
Quay lại chuyện trên đường. Chúng tôi đi tới thác Pongour, còn được gọi là thác bảy tầng. Chúng tôi đi ngược trên con đường khoảng 260 cây số rồi tiếp tục thẳng vào cổng. Vé vào cổng lúc đó khoảng 20.000đ, không quá đắt. Bốn đứa chúng tôi tiếp tục đi qua cổng, bước xuống từng bậc thang để đến thác. Tôi thường có thói quen trước khi đến địa điểm nào là nghe ngóng thông tin về địa điểm đó. Một phần vì sở thích cá nhân muốn biết nhiều hơn, phần còn lại để kể lại như vậy. Tôi ngồi nghe, nghe người dân kể Pongour được mệnh danh là Nam Thiên Đệ Nhất thác, có nghĩa là thác nước lớn nhất ở phía Nam. Tên này được vua Bảo Đại đặt khi ông đến đây vào thế kỷ trước. Hơn nữa, với người Pháp, Pongour có nghĩa là 'ông chủ của vùng đất sét' hoặc 'vua của Kaolin'.
Ngoài ra, còn có một truyền thuyết liên quan đến thác. Tôi từng hỏi người bán hàng, họ kể rằng, ngày xưa, khu vực này thuộc về người K'ho, do một cô gái xinh đẹp làm tù trưởng cai quản. Cô gái đó tên là Kanai. Nàng có nhiều tài năng, đặc biệt là săn bắt và thuần phục thú dữ trong rừng, giúp dân trong làng phát triển. Nàng có bốn con tê giác to lớn khác thường. Chúng nghe lời nàng, dời non, ngăn suối, bảo vệ dân làng, giúp dân làm ruộng, xây dựng nơi ở. Sau đó, vào một ngày rằm tháng Giêng, nàng trút hơi thở cuối cùng. Bốn con tê giác lo lắng, không chịu ăn uống và rời đi cùng nàng. Sau một thời gian, nhiều người trong làng kinh ngạc khi thấy nơi nàng qua đời bỗng xuất hiện một thác nước tuyệt đẹp. Kanai được yên nghỉ ở một nơi không ai sánh kịp. Tóc của nàng biến thành dòng nước trắng chảy dài như thác nước mà chúng ta thấy ngày nay. Những tảng đá xanh rêu tạo nên nền cho thác chính là sừng của những chú tê giác. Đây là biểu tượng cho sự gắn kết và liên kết giữa con người với thiên nhiên. Nếu có cơ hội đến vào rằm tháng Giêng, bạn sẽ tham gia lễ hội của dân tộc K’ho, lễ hội này được coi là tưởng niệm nữ tù trưởng xinh đẹp Kanai. Đây là cơ hội tuyệt vời để trải nghiệm phong tục, tập quán và tìm hiểu văn hóa dân tộc.
Chúng tôi băng qua các bề mặt đá, đi qua chiếc cầu gỗ nhỏ, dưới tiếng nước chảy róc rách, leo lên qua những khe đá, xa xa thấy con thác hùng vĩ. Thực sự, tôi muốn nói là từ khi đến đây cho đến lúc rời đi, hầu như chúng tôi đều chọn sai thời điểm. Chúng tôi đến vào buổi trưa, trời nắng gắt, đặt chân lên những tảng đá sẽ bị phỏng chân. Tiến lại gần thác, tôi mới hiểu tại sao, người dân địa phương gọi là thác bảy tầng. Từ trên cao, thác chảy xuống qua bảy tầng đá bậc thang với chiều cao khoảng 40m, bao quanh là một khu rừng nguyên sinh rộng khoảng 2,5 ha, với rất nhiều cây cổ thụ và các loài động vật. Vẻ đẹp đặc biệt của dòng thác nằm ở hệ thống bậc đá bằng phẳng, xếp thành lớp không theo bất cứ một trật tự nào, xé nguồn nước thành hàng trăm dòng nhỏ, tạo thành những thảm nước tung bọt trắng xóa, thật hùng vĩ. Bên dưới thác là mặt hồ rộng thênh thang, yên bình, với rất nhiều tảng đá nhô ra giữa dòng nước. Thời điểm chúng tôi tới là lúc thác nước ít, dưới chân thác là một bãi đất rộng, tha hồ chụp hình ở phía trước thác. Tôi ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, thấy như một bức tranh 3D với nhiều góc đẹp khác nhau. Tôi tranh thủ chụp vài tấm hình để lưu lại kỷ niệm với bạn bè.
“Tạo kiểu sao cho đẹp nhé? Đứng như vậy ổn chưa?” cậu ta một tay bỏ túi quần, tay kia ra hiệu số 2.
Tôi nhăn mặt, lắc đầu. “Chẳng đẹp tí nào. Tôi thấy rõ cái bụng to của ông ấy. Với lại, tư thế này trông phèn lắm. Đổi kiểu đi!” – tôi nói lớn.
“Thế kiểu này thì sao.” Cậu ta khoanh hai tay, hất cằm lên trên như kiểu làm ngầu.
Tôi nhếch môi hiển nhiên. “Ông tính đánh ai ở đây vậy? Trước khung cảnh hùng vĩ phải đang thưởng thức chứ. Mặt ông như muốn quát người. Mà tôi cũng thấy không ngầu lắm, chắc là do mặt ông hề quá nên nhìn khá trẩu. Haha! Đổi kiểu đi” – tôi cười to, yêu cầu bạn tôi làm lại.
'Vậy phải làm sao? Ông chỉ tôi thử coi, chứ đứng đây nắng cháy da thịt” – Thượng tiên bực mình nói. Tôi đến gần, chỉnh lại tư thế cho cậu ta. “Ông hãy quay lưng về phía thác, mặt hướng vào thác. Đặt một chân về phía sau, tay giơ lên cao, như đang tung một cái gì đó mạnh mẽ vào thác. Như thế, trông giống như một thách thức tới tự nhiên” – tôi gợi ý xong, đi về phía máy ảnh, canh nhiều góc độ để chụp sao cho chân thực nhất.
Tiên tửu và Chí xì thấy chúng tôi bận rộn liền đi lại, nhìn vào máy ảnh, Thượng tiên vui vẻ nhờ vả: “Ê bạn. Chụp cho tôi và Chí xì một tấm đẹp nhé”.
Tôi quay sang nhìn hai đứa, sau đó tập trung vào việc chụp. “Thế tôi có nhận được tiền công không vậy?” – tôi hỏi, không rời mắt khỏi màn hình máy ảnh.
“Ông sẽ được một cái ôm ấm từ tôi” – Tiên tửu tươi cười, vòng tay mở rộng.
Tôi mỉm cười, sau đó nghiêm túc đáp: “Cảm ơn nhé. Hai bạn tự chụp được.” Nói xong, tôi quay sang để canh góc chụp cho Thượng tiên. Tuy nhiên, tên Tiên tửu không chịu buông tha cho tôi dễ dàng. Cậu ta vòng qua lại, làm phiền, cho đến khi tôi đành phải đồng ý. “Vậy, đứng vậy đi. Nhanh lên. Trời nắng quá, không thì tôi lại thay đổi ý đây” - tôi miễn cưỡng nói.
Sau khi chụp một đống ảnh cho hai đứa nhỏ, tôi cũng muốn tự chụp vài tấm để mang về như kỷ niệm. “Nhanh nhanh chụp cho tôi nữa các bạn ạ, để tôi về rồi khoe với gia đình vui vẻ”, Tôi vui vẻ di chuyển đến vị trí khác. Khi quay lại để chuẩn bị chụp, thì thấy tụi nhỏ đã lẻn vào góc tối ngồi sẵn.
“Ờ, các bạn đang đùa với tôi à?” - tôi la lớn chỉ về phía tụi nhỏ. “Ra đây một chút chụp cho tôi một bức đi” - tôi nghiêm túc. Chốc sau đó, tên Tiên tửu điều nhìn chậm rãi bước ra. “Thế tôi có được trả tiền không?” - nó giả vờ ngượng ngùng, lặp lại lời tôi vừa nói.
“À ha…! Vậy là mày chọn cái chết” - tôi nói lớn và rút điện thoại ra, lướt qua các bức hình của tụi nhỏ chuẩn bị xóa. “Tạm biệt nhé, hình ảnh… Xóa!”
“Ời ơi, đừng… Sư huynh xin hãy dừng lại… Hề hề, tôi chỉ đùa thôi mà. Các bạn thoải mái, muốn chụp bao nhiêu cũng được” - Tiên tửu cười, giơ tay xin lỗi.
“Chụp phải thành tâm đấy, nếu không là… Chíu chíu! Ờ, ảnh đâu rồi kìa?” - tôi nâng điện thoại lên đe dọa.
Sau một thời gian đấu tranh dưới ánh nắng, chúng tôi buộc phải đi vào để tìm chỗ ngồi. Mồ hôi con chảy theo mồ hôi mẹ, làm tôi cảm thấy một chút cay đắng. “Chúng ta nên lên trên đi. Ở đó có mấy cái võng, vào nằm, uống nước một chút rồi về” - Tiên tửu nói.
Tôi nằm thư thái trên cái võng, cầm chai nước và nướng nó lên miệng thưởng thức. Tiên tửu nằm bên cạnh quay sang và nói với tôi:” Ê, bé bán nước dân tộc kia dễ thương quá ha”.
“Ừ, dễ thương lắm đấy. Da trắng mịn màng, nói chuyện nhẹ nhàng dịu dàng. Và khi cười thì đẹp lắm” - tôi chưa kịp nói, thì Thượng tiên đã nói.
“Ở đây chỉ có mình Thượng tiên chưa có một nửa của mình. Anh có muốn làm rể trong miền núi không?” - tôi nói vui vẻ.
“Thôi. Ở đây sống sao nổi cha”- Thượng tiên nói.
“Có khi ông ở đây sinh sống, rồi trở thành lực lượng mạnh mẽ như mấy ông Tây Nguyên thì sao nhỉ. Ngày vác củi, đêm gánh nước từ trên núi xuống. Chẳng mấy chốc sẽ có sáu múi to bự” - Tiên tửu hí hửng nói.
“Tôi chỉ thích ăn một múi thôi. Sáu múi thì ăn không nổi”. Thượng tiên lắc đầu, rời đi.
“Ừ, đây là điểm tham quan cuối cùng của chúng ta. Lát nữa chúng ta sẽ trở về Sài Gòn. Dọc đường chỉ dừng lại uống nước, nghỉ ngơi và ăn mà thôi” - tôi nói.
“Vậy là chuyến đi này sắp kết thúc rồi. Thật nhanh chóng” - Chí xì đang nằm trên võng, nhìn lên nói.
“Mấy ngày vui chơi đã đủ. Chúng tôi sẽ quay trở lại và tiếp tục với công việc và học tập. Hẹn gặp lại các bạn trong chuyến đi tiếp theo. Bây giờ là lúc chính thức trở về” – tôi nói với vẻ vui vẻ.
Chúng tôi nghỉ ngơi đến khoảng hai giờ, sau đó lên xe chạy về. Mục tiêu của chúng tôi là vượt qua đèo Bảo Lộc trước khi tối. Thời tiết trên đường về mát mẻ và trong lành hơn khi khởi hành. Chúng tôi lái xe trên những con đường đèo nắng gió cuối ngày. Vì vậy, chúng tôi đến Sài Gòn khá muộn, khoảng mười giờ tối. Tôi nhớ rằng, khi tới ngã ba Dầu Giây đã gần bảy giờ. Chúng tôi ngồi ăn tối thoải mái, dành nhiều thời gian cho bữa tối. Sau đó, chúng tôi chia tay nhau ở góc đường Trần Hưng Đạo, mua thêm chai sữa tươi ở Trần Đình Xu, thưởng thức cùng nhau. Tôi đưa Chí về nhà, còn Thượng thì về nhà ở con hẻm quận 8. Kết thúc chuyến đi dài bốn ngày ba đêm ở Đà Lạt của bốn chúng tôi. Những con đèo hùng vĩ, hàng thông bát ngát và tiếng suối róc rách chảy qua khe đá. Mùi hương hoa cỏ phảng phất, hòa vào không khí se lạnh của Đà Lạt. Tất cả giờ đây chỉ là ký ức tươi đẹp của tuổi trẻ. Ngay lúc này, tôi nhớ lại, và cười với những ngày tháng lái xe, chạy ngang, chạy dọc, lấm bùn đường, không ngại nắng mưa của chuyến đi đầu tiên.
Chúng tôi đã trải qua nhiều chuyến đi tuyệt vời hơn sau này. Có thể thời gian cho chúng tôi sẽ không còn nhiều như trước, vì công việc hạn chế. Nhưng dù thế nào, miễn là chúng tôi vẫn có thể vui vẻ và tận hưởng thời gian bên nhau.
Đây là câu chuyện hồi ký đầu tiên của tôi, chắc chắn còn nhiều sai sót. Hy vọng rằng, tay nghề của tôi sẽ cải thiện, có thể mô tả hành trình của mình một cách rõ ràng và chân thực hơn trong tương lai.
Bài viết được trích từ cuốn sách Đây là Ức cá hồi hay Pưu lill ký? của tác giả Tự Ngôn Lữ Quán, do DIMI Book phát hành.
