Mẫu 1
Đọc bài thơ 'Bài ca Côn Sơn' của Nguyễn Trãi, ta như bị cuốn vào Côn Sơn - một nơi thiên nhiên đẹp đẽ, tinh tế, dịu dàng, và thanh bình, như một bức tranh sơn thuỷ tươi đẹp. Nghe như âm nhạc trầm bổng của tiếng suối chảy rì rầm, vang vọng ngân nga suốt ngày đêm. Ta như thư giãn trên chiếu thảm rêu phơi, trên những tảng đá mát mẻ, êm ái. Dưới bóng rừng thông, rừng trúc, ta tìm nơi mát mẻ, nằm thư giãn, ngâm thơ thanh tịnh. Côn Sơn với cảnh vật tự nhiên kỳ diệu, tinh tế đến kỳ lạ, khiến ta cảm thấy gần gũi, thân thuộc. Nơi đây là hòa nhạc của thiên nhiên, là nơi con người và tự nhiên hòa mình vào nhau, là nơi linh hồn ta được bay bổng với những khúc thơ êm đềm.
Mẫu 2
Trong bài thơ Côn Sơn, những hình ảnh thiên nhiên được tác giả sáng tạo đã khiến chúng ta có thể tưởng tượng ra những cảnh đẹp đơn giản, giản dị ấy một cách tự nhiên. Với cảnh vật đầy thơ mộng như vậy, Nguyễn Trãi không chỉ mô tả trước mắt mỗi người đọc một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp mà còn chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc trong từng câu văn và kỹ thuật sáng tạo. Có thể nói đây là một trong những bài thơ xuất sắc nhất trong văn chương Việt Nam. Và đáng được gọi là một viên ngọc quý vô cùng tinh tế và sáng bóng trong văn học Việt Nam, không chỉ ở thời xưa mà ngày nay vẫn giữ nguyên giá trị của nó.
