
Phê phán văn hóa là biểu hiện của sự nhận thức và văn hóa của con người khi đánh giá và chỉ ra các sai sót, khuyết điểm của người khác. Thói quen phê phán trở nên tự nhiên khi người phê phán có khả năng nhận biết và hiểu được hành vi của bản thân. Dưới đây là 2 ví dụ văn mẫu mời các bạn tham khảo.
Phác thảo thảo luận văn hóa chỉ trích
1. Giới thiệu
- Tổng quan về vấn đề cần thảo luận và xác định chính xác nội dung cần thảo luận
- Vấn đề cần thảo luận: Anh chị ủng hộ hay không về vấn đề văn hóa chỉ trích của người Việt
2. Phần chính
- Giải thích: Văn hóa chỉ trích là biểu hiện của sự nhận thức và văn hóa của con người khi đánh giá và chỉ ra các khiếm khuyết, sai lầm của người khác
- Tình hình hiện nay về vấn đề chỉ trích của người Việt trong bối cảnh hiện tại
- Một phần của dân cơ cấu có tri thức phê phán đúng lúc, đúng chỗ, đúng mức, có lập luận thuyết phục, tích cực đóng góp vào việc thúc đẩy tiến bộ xã hội.
- Tuy nhiên, một phần của người Việt đặc biệt là giới trẻ ngày nay thể hiện sự thái quá: Thiếu cái nhìn rộng lớn; Lời lẽ thiếu lịch sự; Hành động: Phá hoại, gây tổn thương và hại người khác, xã hội...
- Nguyên nhân:
- Bởi vì nhận thức hạn hẹp, thiếu kiến thức về các vấn đề của cuộc sống, xã hội.
- Thiếu một quan điểm công bằng, khoa học và logic khi đánh giá sự việc hoặc con người.
- Hậu quả:
- Chỉ trích thiếu văn hóa làm tổn thương người bị chỉ trích, mất niềm tin vào cuộc sống.
- Làm suy giảm ý chí và sự sáng tạo của con người.
- Làm tổn hại hình ảnh Đất nước, con người Việt Nam trong mắt bạn bè quốc tế. (Tuy nhiên, vẫn có hiện tượng một số người muốn trở nên nổi tiếng nhờ tai tiếng làm dư luận phẫn nộ nên mọi chỉ trích không hoàn toàn không lý)
- Đưa ra ví dụ cụ thể để minh họa
3. Kết luận
- Rút ra bài học và áp dụng vào bản thân
- Chỉ trích là động lực thúc đẩy sự tiến bộ của xã hội
- Cần nâng cao văn hóa chỉ trích cho mỗi cá nhân...
Nghị luận văn hóa chỉ trích của người Việt - Mẫu 1
Chỉ trích dần trở thành thói quen nếu bản thân người thích chỉ trích không hiểu và nhận thức được hành vi của chính mình. Chỉ trích là hình thức phê phán. Để phê phán, bạn phải trải qua quá trình tìm hiểu. Những thông tin truyền miệng từ người này sang người kia thường không được xác minh chính xác. Những người truyền miệng thường không thực sự hiểu rõ vấn đề cốt lõi mà những người liên quan đang phải đối mặt, như lý do tại sao? Thế nào? Mọi sự việc đều có nguyên nhân và nguồn gốc.
Không phải ai cũng thất bại ở điều gì đó thì bạn tự cho mình quyền phê phán người đó là không có giá trị, không có tài năng. Bạn biết rõ có bao nhiêu người vĩ nhân trước khi họ thành công, họ đã phải trải qua bao nhiêu thất bại. Nếu bạn muốn tôi lắng nghe và học hỏi từ bạn, trước hết bạn phải biết cách. Mỗi người có một tính cách khác nhau, không phải cách này của bạn sẽ hiệu quả với người kia, việc bạn áp dụng cách đó cho người khác là quyền của bạn. Và khi kết quả không như mong đợi, tức là không như bạn muốn, bạn bị tổn thương tự ái và tự nhục vì họ không hiểu và không kính trọng bạn? Trong cuộc sống, việc sử dụng người không phải là dễ dàng. Mối quan hệ giữa con người đòi hỏi bạn phải có nghệ thuật. Và không ai dám tự xưng là người giỏi nhất nên bạn phải lắng nghe và học hỏi từ người khác. Tất cả đều là để quan sát, lựa chọn những gì phù hợp nhất cho từng tình huống và đối tượng cụ thể khác nhau.
Dù người đó có giỏi đến đâu hay đang ở đỉnh cao của sự thành công, họ vẫn phải trải qua những thất bại vì một số vấn đề nào đó. Nhưng thực sự, những thất bại đó của họ nên được coi như một bài học hơn là một sự thất bại. Những người dám thử sức không ngần ngại học hỏi từ những bài học mới. Quan trọng là họ không coi đó là thất bại và không cần thiết phải bắt họ thừa nhận là họ đã thất bại chỉ để làm ơn họ phải nhận ra điều đó? Đó là việc của họ, không phải của bạn.
Nói về việc chia sẻ, đối mặt với những người dễ gần, họ có thể chỉ im lặng qua đi, không làm gì. Nhưng với những người nóng tính, họ xem đó là một sự xâm phạm, là một sự phê phán nghiêm trọng. Vì chỉ có bản thân họ mới biết sự thật nằm ở đâu. Tuy nhiên, không phải tất cả các sự thật đều cần được phơi bày để bào chữa. Nếu bạn không tin tôi, nếu bạn vẫn giữ nguyên quan điểm của bạn, tôi nói gì cũng vô ích.
Về mặt tuổi tác, ở một xã hội văn minh như thế này, dù người trẻ tuổi hơn tôi giỏi hơn tôi, tôi vẫn phải lắng nghe, nhưng nếu bạn làm Giám Đốc, lớn hơn tôi mười tuổi và vô lý, tôi vẫn không tôn trọng bạn như bao lần trước. Tiền bạc và tuổi tác chỉ là những con số. Vị trí Giám Đốc hoặc CEO, ngày mai tôi có thể in ra 1 hộp danh thiếp dễ dàng. Chúng ta không cần phải cạnh tranh bằng thành tích của bạn hoặc của tôi, cũng không cần phải đánh bại hoặc dạy dỗ lẫn nhau dựa trên những tiêu chí đó, điều đó có ý nghĩa gì?
Sự tôn trọng lẫn nhau thể hiện ở việc biết lắng nghe nhau, cảm thông và có thể chia sẻ động viên lẫn nhau. Nếu đã quyết định không thể giúp được gì cho nhau, thì đừng lợi dụng danh nghĩa của bậc trưởng lớp để ra vẻ hay tự cho mình một quyền lực tối cao. Xin thưa, văn hóa chỉ trích, phê phán và buôn chuyện của bạn đã đến tận xương tủy của bạn mà có lẽ chưa có ai giúp bạn nhìn ra điều đó.
Nghị luận văn hóa chỉ trích của người Việt - Mẫu 2
Khen chê là điều bình thường, thậm chí trong những cuộc tranh luận xung đột cũng có ý nghĩa để phát triển. Tuy nhiên, có nhiều người không phân biệt giữa văn hóa tranh luận và việc chỉ trích, sỉ nhục là hai khía cạnh khác nhau. Trong tranh luận, không nhắm vào cá nhân, cuộc sống, hay nhược điểm của một người, cũng không sử dụng lời mỉa mai, không phân tích ưu - khuyết liên quan đến vấn đề cần giải quyết.
Tuổi trẻ mang đến cho chúng ta những ưu điểm tuyệt vời như: sức khỏe, thời gian, cơ hội, tự tin, nhiệt huyết nhưng cũng không cung cấp những phẩm chất cần thiết để thành công như kiên nhẫn, lòng khoan dung, kinh nghiệm, khiêm tốn. Có lẽ vì vậy mà chúng ta dần trở nên ít cảm thông, ít khoan dung, và thích chỉ trích, phê phán cuộc sống, thành công của người khác ngay cả khi họ gặp khó khăn? Chúng ta chỉ thích phê phán mà không thích động viên?
Nếu một người thành công, chúng ta thường cố gắng phủ nhận công sức của họ, nhấn mạnh những khó khăn họ đã trải qua để nói rằng họ không xứng đáng. Chúng ta tìm mọi cách để xuyên tạc cuộc sống riêng tư của họ, để làm thỏa mãn tính tham vọng vô đáy của bản thân, cố gắng hạ thấp thành công của họ cho tầm thường hoặc thậm chí bằng cách xem xét thất bại của bản thân để cảm thấy hạnh phúc. Ngay cả những người chúng ta gọi là bạn, bạn thân, cũng phải nhìn nhận rằng, nhiều người trong số chúng ta không muốn thấy họ thành công hơn, hạnh phúc hơn, hay được yêu quý hơn. Càng ít có gì và làm được gì, nhiều người càng chê trách và chỉ trích.
Khi một đứa trẻ thể hiện sở thích, năng khiếu của mình, ngay lập tức người lớn lẫn trẻ em đã lớn tuổi vào cảnh giác, chỉ trích cuộc sống, nhân cách cá nhân của đứa trẻ đang phát triển nhằm giữ em ở dưới, cho họ thấy mình bằng cách “bình thường” của đám đông, thay vì tự nhìn vào những điểm yếu của bản thân hoặc thay vì phân tích những khó khăn về phát âm, ngữ pháp của em để cùng nhau cải thiện.
Một cây bút trẻ viết và bán được nhiều sách cũng phải đối mặt với việc bị công kích, bị chỉ trích hoặc bị coi thường. Những người mua sách của họ thường bị coi là không có văn hóa, không có trình độ, chỉ muốn đọc những tác phẩm cao cấp và uyên bác. Một nghệ sĩ già, đã dành cả đời cho nghệ thuật, hy sinh hết mình, cuối đời gặp khó khăn, thậm chí mất nhà, chia sẻ khó khăn của mình, nhận được sự ủng hộ và đồng cảm từ một số bộ phận nghệ sĩ và khán giả, nhưng lại bị nhiều người 'nhà nghề' chỉ trích và chê bai. Một ca sĩ, diễn viên dùng hàng hiệu, tham gia sự kiện, được đăng lên báo, lại nhận được nhiều bình luận yêu cầu họ dùng tiền từ thiện thay vì chi tiêu cho hàng hiệu. Nhưng khi họ tham gia hoạt động từ thiện, lại bị chỉ trích là giả tạo!...
Mỗi ngày, rất nhiều lời chỉ trích và công kích được tung ra như những cơn mưa đá vào cuộc sống của người khác. Trong những câu chuyện phiếm của thanh niên và người đi làm, luôn tồn tại suy luận rằng những người khác, đặc biệt là những người mà họ không hài lòng, đang sống một cuộc đời 'sai lầm'. Họ chẳng biết cách sống, và nếu họ đạt được điều gì đó hơn họ, thì chắc chắn là do may mắn, hoặc nhờ sự giúp đỡ, ủng hộ từ người khác.
Mình không muốn nói về sự ganh ghét và ghen tức trong hầu hết các trường hợp. Nhưng trong mọi tình huống, hãy luôn nhìn nhận mọi thứ một cách cảm thông, rộng lượng và nhẹ nhàng nhất. Hãy giảm bớt lời chỉ trích, phê phán, và hãy thể hiện sự động viên nhiều hơn. Bởi vì cả thanh niên lẫn người già vẫn đang trong quá trình học hỏi, phấn đấu. Mỗi thành công, dù lớn hay nhỏ, vĩ đại hay bình thường, đều là kết quả của sự nỗ lực và cống hiến.
Và hãy để họ có thời gian để phát triển, hãy để họ được sống cuộc đời của họ. Nếu họ làm sai, họ sẽ chịu trách nhiệm với cuộc sống của họ, không phải bạn. Vậy nên, đừng phóng đại những điều không tốt thành những điều tồi tệ và vứt bỏ tất cả những gì họ đã đạt được. Hãy luôn tin rằng chỉ có sự góp ý chân thành (khi thích hợp) mới giúp con người tiến bộ, không phải những lời chỉ trích, công kích đầy áp lực.
Khi bạn đang phun ra những lời xấu xa về cuộc sống của người khác mà không liên quan đến cuộc sống của bạn, thời gian vẫn trôi đi, bố mẹ vẫn già đi, công việc vẫn phải làm, tương lai vẫn chưa rõ ràng, và tình yêu vẫn dần mất đi. Trong khi đó, những người bị bạn chỉ trích vẫn tiếp tục cuộc sống của họ, tiếp tục ý nghĩa cho cuộc đời của họ. Vậy ai mới thực sự cần phải thay đổi? Ai mới thực sự đang sống cho bản thân và hoàn toàn hạnh phúc với cuộc sống của mình?
Niềm vui của một cuộc hẹn hò ngày đã mất một chút sự phấn khích vì những câu chuyện buồn mà phải lắng nghe. Quay lại một góc yên tĩnh để trốn thoát khỏi tiếng ồn. Liệu rằng, những cô gái ấy có thể quên đi và đứng về phía nhau, chia sẻ niềm vui thành công mà không cảm thấy ghen tỵ, trong thế giới mà không ai có thể nhìn thấy được họ?
