Đánh giá nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài bao gồm 11 bài văn mẫu xuất sắc kèm theo 2 gợi ý cách viết chi tiết. Từ việc đánh giá nhân vật Mị, học sinh có thể lựa chọn cách tiếp cận phù hợp, một phong cách văn chương phù hợp, từ đó nắm bắt được những điểm chính xác.

Đánh giá về nhân vật Mị được viết rất hay với phong cách rõ ràng, dễ hiểu giúp việc tự học và nâng cao kiến thức trở nên dễ dàng hơn, từ đó cải thiện hiệu suất học tập của học sinh trong môn Ngữ văn. Đồng thời, việc xem xét và phân tích thêm một số bài văn mẫu như: giới thiệu Vợ chồng A Phủ, phân tích Vợ chồng A Phủ, phân tích nhân vật A Phủ cũng là cách hiệu quả để phát triển kỹ năng viết văn của học sinh.
Dàn ý đánh giá về nhân vật Mị
a) Giới thiệu
- Giới thiệu một số đặc điểm về tác giả và tác phẩm
- Tô Hoài là một trong những nhà văn hiện thực nổi tiếng trong văn học hiện đại của Việt Nam, những tác phẩm của bà mang lại những giá trị nhân văn sâu sắc, phản ánh một cách chân thực thế giới xã hội với đầy đủ các cảm xúc như đau khổ, thương đau, đầy tình yêu thương,…
- Vợ chồng A Phủ là một trong những tác phẩm tiêu biểu được chọn từ tập Tây Bắc, là một câu chuyện có giá trị tư tưởng to lớn.
- Giới thiệu nhân vật Mị : Mị là một nhân vật quan trọng trong câu chuyện, là biểu tượng của vẻ đẹp tâm hồn và phẩm chất của nhân loại Tây Bắc.
b) Nội dung chính: Đánh giá vẻ đẹp tâm hồn của Mị
* Quan điểm 1: Mị không chỉ có vẻ đẹp bề ngoại mà còn có tài năng
- Mị là một cô gái trẻ, xinh đẹp
- Có tài nghệ thuật thổi sáo: “Mị uốn chiếc lá trên môi, thổi sáo cũng tài năng không kém”
- “Trai đến đứng nhìn ngẩn ngơ, có bao nhiêu người mê, ngày đêm theo đuổi Mị”.
- Chăm chỉ, siêng năng trong công việc
* Quan điểm 2: Mị có những phẩm chất tốt đẹp
- Mị có tinh thần đấu tranh: 'Bố đừng bán con cho nhà giàu...'
- Hiếu thảo: sẵn lòng làm nương ngô trả nợ cho bố mẹ, chấp nhận số phận làm con dâu gán nợ, nhiều lần muốn chết nhưng không thành vì lòng thương cha mẹ.
- Yêu đời và tự do: ao ước được đi chơi xuân, được thổi sáo, bay bổng trong tiếng sáo.
* Quan điểm 3: Khát vọng sống, năng lượng sống mãnh liệt
- Trong đêm xuân yêu:
- Mị nghe tiếng sáo và những âm thanh trong không gian xung quanh
- Nhẩm thầm lời ca
- Mị uống rượu để quên đi nỗi đau của mình
- Tâm hồn Mị được hồi sinh và kí ức tỉnh lại: những kỷ niệm tuổi trẻ, khát khao yêu thương trong Mị trỗi dậy và Mị nhận thức sâu sắc về nỗi đau, cay đắng.
- Mị mong muốn được vui chơi, Mị chuẩn bị để đi chơi
- A Sử buộc Mị vào trong bóng tối.
-> A Sử đã buộc Mị, buộc thân xác của Mị nhưng không thể buộc được tâm hồn Mị.
- Mị cắt dây buộc cho A Phủ:
- Ban đầu, Mị cảm thấy lạnh lùng với A Phủ
- Nhìn thấy nước mắt của A Phủ: thương A Phủ và tự thương, cảm thấy lòng ác của nhà Pá Tra
- Mị nảy sinh ý định giải thoát cho A Phủ, nhưng sau đó Mị sợ hãi
- Mị quyết định cắt dây buộc cho A Phủ và cả hai cùng chạy trốn khỏi Hồng Ngài.
-> Với lòng ham sống mãnh liệt, Mị đã sống lại hoàn toàn cả về tâm hồn và thân xác.
=> Trong Mị luôn ẩn chứa sức sống mạnh mẽ, sức mạnh đó luôn tồn tại sâu trong tâm hồn của cô gái Tây Bắc và chỉ đợi cơ hội để bộc lộ mạnh mẽ.
* Quan điểm 4: Sức mạnh phản kháng mạnh mẽ
- Khi 'dòng nước mắt lấp lánh tràn xuống hai má đã xám xịt' của A Phủ hiện ra, đã làm tan chảy lớp băng lạnh lẽo trong Mị
- Nghĩ về quá khứ, Mị tức giận với thống lý Pá Tra, tức giận, tức bực về một cuộc đời không xứng đáng, cảm thấy xót xa cho một cuộc sống không có giá trị, phải chết vì một con bò => Nhận ra sự đồng điệu trong số phận đau khổ.
- Mị đấu tranh tư duy rồi quyết định cứu người mặc kệ hậu quả.
- Mị giải thoát A Phủ, thì thầm “Đi ngay…” => Lòng nhân ái đã vượt qua nỗi sợ hãi.
- Mị đứng yên trong bóng tối suy nghĩ rồi bất chấp chạy theo A Phủ: “Cho tôi đi cùng, ở lại đây sẽ chết” -> Hành động tự giải thoát khỏi sự kiểm soát vô hình của thế lực tối cao.
=> Sức mạnh phản kháng mạnh mẽ, ý thức tìm kiếm tự do, lòng ham sống, ham tự do mãnh liệt đang cháy bùng trong tâm trí của người phụ nữ nhiều năm đã bị hào nhoáng và lạnh lùng.
=> Mị là người phụ nữ yên bình nhưng mạnh mẽ, sức sống tiềm tàng của Mị, hành động của Mị đã làm đổ bể sức mạnh thống trị của nhóm người cai trị vùng cao.
c) Tổng kết
- Đánh giá cá nhân về nhân vật Mị.
Đánh giá nhân vật Mị trong Vợ chồng A Phủ - Mẫu 1
Tây Bắc là một vùng đất đã để lại nhiều kỷ niệm đẹp đối với các nhà văn, trong đó có Tô Hoài. “Vợ chồng A Phủ” là một tác phẩm được ông viết vào năm 1952 và xuất bản trong tập “Truyện Tây Bắc”. Đây là kết quả của chuyến đi thực tế kéo dài tám tháng đến vùng cao nguyên Tây Bắc của nhà văn. Trong câu chuyện ngắn này, nhân vật Mị là điểm nhấn, gợi lại nhiều cảm xúc sâu sắc cho độc giả.
Mị là nhân vật quan trọng trong phần khởi đầu của tác phẩm “Vợ chồng A Phủ”. Đây là một biểu tượng, đại diện cho số phận của những người phụ nữ phải chịu đựng nợ nần ở vùng núi. Mị trải qua những khó khăn, bất hạnh đáng thương. Cô được sinh ra trong một gia đình nghèo khó. Vì không có tiền cưới vợ, bố của Mị đã vay tiền từ thống lí Pá Tra, phải trả hàng năm một lượng lúa. Ngay cả khi mẹ của Mị qua đời, nợ vẫn còn chưa được trả hết.
Trước khi trở thành con dâu gạt nợ của thống lí nhà, Mị là một cô gái xinh đẹp, có khả năng thổi kèn lá tuyệt vời như thổi sáo. Mỗi đêm xuân tình yêu, 'trai đến đứng nhẵn vách buồng Mị'. Mị có sức hút mạnh mẽ như bông hoa rừng đầy hương sắc. Vẻ đẹp của cô gái Mông làm cho mọi người đều mong muốn. Mị là người phụ nữ yêu tự do, dũng cảm phản đối việc sử dụng con người như con cờ trong trò chơi của món nợ vật chất trong cuộc sống của dân Tây Bắc. Khi thống lí Pá Tra nói với bố Mị rằng: 'Cho tôi đứa con gái này về làm dâu, tôi sẽ xoá nợ hết' thì Mị thẳng thắn đáp: 'Bây giờ con đã hiểu về cuộc sống, con sẽ làm người dâu giả nợ thay cho bố. Bố đừng bán con cho nhà giàu'. Lời nói của Mị cho thấy cô có nhận thức sâu sắc về cuộc sống, Mị sẵn lòng làm nương ngô cả đời để trả nợ thay vì trở thành con dâu gạt nợ và sống cuộc sống mất tự do trong nhà thống lí.
Khi bị bắt về làm con dâu gạt nợ, Mị cảm thấy đau đớn và phẫn uất: 'Đã qua bao nhiêu tháng, mỗi đêm Mị đều khóc'. Mị chuẩn bị lá ngón để tự tử nhưng nghĩ đến bố 'Mị không thể lòng chết'. Hành động định tự tử của Mị có vẻ là tiêu cực nhưng thực chất là sự đấu tranh mạnh mẽ để thoát khỏi cuộc sống như một con trâu, con ngựa. Hành động đó còn thể hiện thái độ không chấp nhận cuộc sống hiện thực, không chấp nhận thân phận nô lệ của Mị. Nhưng thời gian trôi đi khiến sự phản kháng trong Mị không còn mạnh mẽ. Cô được giới thiệu gián tiếp thông qua lời kể của tác giả, điều này làm cho câu chuyện trở nên khách quan và thực tế hơn. Hình ảnh của cô gái hiện ra qua những công việc 'ngồi quay sợi gai bên tảng đá trước cửa, bên cạnh chỗ đậu ngựa', gặm cỏ ngựa, dệt vải, chẻ củi, mang nước dưới khe suối. Dù làm bất cứ điều gì, 'cô ấy luôn cúi đầu, khuôn mặt buồn rười rượi'.
Mị hầu như im lặng và chấp nhận số phận 'Dù sống lâu trong cảnh khổ cực Mị cũng quen rồi'.. Gia đình thống lí Pá Tra 'có nhiều nương, nhiều bạc, nhiều thuốc phiện nhất làng', giàu có nhưng con dâu phải làm việc như thú vật. Mị tự cho mình là con trâu, con ngựa 'chỉ biết ăn cỏ, chỉ biết làm việc'. Nhưng con trâu, con ngựa 'làm việc có lúc nghỉ, về đêm còn được đứng gãi chân, đứng ăn cỏ' trong khi Mị phải làm việc suốt ngày đêm, không có một giây nghỉ tay. Những công việc như hái thuốc phiện, giặt đay, xe đay, bẻ ngô, hái củi, tước sợi đay hiện ra như một dòng chảy không ngừng khiến Mị 'lùi lụi như con rùa trong hang'.
Dường như cuộc sống của người con dâu gạt nợ đã khiến cô trở nên câm lặng, 'càng ngày Mị càng không nói'. Không những thế, Mị còn mất hết ý niệm về thời gian, không gian. Điều đó được tác giả miêu tả qua chi tiết: 'Ở buồng Mị nằm, kín mít, có một cửa sổ nhỏ như một lỗ vuông nhỏ bằng bàn tay. Lúc nào nhìn ra cũng chỉ thấy ánh trăng trắng, không biết là sương mù hay ánh nắng'. Và chính Mị cũng đã nghĩ rằng 'Mình chỉ ngồi trong cái lỗ vuông ấy mà nhìn ra, đến khi nào chết thì thôi'.
Dường như cô gái ấy tồn tại như một xác không hồn trong nhà thống lí, nhưng không khí mùa xuân đã làm tâm hồn và lòng yêu đời của Mị trỗi dậy. Tiếng sáo rủ bạn đi chơi mang theo âm hưởng của lòng nồng nhiệt, mong mỏi, sôi động khiến Mị nhớ lại quá khứ, nhớ lại cuộc sống tự do của mình trước kia. Mị nhẩm thầm theo lời bài hát:
Có phải mày đã có con trai hay con gái chưa
Mày đi làm nương nữa
Tao không có con trai con gái đâu
Tao đang đi tìm một người yêu”.
Tiếng sáo có sức hút đặc biệt kỳ lạ. Nó đưa Mị trở về với những cảm xúc của tuổi trẻ. Mị không còn 'lùi lũi', chịu đựng nữa. Cô muốn thoát khỏi bóng tối để sống theo bản năng của mình. Mị uống rượu, 'uống từng chén cho say” và Mị say, 'Mị ngồi đấy mặt đỏ, nhìn mọi người nhảy múa, hát hò, nhưng trong lòng Mị thì đang hòa mình vào những ngày trước”. Trước đây, Mị là một cô gái thổi sáo giỏi, 'có biết bao nhiêu người mê, ngày đêm đã thổi sáo theo Mị”. Không khí của những đêm tình mùa xuân làm cho trái tim Mị phát điện và 'bất ngờ tràn đầy niềm vui như những đêm Tết xưa”. Mị nhận ra mình vẫn còn trẻ và muốn tham gia vào cuộc sống như bao người khác. Ý định của Mị trở thành hành động khi cô 'lấy dầu xoa đầu, gội lại tóc cho sạch” rồi 'bện lại tóc”, 'mặc chiếc váy hoa mà Mị treo trên tường”. Hành động đó của Mị thể hiện sự sống động bên trong, thể hiện một năng lượng mạnh mẽ mà bị khó khăn che giấu. Nhưng giữa lúc lòng yêu đời trỗi dậy thì cũng là lúc Mị gặp khó khăn. A Sử biết Mị muốn đi chơi nên 'mang một thúng sợi đay ra và buộc Mị vào cột nhà”, A Sử 'buộc tóc của Mị lên cột, khiến Mị không thể cúi đầu”. Trong bóng tối, Mị vẫn nghe thấy tiếng sáo, nó “mời gọi Mị đi theo những trò chơi, những trò đùa”. A Sử có thể trói buộc Mị bên ngoài nhưng không thể trói buộc được Mị bên trong. Tiếng sáo kêu mời đã khiến “Mị muốn bước đi” nhưng Mị không thể vì “tay chân đau không cử động được”. Nỗi đau về thể xác khiến Mị trở về hiện thực, Mị đau đớn, 'nghĩ rằng mình không bằng con ngựa”. Mị nhận ra cuộc sống thực tại và cảm thấy xót xa cho số phận của mình.
Bằng một ý chí mạnh mẽ bên trong, Mị đã tự giải thoát cho mình bằng cách cắt dây trói, giải cứu A Phủ và cùng anh trốn khỏi nhà thống lí đến khu du kích Phiềng Sa. A Phủ là người đối đầu với A Sử - con trai thống lí Pá Tra trong lần A Sử cùng bạn kéo vào làng chơi và dọa đánh bọn con trai lạ. Vì đấu tranh cho sự công bằng, A Phủ bị bắt làm nô lệ cho nhà thống lí. Khi nhìn thấy 'một dòng nước mắt lấp lánh rơi trên hai má đã xám đen lại”, Mị nhớ lại đêm mình bị A Sử trói đứng như vậy. Từ sự thờ ơ, Mị đã đồng cảm với tình cảnh, thân phận của A Phủ. Cuối cùng, cả hai đều là nạn nhân của món nợ của người thân hoặc của chính họ.
Giai cấp thống trị ở miền núi đã tận dụng lệ thường cổ hủ đó để lợi dụng lao động của họ biến họ thành nô lệ làm giàu cho bản thân. Bằng lòng thương người, Mị đã 'cắt dây mây” và nói với A Phủ “Đi ngay”. Hành động này rất táo bạo vì nếu gia đình thống lí biết, Mị sẽ bị trói vào chỗ của A Phủ. Khao khát tự do và giải thoát đã thúc đẩy Mị bỏ trốn cùng A Phủ. Ý chí sống mạnh mẽ đã giúp Mị đối mặt với chế độ cường quyền, thần quyền và phụ quyền. Hành động giải thoát A Phủ cũng là hành động giải thoát chính mình, kết thúc cuộc đời nô lệ của Mị.
Nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật sắc sảo (miêu tả theo thứ tự thời gian, kết hợp hồi ức một cách tự nhiên, xen kẽ quá khứ với hiện tại một cách thông minh, có khi sử dụng kỹ thuật đồng hiện của điện ảnh, khó phân biệt hình ảnh của quá khứ - hiện tại - tương lai). Cách kể chuyện kết hợp nhiều quan điểm (bên ngoài, bên trong, xa, gần) dần khám phá thế giới tâm hồn sâu thẳm và ngọn lửa sống bên trong Mị. Cách giới thiệu nhân vật đầy bất ngờ, tự nhiên mà đầy ấn tượng; kể chuyện mạch lạc, điều chỉnh tình huống một cách khéo léo. Ngôn ngữ sống động, sáng tạo và chọn lọc, câu văn giàu tính biểu đạt và đầy cảm xúc,... Tài năng miêu tả thiên nhiên và văn hóa, phong tục, tập quán của người dân miền núi.
Câu chuyện về vợ chồng A Phủ là câu chuyện của những người lao động ở vùng cao Tây Bắc, họ không chịu cam chịu bọn thực dân, chúa đất áp bức, đày đọa, giam hãm trong cuộc sống tăm tối nhưng lại tự nhiên vùng lên phản kháng, tìm kiếm cuộc sống tự do. Tác phẩm mô tả chân thực về phong tục, tập quán, tính cách và tâm hồn của những người dân các dân tộc thiểu số bằng giọng văn nhẹ nhàng, tinh tế, đậm chất dân tộc, đồng thời giàu tính tạo hình và chất thơ. Mị có thể coi là linh hồn của phần một trong truyện “Vợ chồng A Phủ”. Nhân vật này được Tô Hoài miêu tả một cách cụ thể và tinh tế, thể hiện tư tưởng nhân đạo sâu sắc. Điều này cũng góp phần làm nên thành công của tác phẩm.
Cảm nhận về nhân vật Mị - Mẫu 2
Trong truyện 'Vợ chồng A Phủ', việc miêu tả nhân vật Mị bởi Tô Hoài là một công việc đầy tinh tế và cầu kỳ. Nhà văn đã thành công trong việc thể hiện sự cảm thông với những con người nhỏ bé bị chèn ép trong xã hội thực dân nửa phong kiến, tràn đầy bất công.
Trước khi làm dâu nhà thống lí, Mị là một cô gái trẻ trung, xinh đẹp và đầy sức sống. Mị có tài thổi sáo và được nhiều người theo đuổi. Tuy nhiên, sau khi về làm dâu, cuộc sống của Mị đột ngột thay đổi. Cô bị cuốn vào vòng xoáy của công việc tẻ nhạt và bị bóc lột bởi gia đình chồng.
Cuộc sống của Mị sau khi về làm dâu nhà thống lí Pá Tra đầy khổ đau và áp bức. Cô không còn tự do và bị đánh đập thậm tệ bởi A Sử. Sự đau khổ và tuyệt vọng dần dần chôn vùi đi hi vọng trong tâm hồn của Mị, khiến cô chấp nhận số phận mình và hy vọng chết đi để kết thúc mọi khổ đau.
Dù đối mặt với khó khăn, Mị vẫn giữ được ngọn lửa sức sống mãnh liệt. Tâm hồn sâu thẳm của cô không bao giờ tắt. Trong đêm xuân, dưới tác động của rượu và tiếng sáo, Mị tỉnh táo. Cô nhận ra bản thân vẫn trẻ. Kí ức về những ngày xưa trỗi dậy trong tâm trí cô. Các hành động liên tiếp của Mị thể hiện sự sống mãnh liệt của cô. Ngọn lửa trong Mị chờ đợi cơ hội để bùng cháy dữ dội. Từ sự tỉnh táo đó, Mị bộc lộ sức mạnh phản kháng. Nhìn thấy nước mắt của A Phủ, cô đồng cảm và hành động. Việc giải thoát A Phủ là bước đầu tiên trong hành trình chống lại bạo quân. Mị và A Phủ cùng chạy trốn, tìm kiếm tự do, thể hiện sức mạnh và sự sống mãnh liệt của họ.
Tô Hoài đã thành công trong việc khắc họa hình tượng của Mị - một người con gái dân tộc đẹp và kiên cường. Bằng cách miêu tả tinh tế và tình huống độc đáo, ông thể hiện lòng thương cảm và sức mạnh phản kháng của con người. Điều này giúp tác phẩm giữ vững giá trị trong văn học hiện đại.
Từ nhân vật Mị, độc giả thấy được tài năng và lòng nhân hậu của Tô Hoài. Đây là yếu tố giúp tác phẩm giữ vững giá trị trong dòng chảy văn học. Người đọc trân trọng và đồng cảm với những con người nhỏ bé trong xã hội cũ.
Cảm nhận Mị trong Vợ chồng A Phủ - Mẫu 3
Tô Hoài là một trong những nhà văn lớn của Việt Nam hiện đại, với nhiều tác phẩm nổi tiếng. Vợ chồng A Phủ là một trong những truyện thành công nhất của ông, với giá trị nhân văn và hiện thực cao. Tác phẩm này mô tả cuộc sống của người lao động vùng núi dưới ách thống trị của thực dân phong kiến. Mị, nhân vật chính, là biểu tượng của sự sống, lòng kiên trì và khao khát tự do.
Vợ chồng A Phủ được xuất bản trong tập truyện Tây Bắc (1954), nhận giải nhất của Hội văn nghệ Việt Nam 1954-1955. Tác phẩm này được viết sau chuyến đi của tác giả cùng với bộ đội giải phóng Tây Bắc vào năm 1952. Bằng cách giới thiệu nhân vật Mị, tác giả tạo nên một hình ảnh hấp dẫn và phức tạp: 'Một cô gái ngồi quay sợi bên tảng đá trước nhà thống lí Pá Tra, mặt luôn buồn bã'.
Cách tác giả giới thiệu nhân vật tạo ra một hình ảnh đối lập về cô gái âm thầm và cô đơn. Mị, mặc dù là con dâu nhà thống lí giàu có, nhưng luôn mang trong mình nỗi buồn. Khuôn mặt ấy chứa đựng nỗi đau và sức mạnh tiềm ẩn.
Mị trước đây là một cô gái xinh đẹp và tài năng. Cô có vẻ đẹp và khả năng âm nhạc tuyệt vời. Tuy nhiên, cô phải chịu đựng số phận bất hạnh khi phải làm con dâu trong nhà thống lí để cứu cha mình.
Tô Hoài đã mô tả đau khổ về thể xác và tinh thần của Mị, người bị buộc phải làm nô lệ dưới tay nhà thống lí. Mị bị đối xử như một con thú, trong khi phụ nữ khác cũng không được tự do. Mị từ một cô gái rực rỡ đã trở thành một người phụ nữ u ám, cả về tâm trạng và về thân hình.
Tác giả đã khắc họa sâu sắc nỗi đau khổ của Mị. Cô từ một người tràn đầy cuộc sống và khát khao yêu đương, đã trở thành một hình ảnh u ám, lặng lẽ như con rùa nuôi trong chuồng. Căn phòng kín mít, chỉ có một cái cửa sổ nhỏ, biểu tượng cho sự giam cầm và cô lập của Mị. Tôi của Mị không còn là bản thân mình mà là một công cụ bất khuất của chế độ phong kiến.
Mị từng mong muốn chết để kết thúc món nợ của cha. Nhưng khi cha không còn, Mị lại không muốn chết nữa, sống vô vọng. Điều đó làm cho cuộc sống của cô trở nên đáng thương hơn. Muốn chết cũng là muốn chống lại cuộc sống, nhưng khi không muốn chết nữa, cũng không còn ý nghĩ về cuộc sống. Khi đó, mọi hoạt động hàng ngày của Mị chỉ là vận động cơ thể mà thôi.
Dường như sức sống của Mị đã tan biến. Nhưng bên trong con người lầm lũi ấy vẫn còn tia hy vọng. Dù khát vọng hạnh phúc có bị chôn vùi bên trong một tâm hồn đã trải qua nhiều đau khổ, nhưng nó không bao giờ biến mất. Đôi khi, nó lại bùng cháy mạnh mẽ trong những thời điểm phù hợp. Khát vọng hạnh phúc ấy bất chợt bùng lên, ngập tràn trong đêm xuân với tiếng gọi của tình yêu.
Bức tranh của mùa xuân Hồng Ngài đã thôi thúc lòng trẻ con người. Sự thay đổi của màu sắc trong bức tranh đã đánh thức tâm hồn Mị, người đã trải qua nhiều năm đau khổ. Rượu cũng có vai trò quan trọng trong việc này. Trong một ngày tết, Mị lén uống rượu và say mê đến mức không biết gì nữa. Say cũng khiến Mị lãng quên thực tại nhưng lại nhớ về quá khứ. Điều quan trọng là Mị nhớ mình vẫn là con người và có quyền sống.
Tiếng sáo có lẽ là yếu tố quan trọng nhất giúp Mị hồi sinh lại khát vọng hạnh phúc và tình yêu. Tiếng sáo là biểu tượng của mùa xuân, tình yêu và tuổi trẻ. Tiếng sáo vang vọng trong đầu Mị, trở thành âm thanh của trái tim người phụ nữ. Điều này đã đánh thức Mị và nhắc nhở cô về thực tại. Trong khoảnh khắc đó, Mị tràn đầy mâu thuẫn, nhưng vẫn tiếp tục cuộc sống theo cách của mình.
Dần dần, ám ảnh và sức sống của tuổi xuân đã chiếm hết tâm hồn và suy nghĩ của Mị, khiến cô rơi vào ảo giác. Mị bắt đầu hành động như trong một giấc mơ, không nhìn thấy ai và không nghe thấy gì. Cô chỉ nhớ lại những ký ức về quá khứ và mong muốn hạnh phúc.
A Sử trói Mị vào cột, sau đó đi chơi một mình, bỏ lại Mị trong trạng thái mộng du đang chìm đắm trong giấc mơ về tuổi xuân. Tâm hồn Mị vẫn còn sống trong thế giới ảo, sợi dây trói của hiện thực chưa thể kích động giấc mơ của Mị. Mặc dù hiện thực đau đớn, nhưng Mị chỉ cảm nhận được khi bước chân theo tiếng sáo làm đau đớn tay chân. Nhưng nếu giấc mơ không còn nữa, sự tỉnh táo cũng vậy. Lại một thời kỳ đập đình giữa giấc mơ và hiện thực, tiếng sáo và nỗi đau từ dây trói, tiếng ngựa đạp và tiếng nhai cỏ, gãi chân. Nhưng bây giờ, sự tỉnh dần trở lại, đau đớn và tê dại dần biến mất, để vào sáng hôm sau, Mị trở về vị trí như một con rùa nuôi trong câm lặng, một cách yên bình hơn trước.
Sức sống của Mị bùng cháy nhất lúc Mị cởi trói cho A Phủ. Cũng như Mị, A Phủ là nạn nhân của chế độ phong kiến. Cuộc gặp gỡ tự nhiên trong đêm tình mùa xuân đã đẩy A Phủ thành nô lệ trong nhà thống lí. Hoàn cảnh đó đánh thức lòng thương cảm trong Mị. Nhưng tình thương ấy không phải tự nhiên mà là kết quả của cuộc đấu tranh trong tâm hồn Mị. Ban đầu, Mị lạnh lùng với hiện thực: “A Phủ chỉ là xác chết đứng”. Sự thay đổi bắt đầu từ những dòng nước mắt: “Đêm ấy, A Phủ khóc. Một dòng nước mắt lấp lánh trên má đã sạm đen của A Phủ. Và giọt nước mắt cuối cùng kia đã đưa Mị từ thế giới quên lãng trở lại thế giới nhớ nhung. Mị nhớ lại những lần bị trói, nhớ lại những cảm xúc đau khổ và tuyệt vọng. Mị cũng đã khóc, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt, không biết phải lau đi.
Và từ đó, Mị nhận ra rằng cũng từng trải qua những đau khổ, từ đó mới có thể hiểu và cảm thông với người khác. Từ sự thương mình, Mị dần dần hiểu và yêu thương A Phủ, yêu thương một con người cùng số phận. Nhưng tình thương ấy không chỉ dành cho bản thân: “Mình là người phụ nữ… chỉ chờ ngày được giải thoát, còn người kia tại sao lại phải chết”. Mị cởi trói A Phủ và bất ngờ theo đuổi cô ta. Trái tim của Mị đang trào dâng, kết hợp với nỗi sợ hãi và lo lắng cho bản thân. Mị như tìm lại được bản nguyên, một con người đầy sức sống và mong muốn thay đổi số phận.
Nhà văn Tô Hoài đã viết về Mị với tất cả tình yêu và thông cảm, chỉ có lòng yêu thương đó mới phát hiện ra vẻ đẹp sâu kín trong tâm hồn những người như Mị.
Vợ chồng A Phủ đã minh họa rõ ràng về cuộc sống, số phận và tính cách của Mị, làm sáng tỏ sự khốn khổ của thế lực phong kiến và thực dân tàn ác. Đồng thời, họ cũng khẳng định khao khát tự do, sức mạnh và sự kiên nhẫn của người lao động. Đặc biệt, họ tôn vinh sự đồng cảm giữa các tầng lớp, tình đoàn kết của những người lao động nghèo khổ. Điều này đã mang lại sức mạnh và sự vững chắc trước thử thách của thời gian cho vợ chồng A Phủ trong những ngày tháng đầy gánh nặng. Họ đã phải suy nghĩ về cách kiếm tiền để trả thuế cho chồng (thuế hơn). Chị Dậu đã phải bán con, mặc dù chị tưởng rằng mình đã chịu đựng đủ, nhưng người phụ nữ đó còn có một gia đình.
Cảm nhận về nhân vật Mị - Mẫu 4
Trong văn xuôi hiện đại Việt Nam vào thế kỷ XX, đề tài miền núi luôn thu hút sự chú ý. Mặc dù là chủ đề cũ, nhưng các nhà văn vẫn khai thác sâu hơn, làm nổi bật hình ảnh nhân vật. Mỗi nhà văn có góc nhìn riêng, và Tổ Hoài đã thể hiện sự đồng cảm với số phận khổ đau của người dân miền núi, đặc biệt là phụ nữ điển hình như Mị trong tác phẩm này, điều này làm nổi bật phong cách của Tổ Hoài.
Trong truyện Vợ Chồng A Phủ, Mị được mô tả là một cô gái mang số phận bi đát, tủi nhục nhưng lại có phẩm chất đẹp. Mị, một cô gái Mèo xinh đẹp, sống trong thời kỳ phong kiến áp bức. Cha mẹ Mị nợ nần, buộc Mị phải trả nợ bằng cách làm dâu cho Thống lí Pá Tra. Từ đó, đau khổ và tủi nhục ám ảnh cuộc đời cô, khiến cô trở nên vô cảm và tê liệt trước mọi điều, sống trong cảnh đày đọa.
Khi cuộc sống của Mị bị giam cầm trong nhà Thống Lí, giấc mơ của cô dần phai nhạt và mất đi. Mị phục vụ mà không được công bằng, và bị đối xử tàn nhẫn. Dù trở thành dâu nhà giàu, cuộc sống của Mị vẫn không hạnh phúc như mong đợi. Cô bị mắc kẹt trong căn bếp, làm việc từ sáng đến tối, sống trong bóng tối và cảm thấy vô cùng tuyệt vọng.
Dù bề ngoài Mị có vẻ lạnh lùng trước mọi thứ, nhưng sâu trong tâm hồn cô luôn cháy bỏng với khao khát tự do, khát khao sống một cuộc sống của riêng mình. Ước mơ ấy như một lửa nhỏ nhưng âm ỉ trong lòng, chỉ cần một làn gió nhẹ là có thể làm cho nó bùng cháy mạnh mẽ. Vì yêu thương gia đình, Mị đã phải hy sinh bản thân để bảo vệ họ, sống trong cảnh đen tối và đau khổ.
Đêm xuân ấy tràn ngập sôi động, rộn ràng khắp nơi với tiếng nhạc, vũ đạo, và hòa âm cùng tiếng sáo trong một bản giao hưởng tự nhiên. Mị, ngồi trong nhà, nghe tiếng vui từ bên ngoài, không còn tăm tối trong tâm hồn nữa, mà cảm xúc lại trỗi dậy. Tiếng sáo vang vọng trong đầu Mị, nhắc nhớ về những kỷ niệm đẹp đã qua. Mị thả mình vào rượu, để quên đi những đau khổ và tủi hờn. Lúc đó, Mị như trẻ lại, hồn nhiên và tràn đầy sức sống, và Mị sẵn sàng ra ngoài. Nhưng khi mọi thứ đang hứa hẹn, A Sử lại xuất hiện và trói Mị vào cột. Lúc này, cảm giác đau từ tâm hồn đến thể xác trỗi dậy. Mị ao ước được tự do, nhưng A Sử đã níu kéo, làm tan biến khát khao mong manh ấy.
Một lần nữa, sự sống trong Mị bùng cháy khi nhìn thấy A Phủ - một người tù của Thống Lí bị trói. Nước mắt của A Phủ đánh thức Mị, khiến cô quyết tâm đòi lại quyền sống, quyền được yêu thương và tự do. Và từ đó, Mị và A Phủ cùng nhau trốn thoát, tìm kiếm cuộc sống tự do cho riêng mình.
Tô Hoài đã thể hiện sự tài năng trong việc miêu tả tâm trạng của nhân vật Mị. Bằng ngòi bút tinh tế, ông đã dẫn dắt người đọc vào tâm trạng, cảm xúc của Mị, và làm nổi bật vẻ đẹp tinh thần của cô gái này.
Cảm nhận về nhân vật Mị - Mẫu 5
Tô Hoài là một nhà văn vĩ đại, đã đóng góp không ít cho văn học Việt Nam. Trước năm 1945, ông nổi tiếng với tập truyện 'Dế Mèn phiêu lưu kí', và sau năm 1945, tập truyện 'Truyện Tây Bắc' đã đưa tên tuổi của ông lên một tầm cao mới.
Tình cảm sâu sắc của Tô Hoài dành cho Tây Bắc đã tạo ra những tác phẩm đậm chất nhân văn như thế. Trong truyện 'Vợ Chồng A Phủ', ông tạo dựng nhân vật Mị để thể hiện lòng yêu quê hương và con người Tây Bắc.
Mị, cô gái trẻ xinh đẹp và tài năng của Tây Bắc, làm tan chảy lòng người với tài năng thổi lá kèn và vẻ đẹp thuần khiết. Cuộc sống của Mị đầy mê hoặc như những bông hoa rừng Tây Bắc. Nhưng số phận đưa đẩy, Mị phải chịu nhiều gánh nặng, phải đối mặt với sự tàn bạo của xã hội.
Dù đầy đủ phẩm chất và tài năng, Mị không được hạnh phúc như người khác. Gia đình cô nợ nần, buộc phải bán Mị để trả nợ. Mặc dù cố gắng bảo vệ bản thân, Mị vẫn trở thành nô lệ dưới tay thống lí Pá Tra.
Mị hy sinh bản thân để cứu gia đình, nhưng cuộc sống trong nhà Pá Tra là cả một trận đấu với bất công. Mị từng suy sụp, nhưng tình yêu thương và trách nhiệm với gia đình đã giúp cô vượt qua mọi khó khăn.
Cuộc đời Mị đầy gian truân và bất công, nhưng tình yêu và trách nhiệm với gia đình đã giúp cô vượt qua mọi khó khăn, dù đó là cuộc sống nô lệ trong nhà Pá Tra.
Trong nhà của A Sử, Mị chịu đựng nhiều đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Cuộc sống của Mị như một vòng lặp không ngừng, làm mọi việc từ sáng đến tối mà không có giây phút nghỉ ngơi.
Sự đau khổ về thể xác cùng với tinh thần khiến Mị trở nên lì lợm và ít nói hơn. Cuộc sống của Mị giống như bị giam cầm, không còn cảm nhận được thời gian và môi trường xung quanh.
Tuy nhiên, trong tâm hồn Mị vẫn tồn tại một tia hy vọng vô hạn. Những khoảnh khắc vui tươi trong mùa xuân khiến Mị trở lại với cuộc sống, đánh thức niềm vui và hy vọng trong lòng.
Dù bị giam cầm, Mị vẫn không ngừng hy vọng và hành động. Cô sử dụng mỡ để thắp đèn, mang lại ánh sáng cho cuộc sống và hy vọng cho tương lai. Mị muốn được tự do và là chính mình.
Mặc dù bị kìm hãm, nhưng ý chí sống mãnh liệt của Mị không bao giờ phai nhạt. Dù bị trói buộc, tinh thần và khát vọng sống vẫn luôn bùng cháy trong lòng cô.
Trong lúc đau đớn, Mị đã dùng sức mạnh để giải thoát A Phủ khỏi vòng trói. Nước mắt của A Phủ đã làm tỉnh lại lòng nhân từ trong Mị, giúp Mị nhận ra những vết thương sâu kia. Cùng A Phủ, Mị quyết định rời xa ách quyền lực và kết thúc cuộc sống nô lệ của mình.
Tô Hoài đã thông qua việc tả tâm lý nhân vật và những hành động của họ để khắc họa nhân vật Mị một cách tinh tế. Qua đó, tác giả lên án chế độ bạo lực và thể hiện lòng thương xót trước những người chịu bất công.
Tóm tắt truyện ngắn là một kỹ năng quan trọng khi đối mặt với văn bản. Vậy, bạn sẽ chọn những chi tiết nào để tóm tắt Vợ Chồng A Phủ một cách đầy đủ và súc tích?
Nhận định về nhân vật Mị - Mẫu 6
Tô Hoài là một ví dụ về sự sáng tạo và cống hiến của một người viết văn ở Việt Nam.
Nhà văn đã dành hơn nửa thế kỷ cho việc viết lách và nhận được giải thưởng Hồ Chí Minh về văn học nghệ thuật. Tác phẩm của ông đa dạng, với hơn 100 quyển sách khác nhau, tập trung vào các đề tài như miền núi Tây Bắc, vùng ven thành Hà Nội và văn hóa thiếu nhi.
Mị, một cô gái nghèo, từng trải qua những bi kịch và gặp phải sự đầu độc tinh thần. Bị ép phải làm vợ gạt nợ cho nhà thống lý, Mị đã trải qua nhiều đau khổ và suy tư về cái chết nhưng cuối cùng vẫn phải chịu đựng trong cuộc sống nô lệ.
Mị trải qua những gian khổ và đau khổ, bị buộc phải sống trong sự bất hạnh và sự áp đặt của xã hội. Dù trải qua nhiều khó khăn, Mị vẫn không thể thoát khỏi số phận của mình và phải sống trong sự bó buộc của truyền thống mê tín và định kiến xã hội.
Mặc dù bị trói buộc, Mị vẫn giữ cho mình ngọn lửa sống mãnh liệt, khao khát tự do và hạnh phúc. Tiếng sáo mùa xuân thổi vang trong làng làm Mị sống lại những kỷ niệm vui vẻ, đẩy xa bóng tối của cuộc sống nô lệ. Trong lúc A Phủ bị trói, Mị đã cảm nhận được sự đau khổ và cảm thông với anh, dẫn đến hành động phiến loạn quyết liệt để giải thoát cho anh và chạy trốn khỏi cuộc sống bị áp bức.
Sau đó, Mị vội vã chạy ra ngoài. Dù trời đã tối đen, nhưng Mị vẫn băng qua không gian. Mị kịp bắt A Phủ, cả hai cùng lăn, cùng chạy (...) và hai người lặng lẽ giúp đỡ nhau vượt qua dốc núi. 'Nhân chi sơ tính bổn thiện'. Hành động này bắt nguồn từ lòng nhân ái, từ áp lực của tình hình hiện tại, từ tiếng gọi thiêng liêng, bất tử của cuộc sống tự do. Mị giải thoát A Phủ cũng như giải thoát bản thân khỏi xiềng xích đang áp đặt lên cuộc sống, Cứu A Phủ chính là Mị cứu chính mình thoát khỏi hai tầng địa ngục giam cầm con người: tầng địa ngục của phong kiến và tầng địa ngục của mê tín - thần quyền. Đáng khen ngợi khi hai con người trẻ tuổi, đầy sức sống, bị phong kiến trói buộc nhưng lại đứng lên mạnh mẽ, phản kháng dữ dội như quả bom to đang nổ tung giữa không gian cần được giải phóng. Như một nhà văn đã nhận xét: Không ai có thể giam cầm được sự sống, như không ai có thể ngăn cản bông hoa nở rộ trước bức tường khi mùa xuân đang đầy ắp bên ngoài. Tóm lại, Mị là biểu tượng của người phụ nữ miền núi Tây Bắc chống lại sự áp bức của phong kiến và thực dân đô hộ, theo nhà văn Tô Hoài.
Nhà văn Tô Hoài thông qua nhân vật Mị đã mô tả thực trạng cuộc sống bị áp bức, đè nén, bị đè nát của những người dân nhỏ bé trong vùng cao miền núi Tây Bắc, lên án, vạch trần tội ác của phong kiến ở đó và đồng thời phát hiện ra nhiều phẩm chất tốt đẹp của con người thông qua việc ca ngợi sức sống mãnh liệt của họ. Điều này thể hiện rõ giá trị hiện thực và giá trị nhân đạo qua nhân vật trung tâm của câu chuyện hấp dẫn này.
Nhận xét về nhân vật Mị - Mẫu 7
'Vợ chồng A Phủ' được coi là một bằng chứng mạnh mẽ về tội ác của chế độ phong kiến cũ nát đè nặng lên vai người phụ nữ nói chung và nhân vật Mị nói riêng. Tô Hoài đã thành công trong việc khắc họa hình tượng nhân vật Mị về cả về hình thức lẫn tâm hồn.
Tô Hoài là một trong những nhà văn hiếm hoi trong văn học Việt Nam thành công trong việc miêu tả hình ảnh người phụ nữ. Hình tượng người phụ nữ trong tác phẩm của ông không chỉ có vẻ đẹp về mặt bề ngoài mà còn sâu sắc về tâm hồn. Điều này rõ ràng qua nhân vật Mị trong 'Vợ chồng A Phủ'.
Theo Tô Hoài, Mị được sinh ra từ vùng núi Tây Bắc. Cô mang trong mình bản sắc của phụ nữ dân tộc thiểu số, chất phác và hiền lành. Dù sinh ra trong gia đình nghèo, Mị vẫn lạc quan và yêu đời. Cô xinh đẹp như một đóa hoa rừng tươi sáng. Không chỉ đẹp mà còn rất tài năng, biết thổi lá như thổi sáo, thu hút người khác. Dường như cuộc đời cô trôi qua êm đềm và cô sẽ tìm được hạnh phúc.
Nhưng xã hội phong kiến và những tập tục lạc hậu đã đẩy Mị vào bước đường cùng. Gia đình cô vay tiền để mua nương ngô nhưng vẫn chưa trả hết nợ, buộc phải gán Mị cho nhà Thống lí để trả nợ.
Khi làm dâu nhà Thống lí, Mị phải đối mặt với bi kịch của người phụ nữ giàu có nhưng không có một ngày nhàn hạ. Mị suốt ngày làm việc, cả đêm lẫn ngày.
Dù đã cố gắng tìm cách tự tử nhưng Mị không làm được vì lòng hiếu thảo dành cho cha. Mị chấp nhận sống cuộc sống lầm lũi nhưng khát khao tự do và hạnh phúc vẫn âm ỉ trong lòng.
Mặc cho cuộc sống khắc nghiệt, khi mùa xuân đến, Mị vẫn mong muốn được tham gia hội chơi. Nhưng cuối cùng lại bị trói vào cột nhà. Mị cảm thấy đau đớn nhưng vẫn mơ mộng về những ngày hạnh phúc.
Sức sống mãnh liệt của Mị lại được thức tỉnh khi gặp A Phủ. Hình ảnh nước mắt của A Phủ khi bị trói đã thúc đẩy Mị vùng lên chống lại áp bức. Mị quay trở lại với bản thân trước, ham sống và khao khát tự do. Cùng nhau, Mị và A Phủ tìm đến vùng đất tự do.
Tô Hoài đã thành công trong việc khắc họa hình tượng người phụ nữ miền cao qua Mị. Mị là biểu hiện của sức mạnh, lòng hiền lành và đấu tranh cho cuộc sống tự do.
Cảm nhận về nhân vật Mị - Mẫu 8
Con người được sinh ra để sống và tìm kiếm hạnh phúc. Mị, trong 'Vợ chồng A Phủ', đã thể hiện điều này qua sự can đảm và khao khát sống.
Mị là cô gái xinh đẹp, chăm chỉ và giỏi thổi sáo. Cuộc sống của cô đang ở đỉnh cao, nhưng lại thay đổi khi trở thành con dâu gạt nợ. Mị lại một lần nữa chứng tỏ lòng hiếu thảo khi chấp nhận làm vợ gạt nợ cho nhà thống lý.
Mọi người đều nhìn Mị như là một con dâu nhà thống lý, nhưng thực ra Mị chỉ giống như một người tôi đòi phải làm việc cực khổ. Hình ảnh của Mị thật tội nghiệp như một con rùa lùi trong xó cửa, như con trâu con ngựa trong chuồng chỉ biết làm việc mà thôi. Mị sống trong nhà thống lý Pá Tra không còn là cô Mị trẻ trung và yêu đời như trước nữa. Thần quyền và cường quyền nhà thống lý đã giết chết tuổi thanh xuân, bóp nghẹt cuộc sống của Mị cả về thể xác lẫn tâm hồn. Cuộc sống của Mị khép chặt trong căn buồng kín bưng, trông ra ngoài chỉ có một chiếc cửa sổ nhỏ vuông vắn. Mị đã quen với cuộc sống khổ cực và không còn hy vọng gì nữa.
Mị đã trở nên vô cảm và không phản kháng gì trước sự áp bức của giai cấp phong kiến. Nhưng tiếng sáo trong đêm tình mùa xuân đã gợi dậy lòng ham sống của Mị. Mị thấy lòng mình phơi phới trở lại và muốn sống như ngày xưa. Mặc dù chân tay đau đớn, nhưng Mị không ngừng hy vọng và chuẩn bị bước ra khỏi cuộc sống tăm tối.
Mặc cho khao khát sống bùng cháy trong lòng, Mị lại bị trói vào cuộc sống khổ cực. Nhưng khi cô cởi trói cho A Phủ, Mị đã thấy mình giải thoát và cũng giải thoát cho chính mình.
Mị không muốn chết nữa, Mị muốn sống. Và khi thấy A Phủ tìm đến cuộc sống tự do, Mị quyết định theo đuổi và giải thoát cho cả hai.
Mị đã suy nghĩ kỹ và quyết định cởi trói cho A Phủ, không chỉ giải thoát cho anh ta mà còn giải thoát cho bản thân mình.
Trong việc miêu tả nhân vật Mị, Tô Hoài đã phản ánh phần nào về chế độ thống trị của bọn chúa đất, địa chủ phong kiến, đồng thời ca ngợi phẩm chất cao đẹp của những người nông dân miền núi hiền lành, chất phác. Họ đề cao cái đẹp và lẽ phải, rồi dũng cảm vượt qua để tìm lại bản thân.
Tác giả đã vẽ nên hình ảnh Mị với sức sống tài tình, độc đáo. Dù bắt đầu từ tình trạng suy nhược, nhưng với ý chí phi thường và lòng ham sống mãnh liệt, Mị đã tìm lại ý nghĩa cuộc sống và dũng cảm đối đầu với khó khăn, vượt qua chúng. Nguyễn Khải đã từng nói: “Cuộc đời này không có đường thẳng, chỉ có những ranh giới; quan trọng là có đủ sức mạnh để vượt qua chúng”. Hành trình vượt qua ranh giới của Mị là minh chứng cho điều này.
........
Tải file tài liệu để biết thêm thông tin về nhân vật Mị
