
1. Mẹ ơi, liệu con có thể sống cuộc đời của mẹ không?
Khi tôi còn học lớp 5, mẹ đã quở trách tôi vì không đạt được giải nhất học sinh giỏi, không được tham gia kỳ thi học sinh giỏi cấp thành phố. Mẹ trách móc tôi vì trước ngày thi, tôi không đọc sách mà lại mượn truyện để đọc. Khi biết kết quả thi, tôi đã bỏ bữa trưa, trùm chăn khóc lóc vì mẹ la mắng. Liệu mẹ có từng nghĩ, mẹ thất vọng một thì tôi suy sụp mười không? Tôi cố gắng học nhưng không có bạn bè. Chồng sách tham khảo luôn xếp trên bàn học, làm tôi cảm thấy áp đặt. Khi thi trượt, tôi sốc đến mức chỉ biết làm bạn với mấy cây xương rồng ngơ ngác.

Năm tôi học lớp 9, lại một lần nữa, tôi không vào được vòng thi cấp thành phố, xếp thứ 11 trong số 10 người được chọn. Mẹ vẫn chẳng động viên tôi, chỉ thở dài và oán trách. Niềm vui của tôi không đủ để mẹ quan tâm, mẹ chỉ lo lăng những giấy khen hay việc khoe với người khác về thành tích của tôi.
Khi tôi vào cấp ba, được học lớp chọn của trường huyện nhưng tôi không theo kịp bạn bè. Lúc nào đến trường cũng là nỗi ám ảnh, tôi chỉ muốn trốn học hoặc rời khỏi nơi đó. Tôi đã xin mẹ cho chuyển lớp nhưng mẹ phản đối quyết liệt. Mẹ chê tôi lười biếng nên không theo kịp bạn bè, mẹ so sánh tôi với “con nhà người ta”, mẹ chỉ quan tâm đến việc lo lắng cho tôi không thiếu thứ gì mà không để ý đến cảm xúc của tôi khi bị cô lập ở trường. Tôi thích viết truyện, đọc sách văn học nhưng giá sách của tôi toàn là sách tham khảo khoa học. Mỗi lần tôi mua một quyển sách văn học, mẹ lại nhìn tôi với ánh mắt dè bỉu như muốn đốt ngay lập tức. Tôi đã lầm lũi trải qua ba năm cấp ba với hy vọng thời gian này sẽ trôi qua nhanh để tôi có thể tự do khi vào đại học.
Lựa chọn ngành học Đại học là một thách thức, tôi lại một lần nữa đối mặt với sự quyết định của mẹ.
Cuối cùng, tôi vẫn không thể đánh bại sự quyết định mạnh mẽ của mẹ. Năm đó, tôi đã đăng ký vào Đại học Y.
Tôi vẫn nhớ, một lần tôi hỏi mẹ, “Mẹ có ước mơ gì không?”. Mẹ trả lời, “Ước mơ của mẹ là hai đứa con của mình được học thức và có cuộc sống ổn định.”
Sau hai tháng ở Đại học, tôi bắt đầu làm thêm. Ban đầu, tôi làm các công việc như gia sư và dọn nhà để kiếm tiền.

Mỗi lần không kiếm được tiền, tôi lại cảm thấy bất an và tự trách bản thân. Nhưng so với mẹ, tôi nhận ra mình còn may mắn hơn nhiều.
Cuối cùng, tôi cũng hiểu vì sao mẹ luôn thúc đẩy tôi học hành từ khi tôi còn nhỏ, vì sao mẹ luôn mong muốn tôi thành công hơn nữa.
Nếu mẹ sống ích kỷ cho bản thân mình, có lẽ mọi thứ đã dễ dàng hơn cho cả mẹ và cho tôi.
Tôi từng mong mẹ sống vì bản thân mình, để mẹ được hưởng thụ cuộc sống mà mình mong muốn, nhưng giờ đây, tôi không biết nếu điều đó xảy ra thì chúng tôi sẽ ra sao.

Hậu quả của việc thiếu vắng một người cha hoặc mẹ trong cuộc sống của trẻ thường là nghiêm trọng và kéo dài lâu dài, ảnh hưởng đến cả tinh thần và tâm hồn của họ khi trưởng thành.
Khi nhìn thấy những cặp vợ chồng ly hôn, những người trẻ bỏ qua trách nhiệm của mình, tôi lại cảm thấy rất buồn.
Cha mẹ luôn là điểm tựa quan trọng trong cuộc sống, và chúng ta cũng nên là điểm tựa của họ khi họ già yếu.

Tôi thường trò chuyện với những người già, và họ thường chia sẻ về cuộc sống và những khao khát của họ.
Sự cô đơn thường xuyên là một phần không thể tránh khỏi trong cuộc sống, nhưng việc có gia đình là điều quan trọng nhất.
Tác Giả: Sỏi
