

Thể thao mạo hiểm (hay còn gọi là extreme sport hoặc thể thao phiêu lưu) là các hoạt động được coi là có mức độ nguy hiểm cao. Những môn này thường có yếu tố như tốc độ, độ cao, sức mạnh thể chất vượt trội, và yêu cầu thiết bị chuyên dụng. Các môn thể thao mạo hiểm bắt đầu được chú ý vào thập niên 1990, khi các công ty marketing chọn chúng để quảng bá cho X Games và sự ra đời của kênh truyền hình Extreme Sports Channel cùng trang mạng Extreme.com.
Dù thuật ngữ 'thể thao mạo hiểm' được dùng phổ biến để chỉ nhiều hoạt động thể chất khác nhau, việc xác định môn thể thao nào là 'mạo hiểm' vẫn còn tranh cãi. Tuy vậy, có một số đặc điểm chung giữa chúng: người chơi thường có độ tuổi trung bình thấp và các môn này thường là thể thao cá nhân hơn là đồng đội. Người mới bắt đầu thường tự học thay vì có giáo viên hướng dẫn.
Trong khi các môn thể thao truyền thống thường có tiêu chí cụ thể để đánh giá thành tích như khoảng cách, thời gian, tỉ số, thì môn thể thao mạo hiểm thường bị đánh giá dựa trên các tiêu chí chủ quan và thẩm mỹ. Điều này dẫn đến việc thiếu thống nhất trong các phương pháp đánh giá, với mỗi môn thể thao có chuẩn mực riêng.
Phân loại
Dù chưa có định nghĩa chính xác về thể thao mạo hiểm và môn nào thuộc loại này, vẫn có những nỗ lực để phân loại các môn thể thao mạo hiểm.
Các môn cần phương tiện di chuyển
| Cơ giới hóa | Trượt | Lăn |
|---|---|---|
| Có động cơ | đua thuyền máy offshore, wakeboarding, waterskiing, đua máy bay, lái tàu lượn | đua xe máy đường trường, rally, motocross |
| Không có động cơ | lướt sóng, windsurfing, lướt ván diều, trượt tuyết, trượt ván tuyết, nhảy dù, wingsuit, lái thuyền buồm |
trượt ván, xe đạp địa hình, lướt ván địa hình, xe đạp nghệ thuật, scooter nghệ thuật |
Các môn không cần phương tiện di chuyển
Như các môn thể thao mạo hiểm như leo vách đá, leo hẻm núi, leo băng, parkour, psicobloc,...
