
Nhìn chung, toàn bộ bài thơ nói về mùa thu. Đọc bài thơ Thu hứng, ta không chỉ thấy được bức tranh về mùa thu buồn buồn mà còn cảm nhận được tâm trạng buồn lo của nhà thơ giữa cảnh biến động. Ở đó có lo âu cho đất nước, nhớ quê hương và những suy tư sâu xa, đau buồn về bản thân.
Có thể thấy rõ, nhà thơ là một người đầy cảm xúc, Đỗ Phủ đã đặt hết tâm trạng của mình vào việc sáng tác. Đứng trước cảnh mùa thu buồn bã và u ám, làm cho cảnh thiên nhiên trở nên u tối và sâu thẳm trong tâm trí của nhà thơ:
Ngọc lộ điêu thương phong thụ lâm
Vu sơn, Vu giáp khí tỏa sương sớm
Giang gian ba lãng quyến thiên dung
Tái thượng phong vân tiếp địa âm.
Qua những dòng thơ, chỉ một số hình ảnh đặc sắc đã khiến người đọc cảm nhận được một bức tranh mùa thu u ám. Mùa thu hiện lên trước mắt người đọc, chúng ta thấy mỗi hiện tượng đều mang dáng vẻ của mùa thu, buồn và nhấn mạnh. Đó là cảnh rừng xa. Thông qua đó, ta thấy tất cả đều được nhìn nhận qua con mắt sầu bi của nhà thơ. Đó là cái nhìn sâu xa, rộng lớn. Hình ảnh dòng sông sâu như lòng đất sâu thẳm trong tâm trí của ông. Mỗi cảnh vật đều được miêu tả bằng một tính từ, dường như đã lột tả được nỗi buồn và sầu thương.
