
1.
Có những lúc tuyệt vọng, tôi và cuộc đời đã dành lòng tha thứ cho nhau
“Mình thật sự biết ơn bạn đã thích mình” – đó là câu nói của nhân vật Thẩm Giai Nghi mà tôi luôn ghi nhớ từ cuốn sách Cô gái năm ấy chúng ta cùng theo đuổi (Cửu Bả Đao). Mặc dù có nhiều chi tiết và câu văn đáng nhớ khác trong cuốn sách, nhưng câu cảm ơn đơn giản ấy mãi mãi là điều tôi không quên. Sau khi kết thúc mối quan hệ kéo dài tám năm, một chương mới của cuộc đời, không có cơ hội quay lại, ai có thể nhẹ nhàng nhớ về người yêu cũ và nói: “Mình rất biết ơn bạn đã thích mình”?
Một cô gái tôi biết đã nói: 'Tôi không có người yêu cũ, vì với tôi, nếu đã là người yêu thì không bao giờ cũ.' Tôi đồng ý với quan điểm đó: khi đã yêu ai đó, thì tình cảm đó sẽ không bao giờ phai nhạt. Như Trịnh Công Sơn đã nói: 'Có những lúc tuyệt vọng nhất, tôi và cuộc đời đã tha thứ cho nhau.' Đơn giản là chúng ta cần biết làm gì với cuộc sống của mình sau mỗi bước tiến về phía trước. Không ai có thể tiến lên nếu vẫn mang theo gánh nặng của quá khứ. Chúng ta cần tha thứ cho quá khứ và cho bản thân, để có thể nhớ về những người đã từng là một phần quan trọng trong cuộc đời mình một cách nhẹ nhàng.
Với những người yêu thích tôi mà tôi không đáp lại được, tôi chỉ có thể nói rằng họ giống như những đôi giày cỡ 36 hoặc 38, trong khi tôi lại cỡ 37, không phải là vấn đề về chất lượng mà là không phù hợp.
Việc đi giày luôn khiến tôi nghĩ đến việc di chuyển. Thật không dễ để tìm kiếm một người đi cùng hướng với mình. Mặc dù có người sẵn lòng hy sinh tất cả vì tình yêu, nhưng bản năng con người là mạnh mẽ, và một ngày nào đó, họ sẽ chọn bản thân họ hơn tình yêu, vì không thể đi cùng nhau khi đang hướng về hai hướng khác nhau.
""""""""""""""
2.
Khoảng cách giữa chúng ta, sinh ra từ những giấc mơ.
Khoảng cách giữa hai ta, bắt nguồn từ những giấc mơ. Lúc còn trẻ, ta từng mơ rằng mọi thứ luôn có thể bắt đầu lại. Nhưng đôi khi, lòng tự ái quá lớn, ngăn cản ta chạm đến ước mơ của mình. Đó là một quyết định đúng, nhưng cũng để lại những nỗi đau không thể vượt qua. Những nỗi đau ấy làm nên con người ta ngày hôm nay, với tất cả những niềm vui và nỗi buồn, để một ngày chúng ta buồn bước giữa thanh xuân trên con đường đến ngày mai, với một cảm giác cô đơn không lời nào diễn tả được. Chúng ta mới hiểu rằng dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng có những ngày ta chỉ có thể nhớ về quá khứ đã qua.
Tuổi trẻ dẫu nồng nàn và hối hả tìm kiếm mọi thứ, thành công hay thất bại, tôi vẫn không muốn đặt chân mình vào một đôi giày quá lớn hoặc quá nhỏ. Tôi không muốn người khác trở thành thùng rác của nỗi cô đơn của mình, điều đó thật lòng ích kỉ. Tôi không tin rằng họ có thể cùng ta đi trên con đường của mình, vì vậy, những tình cảm không được đáp lại chỉ là những kỷ niệm nhỏ bé, giống như những cánh hoa dấu trong trang sách.
Chúng ta đều giống nhau, đều có những thứ mà ta không thể sở hữu. Tôi cảm thấy nhẹ lòng khi nghĩ như vậy. Nếu có thể sống nhẹ nhàng, thì đó sẽ là điều tuyệt vời, vì cuộc sống đã quá nặng nề rồi. Tuy nhiên, có lẽ tôi cũng ước rằng mình có thể đáp lại tình cảm của những người khác, để cuộc sống trở nên đơn giản hơn bao nhiêu.
Yêu là yêu, không yêu là không yêu, không phải làm phong phú hơn bằng cách nói nhiều. Khi bạn cảm thấy từ chối quá đau lòng, hãy nghĩ rằng họ đang làm điều tốt cho bạn, họ không muốn bạn hy vọng và sau đó phải thất vọng. Hãy nhớ rằng người từ chối bạn cũng từng bị từ chối như vậy. Mỗi người đều có những câu chuyện tình chỉ có mình là nhân vật chính. Một cách lặng lẽ, họ ra đi khỏi cuộc sống của nhau. Những thất vọng về mặt lý thuyết. Họ tự viết trang mới trong cuộc đời, một cách lặng lẽ và hạnh phúc, nhưng không thể quên những ký ức về một người đã từng là quan trọng.
Mùa hè tựa như một cánh cửa mở ra trước mắt, mời gọi ta bước vào thế giới của niềm vui và sự hạnh phúc. Nó là thời gian để ta quên đi những lo toan cuộc sống và tan hưởng cuộc sống theo cách riêng của mình. Mỗi người đều mong muốn có một mùa hè tuyệt vời, khiến cho những kỷ niệm đẹp sẽ mãi mãi sống trong tâm trí.
Tuy nhiên, mùa hè không thể kéo dài mãi mãi. Khi mùa hè kết thúc, cuộc sống tiếp tục với những bận rộn hàng ngày. Nhưng trong lòng mỗi người vẫn còn đọng mãi hình ảnh của mùa hè vừa qua, như một điểm tựa tinh thần trong cuộc sống bộn bề. Đôi khi, ta dành cả mùa thu và mùa đông để nhớ về mùa hè, và mong chờ mùa hè sắp tới, giống như cách ta sống với những kỷ niệm tình yêu.
Sự liên kết giữa tình yêu và mùa hè là một trong những cách suy nghĩ phổ biến của con người. Khi nghĩ về mùa hè, ta nghĩ đến niềm vui, sự tự do và hạnh phúc. Chúng ta cũng mong muốn tìm thấy những điều tương tự trong tình yêu - sự thoải mái và lãng mạn. Do đó, khi gặp khó khăn, ta dễ cảm thấy rằng mình đã sai lầm trong tình yêu, vì ta mong đợi tình yêu giống như một mùa hè hoàn hảo.
""""""""""""""
3.
Học cách yêu thương
Trong tâm trí của nhiều thiếu nữ, mối tình đầu thường là với thầy giáo của họ. Họ khó lòng yêu một ai mà họ không ít nhiều ngưỡng mộ. Nhưng họ cũng mong muốn bạn trai có thể lắng nghe những chuyện nhỏ nhặt, an ủi khi buồn - những phẩm chất chỉ có thể tìm thấy ở những người bạn gái thân. Họ cũng mong muốn cảm giác an tâm như bố mẹ mang lại. Nói tóm lại, nếu 'chiết xuất' những đức tính nổi bật của thầy giáo, người bạn gái thân và bố, chúng ta sẽ có công thức hoàn hảo cho bạn trai lý tưởng của các cô gái.
Khổ không một nỗi, con trai và con gái mãi là những phái cực trái dấu. Phản ứng của hai giới với cùng một vấn đề thường không giống nhau. Phụ nữ thiên về trực giác, tình cảm. Nếu bạn chia sẻ những nỗi buồn với một cô bạn gái, bạn thường sẽ nhận được sự an ủi và động viên. Nhưng nam giới lại thiên về lý trí. Nếu bạn chia sẻ những nỗi buồn với họ và mong nhận được lời động viên, thì bạn thường sẽ thất vọng vì họ tìm kiếm giải pháp thực tế cho vấn đề. Tôi tin rằng trong 1000 cô gái, có đến 1001 cô đã cảm thấy thất vọng khi chia sẻ với bạn trai vì lý do này.
Tự nhiên tôi nghĩ, hóa ra tình yêu không phải là thứ gì thần thánh cao siêu đột ngột rơi xuống đời ta vào một ngày định mệnh. Chúng ta cũng phải học cách hiểu nhau. Chúng ta chỉ là những đứa trẻ trong tình yêu, qua bao năm tháng có khi không vượt qua được cảm giác tan vỡ. Có một cách để không nghĩ về tình yêu đã mất một cách tiêu cực, đó là trong thời gian đó, bạn đã học được gì và hiểu được gì về người khác phái.
Người ta thường thần thánh hóa những mối tình đã qua. Nhưng không phải mọi mối tình đã kết thúc là mối tình nên tiếp tục. Tôi không bao giờ biết mình thích mùa đông hay mùa hè. Vào mùa đông, tôi lại nhớ mùa hè và vào mùa hè, tôi lại nhớ mùa đông. Tôi nghĩ rằng tôi sẽ không bao giờ trả lời được câu hỏi liệu mình thích mùa đông hay mùa hè. Tôi thích những thứ không phải là hiện tại! Đó là một trong những căn bệnh không có vắcxin của con người. Một người bạn của tôi đã nói: Dù tình yêu còn hay đã mất, nó cũng giúp chúng ta trưởng thành hơn. Và anh ấy cũng nói rằng nếu như những người đã chia tay được phép tiếp tục yêu và kết hôn, họ sẽ không cảm thấy đau đớn nữa, ít nhất là một lần họ cũng sẽ hối hận về điều đó. Trong hôn nhân, sự hiện diện của đối phương bên cạnh bạn làm những cảm xúc và ảo tưởng của bạn dần dần trở nên hiện thực hơn. Vì vậy, khi tôi đọc những bức thư tình của bố mẹ tôi hơn hai mươi năm trước, tôi vẫn nhớ câu này: 'Tình yêu ta cũng như dòng sông ấy, gặp thác ghềnh tung bọt trắng hát ca.' Khi cả gia đình đi chơi xa, trên con đường xóc và bụi, tôi đùa: 'Tình yêu ta cũng như con đường ấy, gặp ổ gà tung bụi trắng chán luôn.' Tôi chỉ đùa thôi, nhưng đó cũng là sự thật. Bạn có thể không quan tâm liệu người yêu của bạn khi rửa mặt có bắn nước ra xung quanh hay không. Nhưng khi chồng bạn ba lần một ngày làm nước vương vãi ra sàn nhà và bạn phải đi lau, thì đó là chuyện khác. Đó là điều mà mẹ tôi liên tục than phiền về cha tôi.
Thế giới của bạn tràn ngập sắc màu, đa dạng và đẹp đẽ. Điều quan trọng là bạn có nhìn thấy điều đó không? Hay chỉ đơn thuần nhìn thấy những gì mà bạn muốn thấy?
Bố tôi thường bảo: 'Cuộc sống là một trò chơi, đừng bao giờ để nó làm bạn mệt mỏi'. Và tôi tin rằng, trong mỗi trận đấu, mỗi nước cờ hay mỗi ván bóng bàn, chúng ta đều học được một bài học mới.
Sức mạnh không chỉ đến từ sự vững vàng trên bàn cờ, mà còn từ khả năng chấp nhận thất bại và rút ra bài học từ đó.
Trong mỗi người đều chứa đựng một 'Hoàng tử' hoặc một 'Công chúa'. Quan trọng là bạn có biết cách kích thích và khai phá nó hay không?
Cuộc sống không phải luôn luôn hồng hào như cổ tích. Đôi khi, nó cũng cay đắng và khó khăn. Nhưng quan trọng nhất, chính là chúng ta biết cách đối mặt và vượt qua mọi thử thách.
Có một buổi chiều, tôi ngồi ở bậc cửa Bưu điện Bờ Hồ, nơi tôi thích nhất, nhìn dòng xe qua lại tạo nên dải ánh sáng như hiệu ứng bokeh. Tự hỏi về lý do mình lại ở đây một mình. Nhìn hai ông bà ngoại quốc đang dắt tay nhau đi dưới trời mưa, tôi cảm thấy ấm áp.
Mỗi cô gái từng mơ về một hoàng tử. Mặc dù họ có ước mơ khác nhau, nhưng ít nhất họ đã từng mơ về sự hoàn hảo.
Khi lớn lên, chúng ta gặp nhiều quy tắc hơn. Tình yêu không còn đơn giản nhưng vẫn là một phần quan trọng trong cuộc sống.
Trong truyện cổ tích, hoàng tử sẽ đến. Nhưng thực tế, cuộc sống không phải như vậy. Cái mục đích cuộc sống của cô gái không chỉ là tìm hoàng tử.
Mỗi cây đào đều có vẻ đẹp riêng. Nhưng cũng như hoàng tử trong truyện cổ tích, không có cây nào hoàn hảo nhưng mỗi cây lại mang lại sự đẹp đẽ riêng.
Tình yêu giống như trò chơi dại dột mà ta không thể không tham gia.
Mỗi quãng đời đều có vòng lặp của riêng nó, kể cả tình yêu. Nhưng đôi khi, nó lại bắt đầu một vòng lặp mới, như tình yêu của ông bà dưới mưa.
Tình yêu không chỉ tồn tại trong những lúc lãng mạn và kỳ vọng. Đôi khi, nó tồn tại trong những thời điểm bình thường nhất.
Một đám cưới không chỉ là về những chi tiết hoàn hảo và hình thức, mà còn về tình cảm và ý nghĩa thực sự của nó.
Mỗi người có một ước mơ về đám cưới của mình. Đó là điều không bao giờ trở nên nhạt nhẽo.
Trong bài hát 'Bà tôi', có câu: 'Ai ví tình yêu như trò nghịch dại' – biết dại mà vẫn nghịch thôi.
Mọi thứ không kéo dài mãi mãi. Buồn vui đều chỉ là phần của cuộc sống.
Sau những trò nghịch dại, chỉ muốn cảm ơn những người từng thích mình.
Mytour
