Tia X đã mang lại nhiều lợi ích cho y học nhưng cái giá của sự khám phá ban đầu là mạng sống của con người.
Wilhelm Conrad Roentgen, nhà vật lý vĩ đại nhận được Giải Nobel Vật lý năm 1901, nổi tiếng với việc chụp được bức ảnh X-quang đầu tiên của loài người mang tên 'Bàn tay với những chiếc nhẫn'. Tuy nhiên, đã có nhiều nhà khoa học trước đó nghiên cứu về tia X, trong đó có Thomas Edison vào những năm 1880.

Bức ảnh X-quang đầu tiên do Wilhelm Conrad Roentgen chụp được.
Khi thấy hình ảnh X-quang đầu tiên của một nhà nghiên cứu khác gây sự chú ý, Edison quyết định tìm hiểu công nghệ mới này. Ông cần một bàn tay để thí nghiệm, nhưng không thể sử dụng bản thân mình vì phải quan sát và làm việc đồng thời.
Vì vậy, trợ lý của ông, Dally Clarence - một người đam mê công nghệ tia X, sẵn lòng trở thành người thử nghiệm cho Edison. Theo ghi chú, trong khi Dally luôn muốn thử nghiệm với các ống tia X mạnh nhất, Edison lại chọn những ống yếu hơn.
Bởi vậy, bàn tay trái của Dally sau nhiều lần tiếp xúc với tia X, luôn bị bỏng. Tuy nhiên, sự tò mò luôn kích thích con người. Các trợ lý khác của Edison thường nhìn thấy bàn tay của Dally đang thử nghiệm. Vài năm sau, Edison phát minh ra đèn huỳnh quang đầu tiên để hỗ trợ nhìn thấy xương dưới da.
Mặc cho tình trạng của mình ngày càng trở nên tồi tệ, Dally vẫn mong muốn đóng góp cho lĩnh vực khoa học. Dù mới 35 tuổi, tóc của Dally đã rụng hết, làm anh trông già hơn so với những người cùng tuổi. Bàn tay trái của anh luôn sưng đau, những vết thương liên tục lan ra cánh tay và khuôn mặt. Mọi biến chuyển về tình hình sức khỏe của trợ lí đều được Edison ghi chép hàng ngày vào nhật ký.

Vì bàn tay trái quá yếu, Dally phải dùng bàn tay phải mạnh mẽ hơn để tiếp tục thí nghiệm. Nhưng chỉ sau một thời gian ngắn, bàn tay phải của anh cũng trở nên sưng đau, buộc anh phải ngâm chúng vào nước lạnh mỗi đêm để giảm đau và có thể ngủ được. Vài năm sau đó, bác sĩ đã thực hiện cuộc phẫu thuật cấy da từ chân của Dally vào bàn tay trái nhưng kết quả không khả quan.
Theo như kết quả của y học hiện đại, do phơi nhiễm phóng xạ, Dally đã mắc ung thư da. Anh phải cắt bỏ bàn tay trái của mình, vài tháng sau đó, anh phải tiếp tục cắt bỏ 4 ngón tay phải. Năm 1903, anh mất bàn tay phải. Một năm sau đó, anh qua đời ở tuổi 39, tám năm kể từ lần đầu tiên tiếp xúc với tia X. Trong những năm cuối đời, mặc dù phải sống mà không có bàn tay, không thể làm việc trong phòng thí nghiệm, Dally vẫn nói với Edison rằng anh có thể hỗ trợ các thí nghiệm khoa học cho đến cuối đời.
Sau cái chết của trợ lí, Edison đã trải qua một cuộc khủng hoảng tâm lý nghiêm trọng.
'Đừng bao giờ đề cập đến tia X với tôi', ông nói.
'Chúng làm tôi sợ hãi'.
