Đề bài: Mô tả lại cốt truyện của bài thơ có tính chất tự sự với các góc nhìn kể chuyện khác nhau.
1. Bố cục
2. Mô tả lại cốt truyện của bài thơ Lượm
3. Mô tả lại cốt truyện của bài thơ Đêm nay Bác không ngủ
4. Mô tả lại cốt truyện của bài thơ Đêm nay Bác không ngủ qua lời của anh chiến sĩ
Mô tả lại câu chuyện trong bài thơ có tính chất tự sự theo nhiều cách kể khác nhau
I. Dàn ý Mô tả lại câu chuyện trong bài thơ có tính chất tự sự theo nhiều cách kể khác nhau (Chuẩn)
1. Khởi đầu
Giới thiệu hoặc mô tả những ý tưởng ban đầu về câu chuyện cần kể
2. Phần chính
a. Mô tả câu chuyện theo trình tự cụ thể
- Hình ảnh của Lượm trong mắt chiến sĩ
- Những ấn tượng đặc biệt về ngoại hình và tính cách của Lượm...(Tiếp theo)
>> Xem chi tiết Dàn ý Mô tả lại câu chuyện trong bài thơ có tính chất tự sự theo nhiều cách kể khác nhau tại đây
II. Bài văn mẫu Mô tả lại câu chuyện trong bài thơ có tính chất tự sự theo nhiều cách kể khác nhau
1. Hồi tưởng về bài thơ 'Nhặt lên qua con mắt của người lính (Chuẩn)
Tôi – một người lính đã trải qua một nửa cuộc đời, hiện sống trong những ngày đất nước đang tràn ngập niềm vui của sự giải phóng. Miền Bắc và Miền Nam giờ đây đã hòa quyện thành một, không còn dấu vết chiến tranh trên bất cứ nơi nào trên dải đất hình chữ S. Trong lễ hội thống nhất, tôi bất giác nhớ về hình ảnh của một đứa bé đã hi sinh cách đây hai chục năm. Nếu còn sống, chắc chắn nay đứa bé ấy sẽ là một thanh niên trưởng thành, bước đi với nụ cười tỏa sáng dưới bóng cờ quốc dân.
Mọi sự kiện diễn ra vào những năm đầu của cuộc chiến chống Pháp. Tôi từ Hà Nội trở về Huế, nơi mọi người hăng hái bảo vệ từng đám đất, từng bông cỏ quê hương, không phân biệt già trẻ, nam nữ, không phân biệt đẳng cấp xã hội. Tất cả đồng lòng đối đầu với kẻ thù!
Làm nhiệm vụ tại Hàng Bè, tôi ấn tượng với một đứa bé làm liên lạc: Dáng vóc bé nhỏ, làn da đen, chiếc mũ ca lô nghiêng bên một bên tạo nên vẻ ngây thơ, tinh nghịch. Tôi hỏi tên, mới biết đó là Lượm, bé con đã tham gia gửi thư và thông điệp chiến trận cho đồng đội và cán bộ. Nụ cười trên đôi môi bé xíu luôn rực rỡ, hàm răng trắng tinh. Cái đầu quấn quýt, nghênh ngang như con thuyền nhỏ trôi trên sóng vàng của biển lúa xanh ngắt. Đôi chân nhỏ nhắn vụt nhanh giữa biển cả lúa mênh mông, chiếc mũ ca lô đó như chiếc thuyền nhỏ nhảy lên, nhảy xuống như chú chim chích nho nhỏ.
Tôi náo nức đến làm quen với cậu bé, thăm hỏi về công việc của cậu. Khuôn mặt ấy đột ngột tỏa sáng khi nhắc đến nhiệm vụ cậu đang thực hiện:
- Em tham gia giúp đỡ các anh chị bộ đội chuyển thư, không khó khăn chút nào anh ạ. Công việc thực sự thú vị. Tại đồn Mang Cá, em được học hát, học làm việc, nghe kể những câu chuyện về những anh hùng, về những trận đánh khốc liệt của đồng bào ở khắp miền đất nước,… Thú vị hơn nhiều so với việc ở nhà!
Lượm kể chuyện, đôi mắt rực rỡ vì phấn khích, đôi má phúng phính nở nụ cười, cặp mắt chăm chú đến từng chi tiết. Tôi nhận thức được tình yêu đặc biệt đối với cuộc chiến tranh, một tình yêu không chỉ là đối với đất nước mà còn là với tâm hồn, có vẻ mỏng manh nhưng vô cùng mạnh mẽ. Chú cháu đang nói chuyện hăng hái, đột nhiên nghe hiệu lệnh mới, Lượm nhảy lên vẫy tay chào tạm biệt tôi:
- Được rồi, chú chào em nhé! Hẹn gặp lại anh vào dịp khác để tiếp tục trò chuyện.
Sau những lời nói, hình ảnh của chú tiếp tục lạc vào đám lúa bát ngát, chiếc mũ ca lô đội đỉnh đầu chú tiếp tục cuộc hành trình giữa biển vàng! Âm thanh của chiếc sáo vang lên như âm thanh của còi tàu vẫn vang mãi.
Vì chiến dịch quân sự, tôi không có thời gian nhiều để thăm hỏi Lượm nữa. Một ngày nắng nóng giữa tháng sáu, khi tia nắng chói chang thiêu đốt mọi vật, tin Lượm đã hi sinh trong một nhiệm vụ lại khiến tôi đau lòng. Như mọi lần, Lượm mang theo thư đi ra chiến trường, nhưng lần này là một thư “thượng khẩn” nên cậu đi cực kỳ nhanh chóng. Dù lửa đạn mịt mù, hình ảnh của cậu bé nhỏ bé vẫn mạnh mẽ lao lên như mũi tên, vượt qua hiểm nguy, qua màn khói mù từ bom đạn. Dưới mưa bom bão đạn, một viên đạn đã gặp cậu. Nghe đồn, Lượm ngã xuống giữa cánh đồng lúa đang trổ bông. Cậu bé hi sinh tại mảnh đất mà cậu đã cố gắng bảo vệ.
Hôm nay, trong ngày cả nước ăn mừng chiến thắng, tôi lại nhìn thấy hình ảnh của Lượm, dáng đi non nớt, nụ cười tươi tắn, đeo chiếc xắc tài liệu, chiếc mũ ca lô nghiêng chệch, nhảy chân sáo vang giữa cánh đồng rực rỡ ánh nắng,… Thương tiếc rằng, ánh nắng trong ngày đó không phải là ánh nắng của tự do.
2. Đóng vai người lính kể lại câu chuyện của bài thơ “Đêm nay Bác không ngủ” (Chuẩn)
Chúng tôi, những chiến sĩ trong đội đơn, đang bận rộn chuẩn bị cho chiến dịch Biên giới, nhằm đánh bại thực dân Pháp và giành lại tự do tại căn cứ Việt Bắc. Đêm ngày, chúng tôi vượt qua những đỉnh đèo, hành quân không ngừng để nhanh chóng thực hiện nhiệm vụ cách mạng.
Trong những ngày đó, vinh dự lớn nhất là được đón Bác Hồ đến thăm. Bác đến kiểm tra tình hình và động viên chúng tôi, những chiến sĩ trung thành. Đêm mưa rơi lạnh buốt, làm những người lính thiếu vải quân trang và trang bị quân dụng cảm thấy thêm khốn khổ. Bác và các chiến sĩ nằm giữa những giọt mưa rừng, nghỉ ngơi chờ ánh sáng bình minh. Khi mọi người đã đi vào giấc ngủ, tôi, vì nhớ nhà, thao thức không ngủ. Nhìn về phía ngọn lửa, tôi nhận ra Bác vẫn thức dậy, ngồi suy tư bên bếp lửa ấm áp. Bác nằm đầu gối chống tay, ánh mắt xa xăm, ánh lửa làm nổi bật những nếp nhăn trên trán rộng của Bác. Thỉnh thoảng, những nếp nhăn đó lại cùng nhau hiện hình, dường như Bác đang suy nghĩ về một vấn đề gì đó.
Tiếng mưa vang lên trên mái lán. Đêm đã khuya, núi rừng trở nên đen tối, không thể phân biệt được các đối tượng. Người cha già yêu quý của dân tộc vẫn ngồi đó, tay thỉnh thoảng thêm củi, lửa bùng cháy sưởi ấm cho đồng đội. Rồi Bác đột nhiên đứng dậy, bước nhẹ đến đội chăn cho từng người một. Bác di chuyển bước chân êm dịu, như muốn giữ cho những người con yên bình trong giấc ngủ sâu. Lúc ấy, tôi cảm thấy nước mắt cay cay, người cha ấy dành tình thương cho từng thành viên trong gia đình của mình.
Lửa cháy rực rỡ như niềm đam mê, sự ấm áp mà Bác dành cho đồng bào, cho cách mạng, cho cuộc kháng chiến. Bóng hình Bác in sâu trên tấm tranh tối om, đen đậm. Vì xúc động mạnh mẽ, tôi đột nhiên tỉnh dậy, nhẹ nhàng hỏi Bác:
- Sao Bác vẫn chưa ngủ ạ? Thưa Bác, Bác có cảm thấy lạnh không ạ?
Nụ cười nhẹ nở trên khuôn mặt của Bác. Bác ôn hòa động viên tôi:
- Hãy yên tâm ngủ, con trai. Ngày mai cần phải khỏe mạnh để đối mặt với giặc.
Tôi vâng lời Bác, nhắm mắt lại, nhưng trong lòng vẫn nghẹn ngào, con đường rừng dẫn dắt chúng tôi vẫn còn xa. Thanh niên đôi mươi, sức trẻ dồi dào, nhưng Bác, đã có tuổi, đêm không ngủ, liệu mai có đủ sức bước tiếp không?
Tôi bật dậy giữa lửa hồng rực. Lần thứ ba thức giấc, nhìn Bác vẫn ngồi đó như tượng gỗ, đôi mắt chăm chú vào ngọn lửa, bộ râu nhấp nhô theo nhịp thở của Người. Không muốn Bác phải ngồi lặng nhìn mãi, tôi quyết liệt lên tiếng một lần nữa:
- Bác chưa ngủ à? Đêm đã muộn rồi, Bác nên nghỉ ngơi một chút để mai có sức lực.
Bác nhẹ nhàng động viên tôi:
- Cháu đừng suy nghĩ quá, hãy ngủ đi. Bác không yên tâm nếu cháu không ngủ được. Bác đang lo lắng cho đoàn dân công, đêm mưa rét, họ phải ngủ ngoài rừng, cần phải tránh ướt lạnh. Bác đau lòng, mong ngày mai sớm đến để biết họ ổn thế nào.
Hưởng ứng lời Bác, tôi hiểu rõ trái tim của Người. Người luôn quan tâm đến đồng chí và dân công, vất vả lo lắng cho những chiến sĩ. Tình thương ấy là động lực lớn giúp chúng tôi tiếp tục chiến đấu, kiên trì đấu tranh dưới bóng cờ dân tộc.
Tự hào, tôi quyết định không ngủ, ở bên Bác. Dưới ánh lửa ấm, bóng tôi và Bác hòa quyện, tình người cha chảy vào lòng dân tộc. Hình ảnh đẹp đẽ như làm tan chảy mọi giọt mưa lạnh trong rừng sâu, để mai chúng tôi có thể tiếp tục chiến đấu, chiến thắng cùng nhau.
3. Thuật lại câu chuyện đêm nay Bác không ngủ qua vai anh chiến sĩ (Chuẩn)
Ngồi bên bàn ăn trong buổi sum họp gia đình, tôi – một chiến sĩ chiến trường xưa – nhớ về một câu chuyện đặc biệt mà tôi đã trực tiếp trải qua cùng Bác Hồ. Tôi quyết định kể lại cho gia đình nghe.
Đó là vào cuối năm 1950 trong chiến dịch biên giới. Lúc ấy, Bác Hồ đến mặt trận để chỉ huy và kiểm tra chiến sự của lính đồng minh. Đội của tôi may mắn được đón tiếp Bác và bắt đầu khám phá tình hình chiến địa.
Đêm đó, Bác cùng toàn bộ chiến sĩ nghỉ chân trong một cái lán tự nhiên giữa rừng. Những tấm gỗ mảnh được làm thành mái lán với những lá cây chúng tôi tìm thấy trong rừng. Nó chống chọi với mưa phùn, nhưng không thể che chắn cái lạnh của đêm rừng. Sau một ngày dài vượt đường rừng, giấc ngủ đến với chúng tôi nhanh chóng. Mọi người đều say sưa ngủ, quên hết mọi lo lắng. Nhưng do mình bị cắn rừng, tôi tỉnh dậy và phát hiện Bác vẫn ngồi bên lửa. Ngọn lửa rực sáng như muốn đẩy lùi lạnh giá của đêm rừng. Ánh sáng chiếu rõ đôi mắt người, nhấp nhô trong bóng tối. Không biết liệu đó là ánh lửa hay ánh sáng nồng nhiệt của lòng trái tim đang lo lắng cho số phận dân tộc. Bóng hình của Người, to lớn và ấn tượng, phủ lên ngọn lửa, làm ấm lòng từng lính trong đêm dài.
Tôi nhẹ nhàng hỏi:
- Thưa Bác, đã khuya, sao Bác vẫn thức? Bác có lạnh không ạ? Nếu Bác ngủ giấc, mai sẽ dễ dàng hơn cho hành trình tiếp theo.
Tôi thật sự rất lo lắng cho Bác. Bác đã già, nếu không ngủ, liệu có đủ sức cho hành trình ngày mai? Những người trẻ trong đội chúng tôi sẽ giúp đỡ, sức trẻ sẽ là động lực cho chúng tôi tiến lên.
Bác nhẹ nhàng đáp lại:
- Ừ! Cháu cứ thoải mái ngủ đi. Bác thức, lòng Bác không yên. Bác lo lắng cho đoàn công dân, họ phải ngủ ngoài trời, rải lá cây làm chiếu, áo mỏng làm tấm chăn. Trong mưa như thế này, làm sao họ tránh khỏi ướt? Giấc ngủ không sâu, làm thế nào họ có thể tiếp tục nhiệm vụ kháng chiến?
Nghe điều này, tôi cảm thấy mắt mình ẩm ướt. Lòng Bác ơi! Thì ra đó là lý do Bác không ngủ được. Trước tình cảm to lớn đó, tôi cũng thức dậy. Tôi vội vàng đứng dậy, đến bên Bác, ngồi cùng Bác. Đêm đó, tôi thức dậy cùng Bác, nhìn mưa rơi bên ngoài và ánh lửa trong đêm.
