Dấu ấn của một món súp miso giản dị: Biểu tượng của tình yêu không điều kiện từ người mẹ dành cho cô con gái nhỏ Hana và thông điệp đầy ý nghĩa cho chúng ta.
Bạn đã theo dõi bộ phim Nhật Bản Hana’s Miso Soup chưa?
Câu chuyện về cô bé Hana 4 tuổi, bị mẹ mắc ung thư ép học nấu ăn, là một thông điệp nhân văn sâu sắc về tình mẫu tử và lòng kiên cường. Điều đặc biệt, bộ phim này lấy cảm hứng từ một câu chuyện có thật.

Hana, bây giờ đã 19 tuổi, vẫn tiếp tục hành trình của mình. Cuộc sống của cô bé tiếp tục là nguồn cảm hứng cho nhiều người như ngày nào.
'Đóa hoa nhỏ' - Biểu tượng của lòng tin và sự hy sinh vĩ đại từ người mẹ dũng cảm chống lại căn bệnh ung thư
Hãy quay lại một ngày hè của năm 1998, khi mẹ Hana - Chie gặp gỡ Shingo (bố của cô bé). Cô giáo trẻ trung và phóng viên hiền lành đã từng lòng nhau.
Nhưng trước ngày cưới, số phận đã thay đổi.
Chie (25 tuổi) nhận được lời chẩn đoán ung thư vú, và phải cắt bỏ phần ngực trái.
Ở bệnh viện, Chie chứng kiến cảnh đời đau thương và tuyệt vọng của bệnh nhân ung thư, cô sợ hãi và muốn từ bỏ tất cả.
Nhưng Shingo nắm lấy tay cô và nói: “Chúng ta sẽ vượt qua. Sau khi chữa trị, chúng ta sẽ du hành đến Canada. Nơi đó tuyệt vời, bạn sẽ quên đi mọi đau khổ và nhận ra rằng, mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Nhưng trước tiên, hãy kết hôn với tôi”.
Với sự ủng hộ từ Shingo, Chie quyết tâm chiến đấu với căn bệnh, hi vọng sẽ được sống tiếp để thực hiện những ước mơ của mình.
Năm 2001, sau 2 năm điều trị ung thư, Chie và Shingo tổ chức lễ cưới.

Bác sĩ cảnh báo rằng cơ thể Chie đã trải qua liệu pháp hóa trị, không thích hợp cho việc mang thai và có thể gây tái phát ung thư nếu có thai.
Đến năm thứ hai sau kết hôn, Chie không dự định nhưng lại mang thai, làm hai vợ chồng vừa mừng vừa lo lắng.
Mặc dù bác sĩ khuyên Chie nên không giữ thai, nhưng cô vẫn quyết định sinh con.
Tháng 2/2003, Hana ra đời, mang theo những hy vọng lớn lao của Chie: “Tôi mong con bé sẽ được yêu thương như một bông hoa”.

Giáo dục con về nghệ thuật nấu ăn một cách nghiêm khắc
Chie chia sẻ: “Sự hiện diện của Hana là minh chứng rõ ràng cho sự sống còn của tôi trên cõi đời này. Đứa trẻ này quan trọng hơn cả bản thân tôi, là kho báu quý giá của cuộc đời”.
Nhưng số phận không từ thương xót với gia đình nhỏ này.
Khi Hana 9 tháng tuổi, cô bé không chịu bú sữa mẹ. Kiểm tra tại bệnh viện, phát hiện ra căn bệnh ung thư của Chie đã tái phát, với một khối u lớn ở phổi khoảng 1,27mm.
Để cùng con đi tiếp một phần cuộc hành trình, Chie phải chấp nhận hóa trị, sống giữa sự hy vọng và sợ hãi.
Chie tạo một tài khoản trên mạng xã hội, ghi lại cuộc chiến với căn bệnh khó khăn của mình. 'Khi nghĩ đến Hana, mọi đau đớn đều trở nên nhỏ bé'.

Năm 2006, ung thư đã lan rộng khắp cơ thể, kể cả việc bế Hana mà Chie không thể làm được nữa.
Nhìn thấy con gái bé nhỏ, Chie không kìm được cảm xúc: “Con yêu, mẹ xin lỗi con. Mẹ ốm lắm, cơ thể mẹ đau quá, mẹ không thể ôm con Hana được nữa”.
Qua thời gian, Chie nhận ra rằng cuộc sống của mình sắp kết thúc, và quyết định để lại một điều gì đó cho con gái.
Khi Hana 4 tuổi, Chie tặng cho cô bé một món quà đã chuẩn bị từ lâu: Một chiếc áo dài.
'Tôi không có nhiều tiền, không có quyền lực, không có vị trí xã hội, cũng không có tài sản. Trước khi qua đời, tôi chẳng biết sẽ để lại cho con điều gì. Suốt một thời gian dài, tôi chỉ dạy Hana cách nấu cơm, làm việc nhà, để con có thể tự lập mỗi ngày khi không có mẹ...', Chie nói với nước mắt trong mắt.
Ngay sau đó, Chie thiết lập một thời gian biểu nghiêm ngặt cho Hana. Mỗi sáng, khi những đứa trẻ khác còn đang ngủ say, Chie đã đánh thức Hana một cách nhẹ nhàng.
Bất lực trước sự không thể kéo dài cuộc sống của mình, Chie chỉ mong con gái lớn lên nhanh chóng hơn một chút. Cô dạy Hana từng bước từng bước cách giặt giũ, phơi phóng, lau dọn nhà cửa, chuẩn bị bữa ăn, nấu cơm.


Nhìn thấy con gái 4 tuổi cầm con dao thái rau, Chie căng thẳng đến mức mồ hôi ra đầy người. Nhưng cô kiềm chế không giúp đỡ, chỉ đứng bên cạnh hướng dẫn Hana làm đúng cách.
Từ đó, mỗi buổi sáng, nhiệm vụ của Hana là nấu súp miso. Sự nghiêm khắc của Chie khiến họ hàng không hiểu, em gái của Chie nổi giận trách móc chị vì ép buộc cháu gái một cách quá mức.

Trái tim của Chie rỉ máu đau đớn, cô không phản kháng, chỉ nhắc nhở Hana: “Nếu mẹ không còn nữa… Nếu con mắc bệnh, ba mẹ sẽ rất buồn, nên con phải ăn uống thật nhiều. Nhưng nếu muốn ăn ngon, con phải biết nấu ăn. Bất kể ăn cơm hay nấu cơm đều không được sơ sài. Con phải cố gắng trở thành đứa trẻ ngoan, khỏe mạnh và kiên cường, khiến mọi người xung quanh cười vui”.
Súp miso ấm lòng người thân
Năm 2008, Chie ra đi, để lại Hana chỉ mới 5 tuổi.
Cô bé vẫn giữ lời hứa với mẹ: 6 giờ sáng mỗi ngày thức dậy nấu súp miso.
Trên tường vẫn treo tờ giấy ghi chú về những công việc hằng ngày của Hana mà mẹ để lại: Rửa mặt, cầu nguyện, cho chó ăn, đi bộ, nấu canh, ăn sáng, đánh răng, tập đàn, đi học…


Hana tin rằng: “Mỗi sáng ăn cơm gạo lứt với súp miso sẽ giúp không mắc bệnh, không bị cảm. Cuộc sống phải tự bảo vệ. Đó là lời hứa của mẹ và con”.
Lên lớp 4, Hana trở thành “đầu bếp nhỏ” nổi tiếng trong trường. Cơm hộp mà cô bé mang mỗi ngày được bạn học khen là “ngon nhất vị mẹ làm”.
Hana ghi chép mọi sự kiện trong ngày vào cuốn sổ nhật ký và nhìn vào hình ảnh của mẹ, cô bé không kìm được nước mắt: “Tại sao mẹ không còn ở bên con nữa?”.
Lau đi những giọt nước mắt, Hana tuân thủ lời dạy của mẹ: “Nghiêm túc ăn cơm, chăm chỉ nấu cơm, luôn mang lại nụ cười trên môi”.
15 năm trôi qua, cô bé Hana bé nhỏ ngày nào đã trở thành cô gái trưởng thành 19 tuổi.


Hana theo học ngành ẩm thực, cùng với việc học thêm về phát triển sản phẩm và kinh doanh.
Trong thời gian học đại học, để tích luỹ kinh nghiệm, Hana làm thêm ở một nhà hàng nhỏ.
Trong những kì nghỉ, Hana thường cùng bố nấu ăn, và luôn có bát súp miso trên bàn.
19 tuổi trưởng thành, Hana đã có bốn năm đi qua cùng Chie. Dù thời gian ngắn ngủi, nhưng Chie đã để lại cho con gái mình một 'di sản' quý giá: Biết nấu ăn, sống hạnh phúc, yêu quý bản thân.
Bát súp miso giản dị chính là tinh thần sống của Chie dành cho Hana, và là một bài học về cuộc sống: Khi người thân yêu không còn, bạn cũng phải biết trân trọng bản thân.
