Michael Collins, một trong ba phi hành gia trong sứ mệnh Apollo 11 đã ra đi ở tuổi 90. Ông là biểu tượng anh hùng im lặng trong sứ mệnh khi ở lại một mình trong quỹ đạo Mặt Trăng hơn 21 giờ để hỗ trợ Neil Armstrong và Buzz Aldrin đáp xuống bề mặt và trở thành những người đầu tiên đi bộ trên đó. Gia đình Collins thông báo về sự ra đi của ông sau một thời gian dài chiến đấu với bệnh ung thư.
Michael Collins sinh tại Rome vào ngày 31 tháng 10 năm 1930, cùng năm với hai phi hành gia Armstrong (đã mất năm 2012) và Aldrin. Con trai của một thiếu tướng quân đội Mỹ, Collins học tại Học viện Quân sự Hoa Kỳ tại West Point, New York và tốt nghiệp vào năm 1952. Sau đó, ông được chọn làm phi công thử nghiệm của Lực lượng không quân và tham gia vào chương trình du hành vũ trụ của NASA từ năm 1963. Nhiệm vụ lịch sử đầu tiên của Collins là Gemini 10 vào năm 1966, và sau đó ông tham gia vào sứ mệnh Apollo 11 vào tháng 7/1969, là chuyến bay cuối cùng của ông.
Mặc dù sứ mệnh lúc ấy đã thành công với sự ấn tượng mạnh mẽ và trở thành một cột mốc quan trọng trong lịch sử các sứ mệnh khám phá không gian, nhưng Collins lại bị gọi là 'phi hành gia bị lãng quên'. Công chúng chỉ tập trung vào hai phi hành gia khác mà đã bỏ qua sự đóng góp của Collins.
Một thời gian sau, Collins đã giữ vai trò của Giám đốc Bảo tàng Hàng không và Không gian Quốc gia. Ông rời chức vào năm 1978 và trở thành Thứ trưởng của Viện Smithsonian. Ông cũng là tác giả của một số cuốn sách liên quan đến không gian. Collins đã chia sẻ ký ức sâu sắc nhất của mình trong sứ mệnh Apollo 11, đó là lúc ông nhìn thấy Trái Đất từ xa và cảm thấy hành tinh đó rất yếu ớt.
Theo Reuters
