
Vợ của Trang Tử đã qua đời. Hoàng đế đến viếng. Trang Tử là một nhà hiền triết nên ngay cả hoàng đế cũng đến viếng. Hoàng đế cũng là bạn của Trang Tử, thỉnh thoảng có mời Trang Tử vào cung để trò chuyện. Trang Tử chỉ là một nhà hiền triết vĩ đại. Hoàng đế đến viếng và đã nhẩm lại những điều cần nói bởi vì vợ của Trang Tử vừa qua đời. Nghĩ đến những lời lẽ tốt đẹp để an ủi, nhưng khi nhìn thấy Trang Tử, vị hoàng đế trở nên rất khó chịu. Trang Tử đang ngồi hát dưới gốc cây. Trông ông ấy rất hạnh phúc, và vợ ông ấy chỉ mới qua đời sáng nay. Vị hoàng đế lấy làm khó chịu đã hỏi:
Trang Tử hỏi lại:
Trang Tử, không khóc đã là quá đủ, lại còn ca hát, không phải là khanh đang đi quá xa rồi sao!
Trang Tử, tại sao thần phải khóc?
Hoàng đế nói:
Dường như khanh chưa biết rằng vợ đã qua đời.
Trang Tử trả lời:
Dĩ nhiên thần biết vợ đã chết. Nhưng tại sao thần phải khóc? Nếu cô ấy đã chết, điều đó có nghĩa là cô ấy đã chết. Thần không bao giờ mong cô ấy sẽ sống mãi. Con người khóc vì họ kỳ vọng. Nhưng thần không bao giờ mong cô ấy sẽ sống mãi. Thần luôn biết cô ấy sẽ chết bất cứ lúc nào, và hôm nay, điều đó đã xảy ra. Điều này có thể xảy ra vào bất cứ lúc nào.
Và mỗi ngày có thể là ngày đó, vậy tại sao thần không được hát? Nếu không thể hát trước cái chết, thì thần cũng không thể hát khi sống, bởi vì cuộc sống là hành trình đi đến cái chết. Mỗi khoảnh khắc, cái chết sẽ đến với ai đó, ở đâu đó. Cuộc sống là hành trình đi đến cái chết. Nếu không thể hát vào khoảnh khắc của cái chết, thì thần cũng không thể hát vào bất kỳ lúc nào.
Sự sống và cái chết không phải là hai khía cạnh riêng biệt. Chúng là một. Khi đứa trẻ chào đời, cái chết cũng sinh ra cùng với nó. Khi người trưởng thành, cái chết càng gần hơn, và dù được biết với tên gọi nào, thì cái chết cũng chính là điểm cao nhất của cuộc sống. Vậy tại sao thần không thể hát? Hơn nữa, người phụ nữ đó đã sống với thần trong nhiều năm, tại sao thần không thể hát vài lời để tỏ lòng biết ơn khi người đó ra đi? Cô ấy phải yên nghỉ trong sự hòa mình giữa âm nhạc và tình yêu. Tại sao thần lại phải than khóc?
Người ta chỉ khóc khi kỳ vọng điều gì đó mà nó không xảy ra. Thần không bao giờ kỳ vọng rằng cô ấy sẽ ở bên thần mãi mãi. Khi không kỳ vọng, không mong muốn, người ta sẽ không thấy bất mãn.
Hãy nhìn vào sự khác biệt. Chúng ta thường mong muốn, rồi thất bại, sau đó chúng ta tìm cách để hài lòng. Điều này chỉ ra rằng bạn không mong muốn, và bạn cũng nhận ra rằng mong muốn là vô ích. Vì vậy, điều khác biệt thứ hai là bạn chỉ tìm cách để hài lòng khi thất bại. Nếu thành công, bạn sẽ vui mừng quá đỗi. Điều đó chỉ ra rằng sự hài lòng của bạn là giả dối. Khi thất bại, bạn nói: “Tôi đã đủ rồi”. Khi thành công, bạn tràn ngập niềm vui. Điều đó không thể xảy ra. Đằng sau sự hài lòng của bạn, ẩn trong đó là nỗi buồn. Nếu không, khi bạn thành công, niềm vui đó sẽ không xuất hiện. Nếu khi thành công, bạn cảm thấy vui, vậy thì không thể nào bạn không cảm thấy buồn khi thất bại.

Với một người như Trang Tử hoặc như Đức Phật, dù thành công hay thất bại đều không quan trọng. Họ luôn hài lòng. Sự hài lòng giả tạo của bạn sẽ bị phá vỡ bởi sự thất bại. Bạn chỉ xem nó như một mục tiêu khi thất bại, một điểm đau. Khi thành công, bạn rời xa điểm đó để tiến vào bầu trời rộng lớn, nhảy múa, ca hát trong niềm hạnh phúc, hân hoan. Điều này không thể xảy ra. Nó cho thấy điểm đó của bạn là giả dối. Đó chỉ là một sắp xếp cho tình huống khẩn cấp. Đó không phải là bản chất tự nhiên của bạn.
Người hài lòng với cuộc sống không cảm thấy sự khác biệt giữa thành công và thất bại. Đối với họ, không có gì khác biệt. Bất kể điều gì xảy ra, họ luôn hài lòng. Thành công hay thất bại không là mối quan tâm, vì họ không mong muốn đạt được bất kỳ thành tựu nào, một tương lai nào. Dù chuyện gì xảy ra, tương lai của họ luôn biến đổi. Họ luôn sẵn lòng chấp nhận, bất kể là gì.
Tôi nhớ một câu chuyện khác về Trang Tử. Khi ai đó nói điều gì với ông, thậm chí trước khi họ nói, Trang Tử thường nói: “Tốt, rất tốt!” Đó là thói quen của ông. Vì vậy, đôi khi tình huống trở nên khó xử vì người đó có thể nói điều gì đó không tốt và Trang Tử không muốn nghe. Ông ta chỉ nói: “Tốt, rất tốt!”. Khi có người nói: “Vợ tôi vừa qua đời”, Trang Tử đáp: “Tốt, rất tốt!” như chưa nghe gì. Khi có người nói: “Đêm qua nhà tôi bị trộm”, Trang Tử cũng nói: “Tốt, rất tốt!”.
Một ngày kia, có người nói:
– Con trai ông ngã từ trên cây xuống và bị gãy chân.
Ông đáp:
– Tốt, rất tốt!
Kể từ đó, mọi người bắt đầu nghĩ rằng ông không hiểu ý nghĩa của từ “tốt”, bởi vì nếu không có gì xấu, nếu mọi thứ đều tốt, thì ông đã vượt quá giới hạn của ngôn ngữ. Vì vậy, cả làng tụ tập lại và hỏi ông:
– Hãy nói cho chúng tôi biết ý nghĩa của từ “tốt” vì chúng tôi đã thông báo mọi việc, thậm chí những điều không may và cả cái chết, nhưng ông chỉ nói “Tốt”. Và sáng nay, con trai ông bị ngã gãy chân. Đó là người duy nhất giúp ông lúc tuổi già. Cậu ấy vẫn chăm sóc ông cho đến tận lúc này, và giờ ông sẽ phải chăm sóc cho cậu ấy. Với tuổi già sức yếu, đó là điều không may nhưng ông lại cứ nói “Tốt”.
Trang Tử trả lời:
– Cứ chờ xem! Cuộc sống là một mối quan hệ rất
phức tạp.
Ngày hôm sau, chiến tranh nổ ra với nước láng giềng, và tất cả thanh niên trong làng phải nhập ngũ. Chỉ có con trai của Trang Tử ở nhà vì đôi chân yếu đuối. Dân làng nói:
– Ông thật sự hiểu rõ sự tình. Ông nói “Tốt” và thật sự là “Tốt”.
Trang Tử đáp:
– Cứ đợi xem! Đừng vội vàng. Cuộc sống rất phức tạp và mọi thứ vẫn tiếp tục diễn ra!
Con trai ông đã đính hôn với một cô gái, nhưng gia đình cô gái từ chối vì họ không hy vọng rằng chàng rể sẽ có thể đi lại được; đôi chân của cậu ấy đã bị thương nặng. Do đó, một lần nữa, dân làng nói:
– Cuối cùng mọi thứ đều trở nên tồi tệ.
Trang Tử nói:
– Hãy chờ xem! Đừng vội vàng. Cuộc sống rất kiên nhẫn.
Một tuần sau, cô gái bất ngờ qua đời. Dân làng lại đến gặp ông và hỏi:
– Ông đang làm gì vậy? Ông có khả năng tiên đoán thật phi thường. Có phải ông đã thấy trước được rằng cô gái kia sẽ chết?
Nhưng Trang Tử lại nói:
– Cứ đợi xem! Cứ đợi xem!
Trang Tử đã nói rằng mọi thứ sẽ tốt đẹp nếu bạn không kỳ vọng. Cuộc sống là vô tận nhưng chúng ta lại có quá ít lòng kiên nhẫn.
Mytour trích đăng | Nguồn ảnh sưu tầm
