Văn bản Ông Một được rút từ cuốn “Phía Tây Trường Sơn” là một phần của chương trình học môn Ngữ văn lớp 7, trong sách Chân trời sáng tạo, tập 1.

Tài liệu Bài văn mẫu lớp 7: Tóm tắt Ông Một, bao gồm 3 mẫu tóm tắt, mời bạn tham khảo chi tiết dưới đây.
Cuộc hành trình của Ông Một - Phiên bản 1
Sau khi rời xa nơi trú ngụ, con voi trở nên lặng lẽ. Nó nhớ về Đại tá, nhớ về thời gian chiến đấu, nhớ về rừng. Nó vẫn hỗ trợ người quản lý trong việc phá rừng, kéo cây gỗ nhưng chỉ nhẹ nhàng trong công việc, đôi khi còn từ chối ăn uống nếu bận rộn. Người quản lý hiểu được tâm trạng của con voi, và quyết định để nó trở về tự nhiên. Không biết con voi đi đâu, nhưng mỗi khi mùa thu sang, con lại trở về làng. Dân làng cùng với người quản lý hồ hởi ra đón con về. Con voi đi theo người quản lý về căn nhà cũ, quỳ giữa sân. Thấy con vật trung thành, người quản lý cảm thấy như trẻ thơ. Ông dẫn nó đi tắm, sau đó đưa nó lên giường - đảm bảo cho nó những bữa ăn ngon lành. Khi người quản lý qua đời, con voi trở lại làng mà không có ai ra đón, nó đi về nhà, quỳ xuống giữa sân, rống lên. Biết rằng người quản lý không còn nữa, nó buồn bã rời đi, lang thang khắp làng tìm kiếm người chủ. Kể từ đó, mỗi vài năm, con voi mới xuống làng một lần, thăm căn nhà cũ rồi lặng lẽ ra đi.
Sơ lược về cuộc đời Ông Một - Phiên bản 2
Ba lính cùng với ông Cao - người hướng dẫn họ qua Trường Sơn - tình cờ gặp con voi (mà ông tôn trọng gọi là Ông Một) của Đại tá Lê Trực - một lãnh đạo quan trọng trong cuộc khởi nghĩa chống Pháp vào cuối thế kỷ 19. Sau khi bị bao vây, quân nghĩa vụ bắt đầu tan rã, Đại tá Lê Trực buộc phải trở về quê hương, và ông tặng con voi cho người quản lý trung thành của mình. Ông Cao đã kể cho ba lính nghe về người quản lý và con voi. Sau khi rời khỏi nơi ở, con voi trở nên trầm lặng. Nó nhớ về Đại tá, nhớ về cuộc sống chiến đấu, nhớ về rừng. Nó vẫn giúp người quản lý phá rừng, kéo gỗ nhưng chỉ nhẹ nhàng trong công việc, đôi khi còn từ chối ăn uống nếu bận rộn. Người quản lý hiểu được tâm trạng của con voi, và quyết định để nó trở về tự nhiên. Không biết con voi đi đâu, nhưng mỗi khi mùa thu sang, con lại trở về làng. Dân làng cùng với người quản lý hồ hởi ra đón con về. Con voi đi theo người quản lý về căn nhà cũ, quỳ giữa sân. Thấy con vật trung thành, người quản lý cảm thấy như trẻ thơ. Ông dẫn nó đi tắm, sau đó đưa nó lên giường - đảm bảo cho nó những bữa ăn ngon lành. Khi người quản lý qua đời, con voi trở lại làng mà không có ai ra đón, nó đi về nhà, quỳ xuống giữa sân, rống lên. Biết rằng người quản lý không còn nữa, nó buồn bã rời đi, lang thang khắp làng tìm kiếm người chủ. Kể từ đó, mỗi vài năm, con voi mới xuống làng một lần, thăm căn nhà cũ rồi lặng lẽ ra đi.
Sơ lược về cuộc sống của Ông Một - Phiên bản 3
Sau khi rời bỏ nơi ở, con voi trở nên buồn bã vì nhớ về Đại tá, nhớ về cuộc chiến, nhớ về rừng. Nó vẫn giúp người quản lý phá rừng, kéo gỗ. Nhưng khi rảnh rỗi, con voi lại cảm thấy buồn bã, thậm chí còn từ chối ăn uống nếu bận rộn. Sau này, vì mong muốn con voi được tự do, người quản lý đã thả nó về tự nhiên. Mỗi năm khi mùa thu đến, con voi lại trở về làng để thăm người chủ cũ. Sau mười năm, người quản lý qua đời. Con voi trở về làng mà không thấy người quản lý, cảm thấy buồn bã. Từ đó, mỗi vài năm, con voi mới xuống làng một lần, thăm căn nhà cũ rồi lặng lẽ ra đi.
