
Bài văn nghị luận về tác giả mà tôi ngưỡng mộ mang lại những gợi ý và mẫu văn hay nhất. Điều này giúp các bạn có thêm tài liệu để ôn tập, củng cố kỹ năng viết và sử dụng các phương tiện diễn đạt trong bài văn nghị luận. Đồng thời, biết cách trả lời câu hỏi 3 trong Bài tập vận dụng và kết hợp các phương tiện diễn đạt trong bài văn nghị luận, trang 159 Sách giáo khoa Ngữ văn 12 Tập 1. Dưới đây là nội dung chi tiết của bài văn mẫu, mời các bạn cùng tham khảo.
Gợi ý bàn luận về tác giả mà tôi ngưỡng mộ
Học sinh hãy đọc kỹ hướng dẫn trong Sách Giáo Khoa, tham khảo đoạn văn về Thạch Lam (viết bởi Nguyễn Tuân) để lập dàn ý cho bài viết ngắn của mình.
Dưới đây là cách tổ chức dàn ý:
- Người văn hào mà bạn ngưỡng mộ là ai? Họ tên, tuổi, quê quán, thời đại, và những tác phẩm nổi bật?...
- Tại sao bạn lại hâm mộ nhà văn này? (Vì đóng góp lớn hay phong cách độc đáo như thế nào?)...
- Ước mơ, mong muốn của bạn đối với nhà văn mà bạn ngưỡng mộ (Hãy đọc và tóm tắt những kiến thức trong phần Ghi nhớ trong Sách Giáo Khoa).
Bàn luận về tác giả mà tôi ngưỡng mộ
Trong số các tác giả hiện đại của Việt Nam, một trong những người khiến độc giả và giới phê bình văn học cảm thấy tiếc nuối nhất chính là Nam Cao. Trên trang giấy của Nam Cao, chúng ta cảm nhận được sự tài năng vô song trong văn học dân tộc. Nếu không có chiến tranh, Nam Cao có lẽ sẽ mang lại hào quang cho cả một dân tộc. Tuy nhiên, tôi không chỉ yêu mến Nam Cao vì những điều chúng ta tiếc nuối. Tôi ngưỡng mộ nhà văn này vì triết lý sống và sáng tác của ông, cũng như tình yêu thương mà ông dành cho người nông dân Việt Nam.
Nam Cao sinh ra ở Hà Nam, là một người trí thức đích thực. Điều đặc biệt là trong khi nhiều tác giả đặt nghệ thuật và sáng tác lên hàng đầu, Nam Cao lại có quan điểm khác. Dĩ nhiên, việc tôn trọng nghệ thuật và đam mê sáng tác là điều tôi không có ý kiến gì. Tuy nhiên, điều này khiến Nam Cao nổi bật hơn khi ông vượt qua quan điểm thông thường đó của cuộc sống. Thay vì coi sáng tác là nhiệm vụ hàng đầu, Nam Cao coi trọng điều gì? Trong những năm khó khăn chống Pháp, Nam Cao bỏ bút xuống, tham gia trực tiếp vào cuộc chiến. Nhà văn có quan điểm 'Sống trước, viết sau'. Đó là một quan điểm sâu sắc. Phải trải qua cuộc sống đầy đủ, trước khi viết. Phải cảm nhận cuộc sống qua mọi giác quan, mọi cảm xúc, và mang những trải nghiệm đó lên trang giấy. Chỉ khi đó, nghệ sĩ mới có thể truyền đạt đầy đủ và chân thực bản chất của cuộc sống đến với độc giả. Trong lời nói của Nam Cao, chúng ta thấy nhiệm vụ thiêng liêng của văn học: nhiệm vụ phản ánh cuộc sống. Không cần đến những năm sau Cách mạng tháng Tám, Nam Cao đã có những tư tưởng vĩ đại đó.
Trước Cách mạng, trong truyện 'Giăng sáng', ông đã viết 'Nghệ thuật có thể chỉ là tiếng đau khổ ấy cất lên từ những kiếp lầm than'. Điều này cho thấy từ rất sớm, Nam Cao đã nhận ra vai trò của người viết văn là phải gắn bó chặt chẽ với cuộc sống thực của nhân dân, để phản ánh và đồng cảm với nó.
Dựa trên quan điểm đó, trước Cách mạng, bút pháp của Nam Cao luôn đi sát với cuộc sống khốn khó, bần cùng của những người nông dân. Khi đọc tác phẩm của Nam Cao, người đọc bị ám ảnh bởi cảm giác đói khát, như một căn bệnh lây lan với tốc độ kinh khủng trên trang sách của ông. Người đọc sợ hãi khi mở những trang truyện ngắn của ông, sợ hãi trước cảnh đau khổ, những vấn đề đời thường.
