Mô phỏng văn bản phê phán, đánh giá đề tài, những chi tiết độc đáo về diễn cảm nghệ thuật trong một tác phẩm văn học Ngữ văn 10 Kết nối trí tuệ với cuộc sống
Mô phỏng văn bản phê phán đánh giá một tác phẩm văn học lớp 10
I. Tổ chức ý Viết văn bản nghị luận phân tích đánh giá một tác phẩm truyện lớp 10
1. Bố cục số 1: Viết văn bản nghị luận phân tích, đánh giá chủ đề, những chi tiết độc đáo về diễn cảm nghệ thuật của 'Chuyện chức Phán sự đền Tản Viên'
a. Khai mạc:
- Giới thiệu ngắn gọn về tác phẩm (tiêu đề, tác giả,...) và quan điểm tổng quan của người viết về tác phẩm.
- Chia sẻ với người đọc lý do bạn chọn tác phẩm này để phân tích, đánh giá; điều khiến bạn yêu thích tác phẩm.
b. Thân bài:
* Tóm tắt nội dung chính của truyện: Tác phẩm kể về chiến thắng của Ngô Tử Văn trước cái xấu, cái ác (Tử Văn đã vạch trần bộ mặt hồn ma tên tướng giặc, trả lại đền cho Thổ công, sau này, chàng được nhận chức Phán sự đền Tản Viên).
* Phân tích, đánh giá về chủ đề của truyện dựa trên cơ sở chứng cứ từ tác phẩm.
Chủ đề 'Chuyện chức Phán sự đền Tản Viên':
- Khen ngợi sự trung thực, thẳng thắn của con người.
- Lên án, tố cáo chế độ phong kiến đương thời với những tên tham quan.
- Tiết lộ ước mơ của người dân về một cuộc sống công bằng.
* Phân tích, đánh giá những chi tiết đặc sắc về nghệ thuật của tác phẩm.
- Nghệ thuật xây dựng nhân vật độc đáo.
- Sự xen kẽ giữa yếu tố thực tế và yếu tố siêu thực được sử dụng:
+ Nhân vật siêu thực: Hồn ma tướng địch bại, Diêm Vương, quỷ Dạ Xoa, Thổ Công.
+ Chi tiết siêu thực: Tử Văn chết rồi sống lại; chàng nhận chức Phán sự đền Tản Viên.
+ Không gian siêu thực: Không gian liên kết âm dương.
- Góc kể thứ ba tạo cái nhìn tổng quan hơn cho người đọc.
- Ngôn từ đơn giản, thân thiện, hình ảnh sống động để tạo ấn tượng sâu sắc với người đọc.
c. Kết luận: Tóm lược các nhận xét trong phần thân bài, khẳng định giá trị của tác phẩm.
2. Bố cục số 2: Viết văn bản nghị luận phân tích đánh giá một tác phẩm truyện lớp 10 - truyện ngắn 'Chữ người tử tù'
a. Khai mạc:
- Giới thiệu ngắn gọn về tác phẩm (tiêu đề, tác giả,...) và quan điểm tổng quan của người viết về tác phẩm.
- Chia sẻ với người đọc lý do bạn chọn tác phẩm này để phân tích, đánh giá; điều khiến bạn yêu thích tác phẩm.
b. Thân bài:
* Tóm tắt nội dung chính của truyện: Tác phẩm kể về cuộc gặp gỡ khó khăn của Huấn Cao - người tử tù dũng cảm, tài năng và viên quản ngục - người đại diện cho trật tự xã hội hiện đại có tâm hồn đẹp.
* Phân tích, đánh giá về chủ đề của truyện dựa trên cơ sở chứng cứ từ tác phẩm.
Chủ đề truyện ngắn 'Chữ người tử tù': Cái thiện có thể xuất phát từ cái xấu và cái ác nhưng không thể sống chung với cái xấu và cái ác.
* Phân tích, đánh giá những chi tiết đặc sắc về nghệ thuật của tác phẩm.
- Nghệ thuật:
+ Tình huống truyện độc đáo: Cuộc gặp gỡ khó khăn giữa Huấn Cao và viên quản ngục.
+ Phương pháp xây dựng nhân vật với hai đường đối lập: Huấn Cao - người tử tù dũng cảm, tài năng và viên quản ngục - người đại diện cho trật tự xã hội hiện đại có lòng yêu cái đẹp.
+ Góc kể thứ ba giúp người đọc đánh giá tình huống trong tác phẩm một cách tổng quan.
+ Nhịp điệu câu văn, ngôn từ tạo không khí cổ điển.
c. Kết luận: Tóm lược các nhận định trong phần thân bài, khẳng định giá trị của tác phẩm.
Bài văn mẫu: Viết văn bản nghị luận phân tích, đánh giá chủ đề, nét đặc sắc về hình thức nghệ thuật một tác phẩm truyện Ngữ văn 10 Kết nối tri thức với cuộc sống
Nguyễn Dữ đã khéo léo tạo dựng hình ảnh của Nhân vật Ngô Tử Văn với tính cách mạnh mẽ, can đảm. Hành động đốt đền của chàng không chỉ mang tính chất chiến lược mà còn rất cẩn trọng, không phải là một hành động bốc đồng. Chàng hành động với mục đích cao cả, muốn xóa sổ tên tướng giặc để bảo vệ cuộc sống bình yên cho người dân. Điều này làm cho Ngô Tử Văn trở nên dũng cảm, tin rằng hành động chính nghĩa của mình sẽ được thượng đế ủng hộ. Trước sự đe dọa của tên bại tướng phương Bắc, chàng giữ được sự bình tĩnh, tự nhiên 'Tử Văn mặc kệ', vẫn thể hiện sự 'ngồi ngất ngưởng tự nhiên'. Chàng không ngần ngại vạch trần tội ác của tên thần ác và trả lại ngôi đền cho Thổ Công. Các đoạn thoại trong truyện rõ ràng là minh chứng cho điều này: 'Ngô Soạn này là một kẻ sĩ ngay thẳng ở trần gian, có tội lỗi gì xin bảo cho, không nên bắt phải chết một cách oan uổng', 'xin tư giấy đến đền Tản Viên để hỏi; không đúng như thế, tôi xin chịu thêm cái tội nói càn'. Từ nhân vật Ngô Tử Văn, tác giả muốn thể hiện sự nhân nghĩa, can đảm của con người. Những phẩm chất này giúp con người sống vì cộng đồng, vì hạnh phúc của nhân dân. Việc Ngô Tử Văn nhận chức Phán sự đền Tản Viên còn thể hiện ước mơ của nhân dân về sự công bằng trong xã hội.
Ngược lại với Tử Văn, viên Bách hộ họ Thôi là biểu tượng cho sự xảo quyệt. Là một tên tướng thất bại chạy trốn nơi đất địa lạ để chiếm ngôi đền của Thổ thần với những hành động oan trái, đe dọa và xâm phạm quỹ đạo của quỷ Dạ Xoa. Tác phẩm cũng lên án, tố cáo chế độ phong kiến đương thời với những kẻ tham quan, đàn áp đời sống của người dân. Điều này được thể hiện rõ nhất qua không gian ảo tưởng ở thế giới âm ti. Nhân vật ảo tưởng Diêm Vương được miêu tả như một người chính trực, phán xử đúng tội. Khi biết được lũ quỷ liên kết với hồn ma tên thần ác, người đã 'sai lấy lồng sắt chụp vào đầu, khẩu gỗ nhét vào miệng, đưa người ấy vào ngục Cửu U'. Câu thoại của Diêm Vương thể hiện sự răn đe đối với những kẻ tham quan 'Lũ các ngươi chia tòa sở, giữ chức sự, cầm lệnh chí công, làm phép chí công, thưởng thì xứng đáng mà không thiên vị, phạt thì đích xác mà không nghiệt ngã, vậy mà còn có sự dối trá càn bậy như thế; huống chi về đời nhà Hán, nhà Đường buôn quan bán ngục, thì những mối tệ còn nói sao hết được!'
Cốt truyện của tác phẩm hấp dẫn và kịch tính, với sự xen kẽ giữa thực tế và huyền bí, tạo nên sức hút đặc biệt cho độc giả. Yếu tố kỳ ảo xuất hiện mạnh mẽ thông qua các nhân vật kỳ ảo (hồn ma tướng giặc, quỷ Dạ Xoa, Diêm Vương, Thổ công) và chi tiết kỳ ảo như Tử Văn sống lại, chàng nhận chức Phán sự đền Tản Viên. Mặt khác, yếu tố thực tế được thể hiện qua địa danh có thật (vùng đất Lạng Giang) và thời gian lịch sử (cuối đời nhà Hồ). Lối kể chuyện lôi cuốn và việc sử dụng ngôi kể thứ ba giúp người đọc dễ dàng tưởng tượng sự kiện được mô tả. Lời bình cuối cùng của truyện phản ánh quan điểm của tác giả về kẻ sĩ.
Truyện âm thầm phản ánh những bất công của xã hội phong kiến đương thời đối với những người dân đơn sơ và yếu đuối. Thông qua cuộc chiến đấu chống lại điều ác, điều xấu của Ngô Tử Văn, tác giả khẳng định niềm tin vào sự chiến thắng của điều thiện. Đồng thời, truyện cũng thể hiện khao khát về công bằng của nhân dân. Truyện mang lại nhiều bài học ý nghĩa về sự can đảm, kiên trì, và lòng nhân ái khi đối mặt với điều ác, điều xấu.
Nghệ thuật tạo dựng nhân vật trong tác phẩm của Nguyễn Tuân được thể hiện một cách khéo léo. Truyện đã mô tả nhân vật Huấn Cao với phẩm chất anh hùng, kiên trì, tài năng và lòng tốt. Ông là lãnh đạo của cuộc khởi nghĩa chống lại triều đình. Ngay cả khi bị bắt, Huấn Cao vẫn giữ vững tư thế kiêu hãnh. Trong cuộc trò chuyện giữa ông và viên quản ngục, ta cảm nhận được tài năng văn bản của Huấn: 'Huấn Cao! Liệu đó có phải là người được vùng tỉnh Sơn khen ngợi về tài viết chữ nhanh và đẹp không?'. Tài năng của ông được đánh giá và ca ngợi. Chữ viết của ông chỉ dành cho những 'tâm hồn trong thiên hạ'. Huấn Cao không vì quyền lực hay vàng bạc mà bắt buộc bản thân viết chữ 'Ta sống không vì vàng bạc hay quyền thế, ta không bao giờ ép mình viết câu đối vì vậy'. Không chỉ là một tài năng, Huấn Cao còn mang đến lòng lương thiện. Sau khi nhận ra tấm lòng của viên quản ngục, ông quyết định truyền bá chữ viết 'Ta đánh giá cao tấm lòng biệt nhỡn liên tài của các ngươi. Chắc chắn rằng một người như thầy có sở thích cao quý như vậy. Gần như ta đã mất đi một tấm lòng quý giá trong thiên hạ'. Qua nhân vật Huấn Cao, chúng ta nhìn nhận quan điểm nghệ thuật của Nguyễn Tuân: 'Vẻ đẹp liên quan chặt chẽ đến tâm hồn'.
Nhân vật viên quản ngục cũng được mô tả một cách ấn tượng. Ông là người trực tiếp, yêu đẹp nhưng phải sống trong một thế giới đầy gian dối và tàn nhẫn. Trong bối cảnh đó, viên quản ngục vẫn giữ được lòng trong sạch cho tâm hồn, mong muốn sở hữu chữ viết của Huấn Cao để treo trong nhà. Khi nghe lời khuyên từ Huấn Cao, hành động của viên quản ngục thể hiện vẻ đẹp tâm hồn: 'Viên quản ngục, có vẻ cảm động, chắp tay trước tù nhân một cách tôn kính, nói một câu mà nước mắt rơi xuống miệng làm cho lời nói nghẹn ngào: 'Kẻ mê muội này xin bái lĩnh''.
Với tình huống truyện độc đáo, cuộc gặp gỡ đầy éo le giữa Huấn Cao và viên quản ngục đã tạo ra ấn tượng sâu sắc. Sự đối lập cũng làm nổi bật giá trị tác phẩm. Đối lập về địa vị xã hội và bản tính của hai nhân vật: một người là tử tù có tài năng và thái độ kiêu hãnh, một người là viên quản ngục biểu tượng cho luật lệ và trật tự xã hội. Tác phẩm còn tạo ra sự đối lập giữa cái đẹp và cái xấu, ánh sáng và bóng tối trong không gian cho chữ. Không gian cho chữ là một phòng giam tối tăm, đối lập với 'tấm lụa bạch còn nguyên vẹn lần hồ'. Đối lập, đảo ngược vị thế của người tử tù và viên quản ngục: Người tù hiên ngang sáng tạo nét chữ tự do trên tấm lụa trắng, trong khi viên quản ngục khúm núm chờ đợi 'Người tù đeo còng, chân xiềng, viết chữ trên lụa trắng căng phẳng, viên quản ngục lại núm níu, run rẩy cất những đồng tiền kẽm đánh dấu ô chữ trên phiến lụa óng'. Bằng ngôn ngữ tinh tế, nhịp điệu câu văn chậm, truyện ngắn hình dung cho độc giả không gian cổ xưa của một thời vang bóng. Sử dụng ngôi kể thứ ba giúp người đọc hình dung chi tiết về hoàn cảnh, tính cách của từng nhân vật.
Suốt tác phẩm, Nguyễn Tuân thể hiện niềm tin về sức sống của cái đẹp ngay cả trong thực tế của cái xấu, cái ác. Qua 'Chữ người tử tù', nhà văn muốn khẳng định sức sống của cái đẹp trong cuộc sống. Nó có thể cứu rỗi tinh thần và tạo ra sự gần gũi, hiểu biết hơn giữa con người. Truyện ngắn đã để lại trong chúng ta những ấn tượng khó quên.
