô tả thông qua việc giới thiệu trực tiếp, qua lời nói và hành động của mình.
- Hồn ma tên Bách hộ họ Thôi, nhân vật phản diện, cũng được phát triển qua hành động, lời nói và cử chỉ.
- Đối lập rõ ràng giữa hai tuyến nhân vật thiện và ác.
4. Cách kể chuyện
- Sử dụng các phần kể chuyện, đối thoại giữa các nhân vật và lời bình của tác giả.
- Cách kể chuyện tự nhiên, kịch tính và thu hút người đọc.
- Sử dụng lời bình để thể hiện quan điểm, đánh giá của tác giả về câu chuyện, góp phần hướng dẫn người đọc.
III. Tổng kết
- Tóm tắt các đặc điểm nghệ thuật của tác phẩm
- Xác nhận rằng những giá trị nghệ thuật này đã đóng góp vào sự đặc sắc của tác phẩm, từ đó phản ánh mối liên hệ chặt chẽ giữa nội dung và nghệ thuật
Nghệ thuật đặc sắc trong Chuyện chức phán sự đền Tản Viên - Mẫu 1
Chuyện chức phán sự đền Tản Viên là một trong những câu chuyện xuất sắc nhất trong tập Truyền kì mạn lục của Nguyễn Dữ. Sự thành công của tác phẩm không chỉ đến từ nội dung phong phú, hấp dẫn và giá trị đa chiều mà còn từ những yếu tố nghệ thuật đặc sắc.
Một nét nghệ thuật đặc biệt của câu chuyện là sự kết hợp hài hòa giữa thực tế và tưởng tượng. Để làm cho tác phẩm trở nên thực tế, tác giả đã giới thiệu nhân vật và sự kiện cụ thể, thậm chí còn đề cập đến thời gian và địa điểm một cách chi tiết: “Ngô Tử Văn, tên Soạn, là người của huyện Yên Dũng, tỉnh Lạng Giang” “Năm giáp Ngọ, một người ở thành Đông Quan, người quen của Tử Văn, một sáng đi ra ngoài cửa tây vài dặm…” Những chi tiết thực tế này tạo ra sự thuyết phục và tạo niềm tin cho người đọc.
Để làm cho câu chuyện thêm hấp dẫn, tác giả đã kết hợp một cách hài hòa giữa thực tế và tưởng tượng. Theo dõi cuộc phiêu lưu của Ngô Tử Văn, người đọc được chứng kiến cuộc gặp gỡ với hồn ma của tên Bách hộ họ Thôi, nhìn thấy sự gian dối của hắn, và trải qua cảnh xuống cõi âm u tối, qua cây cầu dài hàng ngàn thước bắc qua một con sông lớn với “gió tanh sóng xám, hơi lạnh thấu xương”. Thế giới ma quái, mà người ta thường chỉ nghe qua trong trí tưởng tượng, hiện ra trước mắt người đọc: “một đám quỷ Dạ Xoa có ánh mắt xanh, mái tóc đỏ, hình dáng hung ác”; cung điện của Diêm Vương sâu thẳm với những bóng ma, hồn ma. Thế giới huyền ảo được mô tả vô cùng chi tiết, sống động, làm cho mọi người đều không khỏi run sợ, kinh hãi. Việc kết hợp giữa yếu tố thực tế và tưởng tượng là một nghệ thuật giúp câu chuyện trở nên sống động, hấp dẫn. Đồng thời, nó cũng phản ánh đúng tinh thần chung của Nguyễn Dữ trong tác phẩm Truyền kì mạn lục là sử dụng “tưởng” để nói về “thực”.
Cấu trúc của truyện cũng là một điểm đặc sắc không thể bỏ qua. Truyện có một cấu trúc phức tạp, nhiều chi tiết hấp dẫn. Cấu trúc của tác phẩm như một vở kịch đầy xung đột, với một phần mở đầu, một phần leo thang, cao trào và một phần kết thúc. Mọi phần của truyện được nối liền chặt chẽ, điểm cao trào là khi Diêm Vương phán xét về tội lỗi của Tử Văn dựa trên lời kể từ một phía, nhưng sau đó, sự căng thẳng đã được giải quyết, Tử Văn trình bày sự thật và được Diêm Vương gửi người đi điều tra. Tên Bách hộ họ Thôi, tên lừa dối, đã bị phơi bày với tất cả các thủ đoạn gian ác và bị trừng phạt đúng mực. Còn về Tử Văn, anh ấy cũng được thưởng xứng đáng với tính cách can đảm, chính trực, ghét tà ác của mình. Kết thúc được viết theo một kiểu cổ điển, phản ánh phong cách kinh điển của truyện cổ tích.
Tính cách của các nhân vật cũng được đặc biệt chú trọng, họ được biểu đạt một cách rất sống động, mỗi nhân vật đại diện cho một loại con người trong xã hội. Tử Văn đại diện cho phẩm chất cao quý của một quân tử: mạnh mẽ, thẳng thắn, không bao giờ chấp nhận sự bất công, dám làm dám chịu trách nhiệm. Tính cách của Ngô Tử Văn là biểu tượng của nhân vật chính trực, tổng hợp tất cả những đặc điểm đẹp của con người. Để làm nổi bật tính cách của nhân vật, Nguyễn Dữ đã chọn các tình huống đặc biệt: Tử Văn đốt đền của Bách hộ họ Thôi vì hắn làm hại cho dân lành, khiến cuộc sống của họ trở nên khốn khổ. Hành động này là một hành động rất mạnh mẽ, và chỉ có những người dũng cảm mới làm được. Riêng Tử Văn, trước khi hành động, đã “tắm rửa sạch sẽ, cầu nguyện, sau đó châm lửa đốt đền”, Tử Văn đã chuẩn bị tinh thần cho hành động của mình, và anh ấy biết rằng đó là điều đúng đắn, nên không hề sợ hãi. Khi đối diện với tướng giặc, bị hồn ma của hắn đe dọa, Tử Văn vẫn “ngồi yên lặng, tự nhiên” không một chút sợ hãi. Trước Diêm Vương, bị Diêm Vương mắng, Tử Văn vẫn tự tin, đồng thời “nói mạch lời, không chịu nhường bước”. Tất cả ngôn ngữ và hành động làm cho nhân vật trở nên thật sự đồng nhất, chứng minh cho mô tả ban đầu của Nguyễn Dữ về nhân vật: “Chàng luôn mạnh mẽ, nhiệt huyết, ghét sự bất công, dân Bắc gọi là một người can đảm”.
Ngoài ra, để tạo sức hấp dẫn cho tác phẩm còn phải nhắc đến ngôn từ của nhân vật. Mặc dù ngôn ngữ trong tác phẩm không được phát triển nhiều, nhưng nó vẫn giúp phác họa tính cách của nhân vật. Ví dụ, Ngô Tử Văn, một người mạnh mẽ, thẳng thắn, thì ngôn từ của anh ấy sẽ là: “Ngô Soạn, một người sĩ phu quyết đoán ở thế gian này, nếu có tội lỗi gì, hãy nói ra, không cần phải chịu oan uổng”. Ngay sau khi bị bọn quỷ Dạ Xoa đến bắt, không gian lạnh lẽo, sợ hãi, một người bình thường có thể sẽ không dám nói gì. Nhưng Tử Văn vẫn giữ bình tĩnh, kêu oan, điều này cho thấy sự bình tĩnh và quyết đoán của anh ấy trong việc đấu tranh cho sự công bằng.
Tất cả các yếu tố nghệ thuật này đã được Nguyễn Dữ kết hợp một cách hài hòa, tự nhiên, làm nổi bật giá trị nội dung của tác phẩm. Qua đó, chúng ta cũng có thể thấy được tài năng vượt trội của Nguyễn Dữ trong nghệ thuật viết truyện nói chung.
Chuyện chức phán sự độc đáo ở đền Tản Viên - Mẫu 2
Các tác phẩm ngắn của Nguyễn Dữ luôn chứa đựng những ý nghĩa sâu sắc về cuộc sống con người. Các tác phẩm của ông vẫn giữ nguyên giá trị đến ngày nay, không chỉ về nội dung mà còn về mặt nghệ thuật. Một trong những tác phẩm đặc biệt trong tập truyện truyền kì mạn lục của Nguyễn Dữ là Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên. Tác phẩm này có thể coi là một kiệt tác.
Đặc biệt, tác phẩm nổi bật ở mặt nội dung, Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên đã tạo ra những nhân vật biểu tượng cho các loại người trong xã hội thực tế.
Đầu tiên là nhân vật chính Ngô Tử Văn, một nhà hiền triết yêu thích điều thiện và chống lại sự xấu xa. Anh là biểu tượng của con người, của những ai luôn chiến đấu để bảo vệ cái thiện, cái công bằng, và sự thật trong cuộc sống. Với bản tính không thể chấp nhận được sự sai trái, Tử Văn quyết định đốt đền khi thấy thần miếu làm hại cho nhân dân, ngay cả khi biết rằng hành động đó có thể đe dọa tính mạng. Mặc cho nguy cơ tử thần, khi đối mặt với kẻ thù phương Bắc và những lời đe dọa của hắn, Tử Văn vẫn kiên định từ chối xây dựng lại đền.
Ngay cả khi phải đối mặt với sự phạt đày xuống âm phủ và áp đặt với tội danh nặng nề, Tử Văn cũng không lùi bước. Anh phát hiện sự thật và giúp người có công với đất nước lấy lại đền, đồng thời kẻ thù phương Bắc bị trục xuất vào ngục tăm tối, trong khi chính anh trở thành một phán sự ở đền Tản Viên. Hành trình của Tử Văn là hành trình của con người vì công lý và chính nghĩa. Không chỉ thế, Tử Văn còn là biểu tượng của anh hùng, hy sinh cho lẽ lớn trong cuộc sống. Cuộc đời mỗi người, sự tồn tại của họ, đều để lại dấu ấn sau sự ra đi.
Nhân vật họ Lôi và những kẻ tham nhũng đại diện cho thế lực ác và những quan tham trong xã hội. Họ không chỉ tàn phá mà còn làm chúng trở nên quá mạnh mẽ, khiến cho người có công như ông lão không thể chống lại. Ông chỉ một mình trong khi chúng quá đông, ông chỉ biết đợi thời cơ. Trong cuộc sống, cái ác thường lớn, để sống đạo đức thì khó nhưng để sống ác thì lại rất dễ, nó bắt đầu từ những thói xấu và trở thành kẻ điều khiển con người. Đối đầu với nó rất khó khăn và đòi hỏi sự kiên nhẫn, dũng cảm.
Truyện không chỉ xuất sắc về nội dung mà còn xuất sắc về nghệ thuật. Yếu tố kỳ ảo là điểm nhấn nghệ thuật trong câu chuyện này. Tử Văn, người sống ở thế gian nhưng có thể đấu với hồn ma của kẻ thù hoặc chết đi nhưng vẫn sống lại sau hai ngày. Tác giả sử dụng kỹ thuật kỳ ảo để tạo ra không khí huyền bí, truyền thuyết cho câu chuyện. Đồng thời thể hiện vị trí của con người trong vũ trụ và cuộc sống tâm linh của người Việt xưa.
Tóm lại, có thể khẳng định rằng Chuyện chức phán sự ở đền Tản Viên không chỉ xuất sắc về nội dung mà còn xuất sắc về nghệ thuật. Nguyễn Dữ đã kế thừa nét nghệ thuật kỳ ảo của truyền thuyết dân gian để tạo ra tác phẩm của mình. Điều này đã góp phần làm cho việc truyền đạt nội dung đến người đọc hiệu quả hơn.
Chuyện chức phán sự đền Tản Viên - Mẫu 3 với nghệ thuật đặc sắc
Nguyễn Dữ là một trong những tác giả nổi bật của văn học trung đại Việt Nam. Dù không có nhiều tác phẩm, ông đã mang lại sự mới mẻ cho văn học dân tộc bằng việc đưa thể loại truyền kỳ vào văn học Việt Nam với tập Truyền kỳ mạn lục viết bằng chữ Hán, xuất hiện vào thế kỷ XVI. Nội dung của truyện nhấn mạnh vào việc giáo dục đạo đức, chiến đấu chống lại cái ác và bất công trong xã hội. Chuyện chức phán sự đền Tản Viên là một trong 20 truyện ngắn được rút từ tập Truyền kỳ mạn lục, là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất thể hiện ý đồ và tư tưởng của tác giả. Sự thành công của truyện không chỉ nằm ở nội dung nhân văn sâu sắc mà còn ở những kỹ thuật nghệ thuật đặc sắc được Nguyễn Dữ sử dụng một cách tinh tế và linh hoạt, nhấn mạnh và khắc sâu thêm ý nghĩa giáo dục, phê phán và khuyên răn trong truyện.
Đặc điểm nghệ thuật đầu tiên và cũng là nổi bật nhất trong tác phẩm đó là cách kể chuyện với cấu trúc giàu kịch tính, nhiều chi tiết lôi cuốn, dẫn dắt chuyện khéo léo, hấp dẫn. Nguyễn Dữ mở đầu câu chuyện bằng cảnh Tử Văn tắm rửa sạch sẽ, khấn vái rồi 'châm lửa đốt đền. Mọi người đều lắc đầu lè lưỡi lo sợ thay cho Tử Văn...'. Cách mở đầu đã gây cho độc giả nhiều sự tò mò, hàng loạt các câu hỏi được đặt ra như vì sao Tử Văn đốt đền, vì sao mọi người lại lo sợ,... khiến độc giả có hứng thú tiếp tục tìm hiểu sâu vào câu chuyện. Tiếp đến tác giả bắt đầu tạo ra các nút thắt cho câu chuyện, từ nhỏ đến lớn, rồi dẫn đến những cao trào mạnh mẽ, khiến độc giả hồi hộp trông ngóng cách Nguyễn Dữ gỡ nút thắt. Khởi nguồn từ việc chàng Ngô Tử Văn sau khi đốt đến thì bỗng 'thấy trong mình khó chịu, đầu lảo đảo, bụng run run rồi cả người nổi lên một cơn sốt nóng sốt rét', sau đó trong cơn mê sảng thì gặp một kẻ đội mũ trụ, mặc áo giáp, lúc đầu thì giả vờ khuyên giả Tử Văn dựng lại đền, sau thấy chàng dửng dưng thì nổi giận buông lời đe dọa sẽ cho Tử Văn gánh hậu quả khôn lường. Dĩ nhiên rằng với một kẻ đê tiện như tên tướng giặc họ Thôi thì hắn sẽ trả thù Tử Văn bằng mọi cách, sau đó để mở dần đường giải quyết câu chuyện Nguyễn Dữ đã kể chuyện về vị Thổ thần đến mách nước cho Tử Văn biết về chuyện tên yêu quái đã kiện chằng ở Minh ti, để cho chàng chuẩn bị. Đồng thời lúc này đây, Thổ Thần cũng giãi bày nguyên cớ sự việc để cho Tử Văn có đường ăn nói kêu oan dưới Minh ti. Quả nhiên sau đó đến nửa đêm bệnh của Tử Văn trở nặng rồi bị bắt xuống dưới Minh ti, đường đi liên tục hiện ra những quang cảnh hãi hùng, sống động, mở ra trong mắt người đọc những liên tưởng đặc sắc, thú vị về sự rùng rợn cõi âm bằng các chi tiết nhỏ như '...gió tanh sóng xám, hơi lạnh thấu xương. Hai bên cầu có đến mấy vạn quỷ Dạ Xoa đều mắt xanh tóc đỏ, hình dáng nanh ác...'. Tuy nhiên Ngô Tử Văn là người chính trực, gan dạ chàng không vì thế mà nản lòng, đến nơi trước điện Diêm Vương chàng bình tĩnh, khẳng khái trả lời và đối đáp một cách mạch lạc với cả Diêm Vương và tên tướng giặc họ Thôi 'lời rất cứng cỏi không chịu nhún nhường chút nào'. Tại đây nút thắt truyện dần được nới lỏng, Diêm Vương là vị quan thông minh và chính trực thấy Tử Văn ngay thẳng, lời lẽ cương trực nên nỗi lòng nghĩ về sự 'thật thà' của hồn ma tên tướng giặc. Từ đó dẫn đến việc Diêm Vương sai người tra xét rõ ngọn ngành, cho gọi Thổ Thần thật tới, cuối cùng câu chuyện được mở nút, mọi sự sáng tỏ, kẻ nào đáng tội phải chịu phạt, Tử Văn được tha bổng, cho sống lại, cuối cùng nhận sự đền đáp là chức Phán sự đền Tản Viên, trở thành bậc tiên giả được người đời kính trọng, phúng viếng. Mở đầu truyện và xuyên suốt truyện là những nút thắt liên tục, căng thẳng và hồi hộp, kết truyện hợp lý, viên mãn khiến độc giả hài lòng và rút ra được nhiều bài học hay đó là nghệ thuật kể truyện đặc sắc mà Nguyễn Dữ đã vận dụng rất thành công.
Điểm nghệ thuật thứ hai quan trọng không kém đó là những chi tiết kì ảo được thể hiện trong truyện như sự giao lưu giữa ba cõi trần-tiên-ma, làm cho người đọc cảm thấy hứng thú. Các chi tiết kì ảo như cảnh rùng rợn ở cõi âm, sự xuất hiện của các nhân vật dưới điện Diêm Vương tăng thêm phần kịch tính, mở ra một không gian truyện mới lạ, hấp dẫn. Việc xây dựng các nhân vật kỳ ảo như hồn ma tên tướng giặc họ Thôi, Diêm Vương, Thổ công là ý tưởng của tác giả về sự liên kết chặt chẽ giữa các thế giới thực và ảo, mỗi nhân vật là đại diện cho một thế lực trong xã hội, không chỉ đúng với cõi trần gian và giữa ba cõi tiên, âm, dương cũng đều đúng. Khi mà tên tướng giặc họ Thôi là đại diện cho cái ác, dối trá, lúc sống thì làm quân xâm lược, khi chết lại làm yêu quái, tham lam, đút lót hối lộ, phá hoại sự yên bình của cả ba giới. Thổ thần là tiên, đại diện cho bên thiện, nhưng bị cái ác chèn ép, phải cần có sự hỗ trợ của Tử Văn để lấy lại công bằng cho mình. Còn Diêm Vương là đại diện cho người phán xử, quyền lực, có năng lực phân xét đúng sai, trả lại công bằng cho cho người lương thiện, và trừng phạt kẻ ác. Sự xuất hiện của các nhân vật có mang yếu tố kì ảo không chỉ đem lại sức hấp dẫn cho tác phẩm mà còn có ý nghĩa giáo dục con người rằng dù sống hay chết thì thế giới vẫn luôn có trật tự, thiện luôn thắng ác, con người dù ở cõi nào cũng phải hành xử đúng mực, chết không phải là đã kết thúc. Từ đó ta thấy được rằng tư tưởng răn đe và giáo dục mà Nguyễn Dữ muốn truyền tải cũng trở nên sâu sắc, ấn tượng hơn.
Cuối cùng, một trong những đặc điểm nổi bật của câu chuyện là sự tương phản rõ ràng giữa các nhân vật thiện và ác. Ngô Tử Văn, mặc dù chỉ là một người phàm, nhưng lại có tấm lòng cao cả, dũng cảm và trí tuệ, luôn kiên nhẫn và không bao giờ chịu khuất phục trước ác. Trong khi đó, hồn ma tên tướng giặc sử dụng phép thuật và sức mạnh để làm điều ác, giả nhân giả nghĩa, nhưng cuối cùng vẫn phải đối diện với sự thẳng thắn và mạnh mẽ của Ngô Tử Văn. Sự tương phản này được thể hiện rõ qua lời nói, hành động và tâm trạng của từng nhân vật, giúp độc giả có cái nhìn đa chiều và hiểu sâu hơn về họ.
Một điểm nữa đáng chú ý về nghệ thuật kể chuyện là cách sử dụng ngôn từ. Nguyễn Dữ không sử dụng một lối kể chuyện đơn điệu mà phát triển câu chuyện trên ba phương diện: lời kể khách quan, lời thoại của nhân vật và phần lời bình đánh giá chung. Điều này tạo ra một cách kể chuyện tự nhiên, linh hoạt và hấp dẫn, làm cho câu chuyện trở nên phong phú và sâu sắc hơn.
Chuyện chức phán sự đền Tản Viên là một tác phẩm truyền kỳ đầy ý nghĩa và giá trị nhân văn. Không chỉ qua nội dung về cuộc đấu tranh giữa thiện và ác, mà còn qua cách tác phẩm được xây dựng, từ nhân vật đến bối cảnh và tư tưởng của tác giả. Điều này làm cho câu chuyện trở nên sống động, phong phú và ý nghĩa hơn, khẳng định rằng một tác phẩm văn học hay không chỉ cần nội dung tốt mà còn cần sự linh hoạt và khéo léo của nghệ thuật.
