Con muốn nói với mẹ rằng: Con không thích cái tuyết rơi, không bao giờ thích, dù một ngày nào đó mẹ của con không còn phải nuôi bò nữa.

Cái lạnh cắt da, cắt thịt ở thành phố này khiến con không thể không nhớ đến bố mẹ. Dưới đây lạnh là vậy nhưng con biết trên nhà mình còn lạnh hơn nhiều. Con nhớ lắm những ngày đông rét thấu xương, nhiều nhà trong xóm mất đi thú nuôi quý nhất, cũng là bạn thân nhất của con là con trâu, con bò.
Rồi mùa đông năm đó, con không quên được giọt nước mắt làm tan nát trái tim mẹ khi cái lạnh vô tình cướp mất con trâu duy nhất của nhà mình. Và hôm nay, khi ngồi trong góc trọ nhỏ nơi thành phố cũng đang rất lạnh, thậm chí lạnh đến mức đáng sợ từ cái lạnh không chỉ đến từ thời tiết này, con thấy thương cho những bà con ở vùng cao, những nơi phải chịu đựng những đợt không khí lạnh khủng khiếp nhất và cũng là nơi mà giới trẻ quan tâm nhất. Họ đổ về đó – xem – cười – chụp ảnh để thỏa mãn cái ước mơ mà bấy lâu họ vẫn mơ mộng khi được xem trên mạng internet, trên truyền hình những bộ phim tình cảm, lãng mạn với bối cảnh không thể thơ mộng hơn: tuyết rơi.
Con có thể tưởng tượng khung cảnh “kẻ khóc – người cười” ở đó mẹ ạ, con tưởng tượng ra cảnh các em bé co ro bên những bếp lửa, những đôi môi thâm tím khóc oe oe vì lạnh. Rồi con thấy hình ảnh của mẹ: đôi mắt dại đi vì lạnh, vì tài sản lớn nhất đang có nguy cơ mất đi vì những cơn tai họa từ mẹ thiên nhiên; vì tuyết rơi…
Và rồi, con lại thấy một cảnh “sôi động” hơn hẳn từ họ – những người được gọi là “dân phượt” mà mẹ chưa bao giờ nghe đến tên, nhưng mà biết. Họ trong những bộ quần áo không thể ấm áp hơn, cười nói rôm rả, hạnh phúc bất tận khi chứng kiến những bông tuyết vô tình đang phủ trắng lên ngôi nhà của mẹ; họ chụp ảnh và họ thỏa mãn. Nhưng chừng ấy là chưa đủ mẹ ạ, họ muốn nhiều hơn thế, thậm chí họ muốn tuyết phủ quanh năm trên chuồng bò của mẹ; họ muốn biến ngôi làng của mẹ thành “thiên đường tuyết”, thành nơi mà họ có thể thoải mái đi đến – xem – cười và chụp ảnh.
Con cảm thấy lòng thương cho mẹ, cho những số phận đang chịu đựng vì cái 'lạnh kép' này. Bài học đầu tiên mẹ dạy con là 'một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ', rồi tại trường con cũng học những bài học tương tự. Con không được phép mỉm cười khi bạn hoặc người khác đang gặp khó khăn, con không được vui vẻ trước nỗi đau của người khác. Thế mà họ...
Và con biết, ngoài họ ra, còn rất rất nhiều những người bạn muốn được như họ, đang ngày đêm mong chờ tuyết rơi, mong trời hãy lạnh giống như ở London, như ở Moscow... Và con biết họ là ai mẹ ạ!
Con biết ơn mẹ đã dạy con bài học biết yêu thương và chia sẻ, để giờ phút này con ngồi đây và viết những dòng này cho mẹ. Điều cuối cùng con muốn nói với mẹ là: con không thích tuyết rơi, không bao giờ thích, dù một ngày nào đó mẹ của con không còn phải nuôi bò nữa.
À, mẹ ơi, hãy chú ý đến đàn bò, họ đang phải chịu đựng cái tuyết rơi nhiều lắm đấy!
***
Nguồn: Cẩm nang du lịch Mytour – Theo Cao Đào Viết
MytourNgày 17 Tháng Mười Hai, 2013