Mytour giới thiệu Mẫu văn lớp 6: Diễn giả vai người mẹ và kể lại truyện Thánh Gióng, một tài liệu hữu ích và cần thiết.

Tài liệu này bao gồm 8 mẫu văn cho học sinh lớp 6, giúp các bạn có thêm ý tưởng cho bài viết của mình. Hãy tham khảo ngay.
Diễn giả vai người mẹ và kể lại câu chuyện Thánh Gióng - Mẫu 1
Chồng tôi và tôi sinh sống ở làng Gióng thời đại Hùng Vương thứ sáu. Mặc dù đã cao tuổi, nhưng chúng tôi vẫn chưa có con.
Một ngày, khi tôi đang làm việc trên cánh đồng, tôi phát hiện một dấu chân rất lớn. Tò mò, tôi đặt chân vào để thử và tò mò về kết quả. Sau đó, tôi mang thai. Mười hai tháng sau, tôi sinh ra một đứa bé mạnh mẽ và đáng yêu. Tôi đặt tên cho bé là Gióng. Khi lên ba tuổi, bé vẫn chưa biết nói, nhưng nó luôn nằm ở đâu tôi đặt nó.
Khi kẻ thù tấn công, Vua Hùng lo lắng và sai người đến tìm người anh hùng đánh giặc cứu nước. Khi nghe thấy tin về sứ giả, Gióng, người vẫn còn nhỏ, nằm trên giường, bỗng nói:
- Mẹ ơi, mời sứ giả vào cho con!
Nghe xong, tôi rất ngạc nhiên. Tôi liền mời sứ giả vào nhà. Thằng bé ngay lập tức nói:
- Ông về đến nhà vua và yêu cầu sắm cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt, ta sẽ tiêu diệt lũ giặc này.
Từ ngày đó, Gióng phát triển nhanh chóng, không bao giờ no sau bữa ăn, áo mới mặc đã vỡ. Vợ chồng tôi kiếm được bao nhiêu cũng không đủ nuôi con, phải nhờ đến sự giúp đỡ của hàng xóm. Họ đều vui vẻ đồng lòng giúp đỡ chúng tôi.
Khi quân giặc đến chân núi Trâu, tình hình rất nguy hiểm. Nhưng may mắn, sứ giả đã mang đến ngựa sắt, roi sắt và áo giáp sắt. Thẳng Gióng bất ngờ tỉnh dậy, biến thành một anh hùng to lớn, cao hơn cả cây trượng, oai phong lẫm liệt. Trước khi ra đi chiến đấu, Gióng đã từ biệt tôi và chồng. Tôi không kìm được nước mắt, lo lắng cho con.
Sau này, người ta kể lại rằng. Gióng cưỡi ngựa đến gần quân giặc. Ngựa phun lửa khiến quân giặc hoảng sợ chạy thục mạng. Mỗi lần Gióng đến một nơi, quân giặc liền tan tác. Roi sắt của Gióng gãy nhưng người vẫn nhổ bụi tre đánh quân giặc. Quân giặc tan vỡ, những kẻ sống sót phải trample lên nhau để chạy trốn.
Sau khi đánh bại quân giặc, Gióng từ biệt tôi và chồng. Sau đó, nó cưỡi ngựa một mình lên đỉnh núi, cởi bỏ bộ áo giáp sắt, cưỡi ngựa bay lên trời. Sau này, vua Hùng ghi nhớ công ơn của Phù Đổng Thiên Vương và cho xây dựng đền thờ.
Diễn giả vai người mẹ và kể lại câu chuyện Thánh Gióng - Mẫu 2
Chồng tôi và tôi sống ở làng Gióng thời Hùng Vương thứ sáu. Dù đã cao tuổi, nhưng chúng tôi vẫn chưa có con.
Một ngày, khi tôi ra đồng làm việc, tôi phát hiện một dấu chân rất lớn. Tôi tò mò nên đã đặt chân vào để thử. Về nhà, tôi cảm thấy khác lạ trong cơ thể. Bụng tôi dần dần lớn lên. Sau mười hai tháng, tôi sinh ra một đứa bé mạnh mẽ, đáng yêu. Điều kỳ lạ là, khi lên ba tuổi, bé vẫn chưa biết nói, luôn nằm ở đâu tôi đặt.
Khi quân giặc Ân xâm lược đến đất nước, nhà vua lo lắng và sai sứ giả đi tìm người anh hùng đánh giặc cứu nước. Khi đến làng Gióng và nghe tiếng sứ giả rao, đứa bé bỗng lên tiếng nói:
- Mẹ ơi, hãy mời sứ giả vào cho con đi!
Khi nghe thấy điều đó, tôi vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Tôi vội vã mời sứ giả vào nhà. Thằng bé ngay lập tức nói:
- Ông về tìm nhà vua, mua một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một bộ áo giáp sắt cho tôi, để tôi có thể đánh tan lũ giặc này.
Kể từ đó, thằng bé lớn lên với tốc độ chóng mặt. Bất kể ăn mấy cũng không no, áo mới mặc xong đã căng đứt chỉ. Chồng tôi và tôi cố gắng kiếm tiền để nuôi con, nhưng không bao giờ đủ. Chúng tôi phải nhờ đến sự giúp đỡ của hàng xóm. Tất cả đều hân hạnh giúp đỡ. Chắc hẳn ai cũng mong muốn thằng bé đánh bại quân giặc để cứu nước.
Lúc này, quân giặc đã đến chân núi Trâu. Tình hình quốc gia đang rất nguy cấp. May mắn thay, sứ giả đã mang đến một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một bộ áo giáp sắt. Bất ngờ, thằng bé đứng dậy, biến thành một anh hùng to lớn, cao ngất ngưởng, oai phong đến rợp trời. Anh hùng bước lên và đánh vào lưng ngựa. Trước khi ra đi đánh giặc, thằng bé còn từ biệt tôi và chồng. Trái tim tôi lúc này căng tràn lo âu.
Nghe kể lại, tôi ngạc nhiên và hạnh phúc. Tôi vội vàng mời sứ giả vào nhà. Thằng bé ngay lập tức nói:
- Mẹ ơi, hãy mời sứ giả vào cho con đi!
Khi nghe điều đó, tôi vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. Tôi vội vã mời sứ giả vào nhà. Thằng bé ngay lập tức nói:
- Ông hãy đi gặp nhà vua, mua một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một bộ áo giáp sắt cho tôi, để tôi có thể đánh tan lũ giặc này.
Từ khi đó, thằng bé lớn lên với tốc độ chóng mặt. Bất kể ăn mấy cũng không no, áo mới mặc xong đã căng đứt chỉ. Chồng tôi và tôi cố gắng kiếm tiền để nuôi con, nhưng không bao giờ đủ. Chúng tôi phải nhờ đến sự giúp đỡ của hàng xóm. Tất cả đều hân hạnh giúp đỡ. Chắc hẳn ai cũng mong muốn thằng bé đánh bại quân giặc để cứu nước.
Một ngày nọ, sứ giả đến làng thông báo tin giặc Ân xâm lược đất nước. Vua cần người dũng cảm đánh giặc cứu nước, giúp dân. Nghe tin đó, con tôi bất ngờ nói:
- Mẹ hãy mời sứ giả vào đây cho con!
Khi nghe điều đó, tôi vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Tôi vội vàng mời sứ giả vào nhà. Thằng bé ngay lập tức nói:
- Ông về báo vua, sắm cho con một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt, ta sẽ đánh tan lũ giặc này.
Kể từ ngày đó, thằng bé lớn lên với tốc độ chóng mặt. Bất kể ăn bao nhiêu cũng không no, gạo trong nhà không đủ ăn, bà con phải góp gạo để nuôi nó. Chắc chắn ai cũng ao ước thằng bé sẽ đánh bại quân giặc để cứu nước.
Sau chín tháng mười ngày chờ đợi, vẫn không có dấu hiệu gì của sự sinh sản. Ông chồng và tôi lo lắng. Nhưng đến tháng mười hai, chúng tôi đã được phần. Một đứa bé ra đời, mặt mũi khôi ngô như tiên đồng. Chúng tôi vô cùng vui mừng. Nhưng dù chăm sóc cẩn thận, thằng bé vẫn không có bất kỳ sự phát triển nào. Ba tuổi mà nó vẫn không biết đi, không biết nói, không biết cười.
Một ngày, loa sứ giả truyền tin giặc Ân xâm lược. Vua Hùng cần người dũng cảm để đánh giặc cứu nước. Thằng bé nhà tôi bỗng nói:
- Mẹ ơi, hãy mời sứ giả vào đây cho con!
Chồng tôi và tôi ngạc nhiên nhìn nhau, nhưng tôi vẫn chạy ra mời sứ giả vào nhà. Thằng bé tự tin nói:
- Ông về báo vua, sắm cho ta ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt, ta sẽ đánh tan giặc!
Dân làng đã xây dựng đền thờ ngay tại làng. Vua Hùng cũng ban cho con tôi danh hiệu Phù Đổng Thiên Vương. Nghe đồn ở Gia Bình có những cây tre đằng ngà màu vàng óng. Đó là những dấu vết của ngựa Gióng đã phun lửa khiến chúng cháy sém.
Kể về cuộc đời Thánh Gióng - Mẫu 5
Tôi là mẹ của Thánh Gióng. Dù đã già nhưng lòng tôi vẫn chưa nguôi niềm nhớ về đứa con trai yêu quý của mình. Những kỷ niệm về đứa con này vẫn luôn sống mãi trong tâm hồn tôi.
Vài chục năm trước, chúng tôi sống trong một vùng quê yên bình, nơi mà cuộc sống đầy đủ và tươi đẹp. Một ngày nọ, khi ra đồng, tôi phát hiện một dấu vết chân lớn thường thấy. Tò mò, tôi đã đặt chân lên để kiểm tra.
Hằng ngày, tôi ra đồng làm việc để nuôi sống gia đình. Một ngày, khi tôi ra đồng, tôi nhìn thấy một dấu chân lớn. Tôi tò mò đặt chân lên để ướm thử.
Sau đó, bận rộn với công việc. Về nhà, tôi quên mất vụ việc đó. Một hôm, thấy bụng phình lên, tôi biết mình đã mang bầu. Tôi vui mừng báo tin cho chồng. Đến tháng chín vẫn chưa sinh, tôi và chồng lo lắng. Nhưng vào tháng mười hai, Gióng ra đời. Chúng tôi vui mừng. Gióng khỏe mạnh, tuấn tú. Chúng tôi đặt nhiều hy vọng vào con. Nhưng đến ba tuổi, Gióng vẫn chẳng biết nói, biết cười, biết đi. Chúng tôi buồn. Ngày đêm cầu nguyện cho con.
Một thời gian sau, quân giặc xâm lược. Nhà vua sai sứ giả đi tìm người giỏi để đánh giặc. Khi sứ giả đến làng, Gióng nói:
- Mẹ ơi, mời sứ giả vào, con muốn nói chuyện.
Hai vợ chồng ngạc nhiên rồi sung sướng:
- Con đã biết nói rồi, cha mẹ mừng lắm. Nhưng con còn nhỏ, không nên mời sứ giả, có thể gây nguy hiểm.
Dù nói như vậy, nhưng thấy ánh mắt quyết định của Gióng, tôi vẫn chạy ra mời sứ giả vào trong bụng vừa mừng lại vừa lo.
Sứ giả bước vào nhà tôi, đưa mắt nhìn xung quanh muốn tìm người tài, nhưng chỉ thấy cậu bé ba tuổi đang nằm trên giường. Sứ giả có vẻ nghi ngờ, nhưng lúc đó Gióng nói:
- Ông hãy về báo với vua sắm cho ta một con ngựa sắt, một cái roi sắt và một tấm áo giáp sắt, ta sẽ tiêu diệt lũ giặc này. Mang đến đây càng nhanh càng tốt.
Sứ giả vẫn nghi ngờ, nhưng thằng bé nhà tôi đứng dậy, khuôn mặt nghiêm nghị:
- Ông hãy tin ta, ta không phải đứa trẻ bình thường.
Nghe lời Gióng, sứ giả lập tức đi. Khi đó, Gióng bảo tôi:
- Mẹ hãy xuống nấu một nồi cơm to để con ăn trước khi đi đánh giặc.
Đến lúc này, tôi hiểu rằng Gióng không phải là một đứa trẻ bình thường. Vậy nên, tôi nấu một nồi cơm to cho Gióng ăn. Kỳ lạ thay, Gióng chỉ cần một loáng đã hết cả nồi cơm. Tôi phải nhờ sự giúp đỡ của bà con láng giềng để nuôi Gióng.
Quân giặc đã đến chân núi Trâu, tình hình đất nước rất nguy kịch. Lúc này, sứ giả mang đến những thứ Gióng yêu cầu. Sau khi mặc áo giáp sắt, cầm roi, nhảy lên ngựa, Gióng trở nên oai phong lẫm liệt, không còn giống đứa trẻ nhỏ như trước. Nó chắp tay từ biệt hai vợ chồng tôi:
- Vì đất nước, con phải ra đi đánh giặc và không biết khi nào mới trở lại. Cha mẹ hãy ở quê nhà giữ gìn sức khỏe.
Nói xong, Gióng cưỡi ngựa lao về phía quân giặc. Ngựa phun lửa màu đỏ bát ngát nơi mình đi qua. Nó dẫn đầu đánh lũ giặc, khiến chúng tơi bời, và chỉ trong nháy mắt, quân giặc gần như bị tiêu diệt hết. Khi cây roi sắt trong tay Gióng gãy đôi, quân giặc định xông lên nhưng Gióng nhanh chóng nhổ khóm tre bên đường. Quật túi bụi vào lũ giặc, chúng không kịp phản công. Không lâu sau, quân giặc đã bị Gióng tiêu diệt không còn một bóng người nào.
Nghe tin Gióng đã đánh bại quân giặc, lòng tôi vui mừng hân hoan, nhưng mong chờ mãi không thấy nó trở về. Sau này tôi mới biết nó là con trai của Ngọc Hoàng, xuống giúp dân làng này rồi bay lên trời.
Dù đã trôi qua bao năm, trong lòng tôi vẫn nhớ mãi về đứa con đó. Nhưng tôi vui mừng vì con trai đã trở thành anh hùng dân tộc được mọi người tôn vinh.
Đóng vai người mẹ và kể lại truyện Thánh Gióng - Mẫu 6
Chồng tôi và tôi sống ở làng Gióng, thời vua Hùng Vương thứ sáu. Chúng tôi sống lạc quan và hiền lành, làm việc chăm chỉ, sống hạnh phúc bên nhau và với mọi người. Nhưng buồn thay, dù đã già nhưng chưa có con cái.
Một ngày kia, khi tôi đang làm đồng, bất ngờ tôi phát hiện một vết chân to lạ trên đường. Tò mò, tôi không kìm lòng mà đặt chân lên để thử. Không ngờ sau này, tôi lại thụ thai và sau mười hai tháng, đứa con trai ra đời, mặt mũi rất khôi ngô. Chúng tôi vô cùng hạnh phúc. Nhưng đến khi lên ba, đứa bé vẫn chẳng biết nói, cười, hay đi. Chỉ biết đặt đâu là nằm đấy.
Lúc đó, quân giặc Ân xâm nhập nước ta. Nhà vua lo sợ, đã sai sứ giả đi tìm người tài giỏi cứu nước. Bỗng đứa con trai của tôi cất tiếng gọi, khiến tôi vừa vui vừa ngạc nhiên:
- Mẹ ơi! Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con!
Khi sứ giả đến, Gióng nói:
- Ông về báo với vua, sắm cho tôi một con ngựa sắt, tôi sẽ tiêu diệt lũ giặc này.
Sứ giả bàng hoàng nhưng vui mừng, vội vàng trở về báo tin cho vua. Vua lập tức ra lệnh cho thợ làm mọi cách để chuẩn bị những vật mà con tôi yêu cầu.
Từ sau khi gặp sứ giả, Gióng lớn nhanh chóng. Dù ăn bao nhiêu cũng chẳng no, áo mặc xong đã đứt chỉ. Vợ chồng tôi không đủ nuôi con nên phải nhờ bà con làng giúp đỡ. Dân làng đều hân hoan góp gạo, nấu cơm để Gióng ăn, hy vọng con tôi sẽ giúp đất nước đánh bại giặc.
Quân giặc đã đến chân núi Trâu, tình hình rất nguy kịch. Mọi người hoảng sợ. Lúc đó, sứ giả đến với những vật mà Gióng đã yêu cầu. Khi nhận được, Gióng đứng dậy, biến thành một người anh hùng oai phong. Vỗ vào tay hai vợ chồng tôi, Gióng nghẹn ngào nói:
- Cha mẹ ơi, đến lúc con phải ra trận cứu dân giúp nước. Cha mẹ hãy ở lại và giữ gìn sức khỏe.
Gióng nhờ bà con láng giềng chăm sóc cha mẹ nếu sau trận chiến con không trở về. Tôi kìm nước mắt, nhìn theo bóng con và ngựa bước ra trận.
Ngựa phun lửa, tráng sĩ phi ngựa xông vào giặc, chặn đầu chúng, đánh tan lũ giặc như cỏ rác. Roi sắt gãy, Gióng dùng cụm tre cạnh đường làm vũ khí đánh giặc, giặc tan tác. Đám giặc chạy trốn, bị Gióng đuổi đến chân núi Sóc. Con trai tôi cởi áo giáp, ngựa người bay lên trời cao. Tôi nhìn theo bóng con xa dần.
Nhà vua biết ơn công lao của con trai tôi, đã phong là Phù Đổng Thiên Vương và lập đền thờ tại ngôi làng nơi Gióng sinh ra. Dù lòng tôi không nguôi nhớ con, nhưng tôi tự hào về đứa con anh hùng, được mọi người tôn kính.
Vợ chồng tôi sống ở làng Gióng thời Hùng Vương thứ sáu. Một hôm, tôi thấy dấu chân lạ trên đồng và bất ngờ mang thai. Mười hai tháng sau, tôi sinh ra một cậu bé. Lạ thay, ba tuổi rồi nhưng con vẫn im lặng, đặt đâu nằm đấy. Khi giặc Ân xâm lược, nhà vua cử sứ giả đi chiêu mộ tài năng và anh hùng.
Giặc Ân làm dân ta đau khổ, nhà vua cử sứ giả đi tìm anh hùng. Sứ giả qua làng chúng tôi hôm nay.
Nghe tin Gióng tiêu diệt giặc, tôi cảm thấy vui mừng và tự hào. Nhưng sau đó, tôi chờ mãi mà không thấy con trở về. Sau này, tôi mới biết con là Ngọc Hoàng xuống giúp dân và bay về trời.
Từ đầu ngõ đến cuối xóm, tiếng nói sang trọng của sứ giả vang vọng. Mặc dù muốn tham gia vào cuộc chiến, nhưng chúng tôi không đủ sức, trong lòng chán nản. Nhưng bất ngờ, tiếng nói trong trẻo của đứa con ba tuổi vang lên:
- Mẹ ra gọi sứ giả vào cho con.
Tôi ngỡ ngàng khi con ba tuổi của tôi nói ra tiếng đầu tiên. Dù vui mừng nhưng cũng lo lắng, vì con còn quá nhỏ không hiểu việc đánh giặc. Tuy nhiên, trước sự thuyết phục của con, tôi đồng ý mời sứ giả vào nhà. Sứ giả ngạc nhiên khi gặp Thánh Gióng yêu cầu chuẩn bị một loạt vật dụng sắt từ vua.
Sau khi gặp sứ giả, Thánh Gióng thay đổi khá nhiều. Đồ ăn không đủ cho con, quần áo mới nhanh chóng chật. Bà con láng giềng đã cùng nhau nuôi dưỡng Thánh Gióng. Trong trận đánh, Thánh Gióng dùng mọi thứ có sẵn để đánh tan quân giặc.
Trước sự quan tâm của bà con, Thánh Gióng trở nên mạnh mẽ hơn. Trong trận đánh, quân giặc sợ hãi và bỏ chạy khi gặp sức mạnh của Thánh Gióng.
Khi nghe tin thắng trận, lòng tôi tràn ngập trong biển hạnh phúc. Vợ chồng tôi cùng bà con hàng xóm háo hức chuẩn bị mâm cỗ, trông đợi sự trở về của con Thánh Gióng để cùng nhau chia sẻ niềm vui chiến thắng. Nhưng Thánh Gióng, sau khi đánh bại kẻ thù, không quay trở lại mà thăng thiên cùng ngựa, lên núi Sóc và tiến thẳng lên bầu trời xanh biếc. Sau này, tôi mới hiểu rằng Thánh Gióng không phải con người bình thường mà là một thần linh xuống trần để cứu giúp dân làng. Mặc dù lòng buồn đau vẫn ẩn sâu trong tâm hồn, nhưng tôi cảm thấy hạnh phúc vì đã được sinh ra và làm mẹ của Thánh Gióng.
Dù sau này Thánh Gióng không bao giờ trở về thăm chúng tôi, nhưng bà con hàng xóm vẫn dành một ngôi đền thờ để tri ân Thánh Gióng. Tuy nhiên, tôi không còn cảm thấy cô đơn như trước nữa, vì trong tâm trí của tôi, hình ảnh của Thánh Gióng vẫn hiện hữu và ấn tượng. Dù Thánh Gióng là ai, thì với tôi, ông mãi là đứa con yêu quý nhất.
Tôi sống cùng với chồng tại làng Gióng, dưới triều đại của vua Hùng thứ sáu. Mặc dù đã lớn tuổi nhưng tôi vẫn chưa được ban phước con cháu. Điều đó khiến tôi đầy lo lắng và buồn bã.
Một ngày nọ, khi tôi ra đồng, tôi phát hiện một dấu chân lớn. Tôi không thể kiềm lòng mà đặt chân mình vào dấu chân đó để thử. Và không ngờ, sau khi trở về nhà, tôi phát hiện mình mang thai. Mười hai tháng sau đó, tôi sinh ra một cậu bé. Đáng lạ thay, dù đã ba tuổi rồi, nhưng cậu bé vẫn chưa biết nói, chưa biết cười, chỉ biết đặt mình ở đâu thì nằm ở đó.
Khi nghe tin thắng trận, lòng tôi tràn đầy hạnh phúc, vợ chồng tôi cùng với bà con hàng xóm hân hoan chuẩn bị mâm cỗ chờ đợi con trở về để cùng nhau chia sẻ niềm vui chiến thắng. Tuy nhiên, Thánh Gióng sau khi đánh giặc không quay trở lại mà thăng thiên cùng ngựa lên núi Sóc, bay lên bầu trời xanh biếc. Mặc dù sau này Thánh Gióng không bao giờ trở về, nhưng bà con hàng xóm vẫn dành một ngôi đền thờ để tưởng nhớ. Tôi không cảm thấy cô đơn, vì trong tâm trí, hình ảnh của Thánh Gióng vẫn hiện hữu, và dù Thánh Gióng là ai, ông vẫn mãi là đứa con mà tôi yêu quý nhất.
Khi giặc Ân xâm lược nước ta, nhà vua lo lắng và gửi sứ giả đi tìm người tài giúp nước. Con trai tôi nghe thấy tiếng rao, bỗng nói:
- Mẹ ra mời sứ giả vào đây cho con!
Khi nghe con nói như vậy, tôi vừa ngạc nhiên, vừa mừng. Tôi ra mời sứ giả vào, và khi sứ giả đến, con trai tôi liền yêu cầu:
- Ông về tìm vua và chuẩn bị cho con một con ngựa sắt, một cái roi sắt, và một tấm áo giáp sắt, con sẽ đánh tan lũ giặc này.
Kỳ lạ thay, sau đó, Gióng lớn nhanh chóng. Cơm ăn bao nhiêu cũng không no, áo quần mặc vào cũng chật. Vợ chồng tôi làm ra bao nhiêu cũng không đủ nuôi sống con, phải nhờ đến sự giúp đỡ của bà con hàng xóm. Mọi người đều vui vẻ giúp đỡ.
Khi giặc đến chân núi Trâu, tình hình rất nguy kịch. Nhưng vừa kịp sứ giả mang đến ngựa sắt, roi sắt, và áo giáp sắt. Thánh Gióng tỉnh dậy, biến thành tráng sĩ, và chuẩn bị ra trận. Trước khi ra đi, Thánh Gióng từ biệt vợ chồng tôi. Tôi nhìn theo con mà lòng đầy lo âu.
Sau này, người dân kể lại rằng Thánh Gióng cưỡi ngựa tiến vào trận trường. Ngựa phun lửa khiến quân giặc sợ hãi và bỏ chạy. Thánh Gióng tiêu diệt quân giặc một cách dứt khoát. Khi roi sắt gãy, Thánh Gióng sử dụng cành tre làm vũ khí, đánh đuổi kẻ thù. Quân giặc tan tác, và đám tàn quân chạy tán loạn.
Cuối cùng, Thánh Gióng một mình cưỡi ngựa lên đỉnh núi, cởi bỏ áo giáp sắt, và cùng ngựa bay lên trời. Sau này, nhà vua ghi nhận công ơn và tôn Thánh Gióng là Phù Đổng Thiên Vương, lập đền thờ tại quê nhà.
