
Stamatis quyết định chuyển về thị trấn Agios Lirikos, được gọi là vùng xanh - vùng đất của người sống lâu, tại Hy Lạp. Đến nay, Stamatis đã hơn 100 tuổi và khỏi bệnh ung thư. Đoạn trích dưới đây từ cuốn sách sẽ giúp bạn hiểu thêm về hành trình của Stamatis.
Trong sáu thập niên sau Thế chiến II, khoảng 25.000 người Hy Lạp di cư đến Mỹ. Trong số đó có Stamatis Moraitis, với mái tóc đen dày và bàn tay xương xẩu. Ông đến từ Ikaria, một hòn đảo nhỏ ở Biển Aegea, nơi chịu nhiều thiệt hại trong chiến tranh, đầu tiên bị chiếm đóng bởi người Ý và sau đó là người Đức. Riêng tại làng Karavóstamo, hơn 100 người chết vì đói.
Stamatis đến Mỹ để chữa bàn tay bị rách trong một tai nạn do đạn dược. Nhưng ông quyết định ở lại. Đầu tiên, ông định cư ở Port Jefferson, New York, nơi ông làm công việc sơn nhà và trường học. Ông nhanh chóng nổi tiếng nhờ tính trung thực và thái độ làm việc tốt. Cơ hội và mức lương cao hơn đưa ông đến Ohio và sau đó là Boynton Beach, Florida, nơi ông từng sơn nhà cho Rose Kennedy. Trong thời gian đó, ông kết hôn với Elpiniki, một phụ nữ Mỹ gốc Hy Lạp kém ông 13 tuổi, có ba người con, mua một căn nhà ba phòng ngủ và một chiếc Chevrolet đời 1951. Nói tóm lại, ông đã đạt được giấc mơ Mỹ.
Một ngày làm việc, Stamatis, khi đã ngoài 60 tuổi, bắt đầu cảm thấy khó thở, tình trạng này ngày càng thường xuyên. Ông mệt mỏi nhanh chóng, leo cầu thang cũng trở nên khó khăn. Bác sĩ chụp X-quang và chẩn đoán ông bị ung thư phổi, có thể do hít phải bụi sơn nhiều năm hoặc do thói quen hút ba bao thuốc mỗi ngày. Bốn bác sĩ khác cũng xác nhận và dự đoán ông chỉ còn sống từ sáu đến chín tháng.
Stamatis cân nhắc việc ở lại Boynton Beach để điều trị ung thư tích cực gần ba người con đã trưởng thành. Tuy nhiên, ông cũng nghĩ đến việc trở về Ikaria để được chôn cất bên cạnh cha mẹ trong một nghĩa trang rợp bóng cây sồi nhìn ra Biển Aegea. Đám tang ở Boynton Beach tốn ít nhất 1.200 đô la, trong khi ở Ikaria chỉ tốn khoảng 200 đô la, giúp ông để lại nhiều tiền tiết kiệm hơn cho Elpiniki. Ông quyết định về với đồng hương và tổ tiên.
Stamatis và Elpiniki chuyển về sống cùng cha mẹ già của ông trong một ngôi nhà nhỏ quét vôi trắng trên hai mẫu đất trồng nho ở bờ biển phía đông đảo. Gió biển quanh năm thổi qua đây. Ban đầu, ông nằm trên giường cả ngày, được mẹ và vợ chăm sóc. Cảm thấy cái chết gần kề, ông quyết định kết nối lại với đức tin. Vào sáng Chủ nhật, ông ra khỏi nhà và tập tễnh lên đồi đến nhà nguyện Chính thống giáo Hy Lạp nơi ông nội từng làm linh mục. Bạn bè thời thơ ấu biết tin, thường đến thăm ông, mang theo rượu vang địa phương. Ông nghĩ, ít nhất mình có thể chết hạnh phúc.
Những tháng sau đó, điều kỳ lạ đã xảy ra. Ông bắt đầu cảm thấy khỏe hơn. Ông rời giường vào buổi chiều và đi dạo quanh vườn nho. Một ngày nọ, cảm thấy đầy tham vọng, ông trồng khoai tây, hành, tỏi và cà rốt. Ông không nghĩ mình sẽ sống để thu hoạch, nhưng thích cảm giác ánh nắng, không khí trong lành và làm việc trên đất quê hương. Elpiniki sẽ thưởng thức rau tươi sau khi ông ra đi.
Sáu tháng trôi qua. Stamatis vẫn sống sót. Thay vào đó, ông thu hoạch trên khu vườn ấy và cảm thấy được động viên, ông cũng dọn dẹp vườn nho của gia đình. Hòa mình vào lối sống trên hòn đảo, ông thức dậy muộn, làm việc trong vườn nho cho đến giữa buổi chiều, tự nấu bữa trưa và sau đó ngủ một giấc dài. Vào buổi tối, ông thường uống rượu với bạn bè ở nhà hoặc đi bộ đến quán rượu địa phương, nơi ông thức đến quá nửa đêm để chơi domino. Vài năm trôi qua. Sức khỏe của ông tiếp tục được cải thiện. Ông đã xây thêm một vài phòng cho ngôi nhà của cha mẹ để các con của ông có thể đến thăm. Ông đã hoàn thiện vườn nho, sản xuất 1.500 lít rượu mỗi năm. Giờ đây, sau 35 năm, ông đã qua tuổi 100 và không còn bị ung thư. Ông chưa bao giờ trải qua hóa trị, sử dụng thuốc hoặc tìm kiếm bất kỳ liệu pháp nào. Tất cả những gì ông đã làm là chuyển đến Ikaria.
- Trích từ cuốn sách “Các Vùng Đất Sống Lâu” - Dan Buettner -
