
“Chữ Hoài ghi chép lại những khoảnh khắc đáng nhớ giữa cuộc sống hối hả, những đêm Sài Gòn không ngủ, những buổi sáng Sài Gòn yên bình giữa tiếng còi xe… Như một điểm neo vững chắc, giúp tôi vượt qua những gian khó, thử thách… Chữ Hoài làm cho ký ức sống lại, để tôi hiểu rằng có những nỗi buồn đẹp, để yêu thêm những gì đã qua và trân trọng hơn những điều sắp tới”… Những dòng chữ đầy cảm xúc này đã dẫn tôi đến với cuốn sách “Ở bên này thương nhớ' của tác giả Lê Hoài Việt.
Với 48 trang sách đậm chất cảm xúc, từ những niềm buồn hồn nhiên, những niềm vui tưởng chừng không có hồi kết, đến những đam mê không biết động lòng, và cũng không thiếu những lúc tỉnh táo lý trí… của một chàng trai thập niên 80 “thế hệ cuối”, hiện là Giảng viên Khoa Quản trị kinh doanh, Đại học Mở TP Hồ Chí Minh.
Lê Hoài Việt đã ghi lại một cách chân thành và tận tâm, ghi chú những cảm xúc, những suy nghĩ về bản thân, tình yêu, sự nghiệp, tuổi trẻ và cả tương lai không còn trẻ, về những lo lắng cuộc sống hiện tại và tương lai…, lưu trong một hộp ký ức, đầy dần trong suốt 10 năm thương nhớ giữa hai bên 'rạch' thương và nhớ ở hai đầu “bờ” thương và nhớ: Sài Gòn nơi lập nghiệp và Đà Nẵng nơi cha mẹ chào đón đứa con chào đời và dưỡng dục.
Và không chỉ dành riêng cho mình, “Ở bên này thương nhớ' như một món quà tác giả muốn dành tặng cho chính bản thân, cho những người thân yêu, và để chia sẻ một phần niềm riêng với những tâm hồn cùng cảm xúc. Để sau này, khi tóc bạc phơ, da nhăn nheo, nhìn thấy ai đó ngồi đọc cuốn sách bên cửa sổ, sẽ tự hào và nhớ lại những thời trẻ trung xưa. Để sau này, có thể sẽ có ai đó, như tôi đã từng, mơ mộng mơ màng trong những cảm xúc mơ hồ, sẽ tìm thấy chính mình qua những dòng viết này.
Không quá phức tạp trong lối viết, nhưng cẩn thận từng từng câu từ, để mỗi bài viết đều mang một ý nghĩa, một thông điệp, lan tỏa suy nghĩ, về những vấn đề được đề cập. Độc giả, đặc biệt là những bạn trẻ, sẽ thấy trong “Ở bên này thương nhớ' có rất nhiều điều quen thuộc, gần gũi, như tác giả thực sự hiểu biết, đang chia sẻ về chính bản thân họ, đang giúp họ hiểu rõ hơn những gì đã từng là cũ với các thế hệ trước, nhưng lại mới mẻ với thế hệ mới bước vào cuộc sống.
Như những trải nghiệm của họ, như những suy tư lo lắng của họ về cuộc sống như vậy, như những khoảnh khắc họ trải qua ở một nơi xa lạ, lạc lõng không phải là nơi quen thuộc, như những ước mơ, hy vọng, niềm vui khi thành công, nỗi buồn khi thất bại, như vậy… trong hành trình học hành, trưởng thành, làm nghề, tự lập, xây dựng các mối quan hệ xã hội và giao tiếp trong nhiều tình huống khác nhau…
“Không có công việc nào là nhỏ bé, không đáng quý, vì trong xã hội này, mỗi vai trò đều quan trọng” - Hãy nhớ lời này
“Mỗi khi lạc lối, ta cần một bàn tay vững chắc để dẫn dắt” - Cuộc hành trình.
“Sử dụng quá đà tài nguyên không phải là lựa chọn tốt, nhưng dành dụm một cách sáng suốt cũng không phải là điều tồi tệ” - Tinh thần tiết kiệm.
“Học cách sử dụng Facebook một cách tích cực, làm vui lòng bản thân và người khác, mà không gây hại cho bất kỳ ai, điều này không dễ dàng. Những lượt like, những bình luận làm cho cuộc sống trở nên đa dạng hơn, nhưng chúng không thể làm ta trở nên lớn mạnh và thông thái” - Sử dụng Facebook một cách có ý thức.
“Chỉ khi ta đóng lại cuốn sách, kết thúc những dòng chưa kể hết, thì tâm hồn mới yên bình, dù lý trí nói vậy nhưng trái tim vẫn rối bời. Ta phải buông bỏ những thứ không hòa hợp, để ôm lấy những điều tươi đẹp đang chờ đợi” - Buông và Tiếp tục.
Lê Hoài Việt, dù còn trẻ và độc thân, nhưng trong “Ở bên này thương nhớ' lại có nhiều bài viết đề cập đến tình yêu. Bắt đầu từ những cảm xúc ngây thơ và hồn nhiên của tuổi trẻ trong “Chọn lựa mối tình”, cho đến những suy tư sâu sắc về tương lai và người đồng hành trong “Ràng buộc” và “Suy nghĩ về tình yêu”, Lê Hoài Việt đã đề cập đến nhiều khía cạnh của tình yêu một cách chân thành và triết lý.
Việt muốn chia sẻ với bạn đọc về bài viết “Tìm hiểu về tình yêu” của mình: “Tình yêu có rất nhiều con đường, và trong lòng mỗi người cũng có vô số suy tư. Chúng ta gặp nhau là do duyên số, nhưng không nên đặt hết trách nhiệm vào số phận cho những khoảng cách...”. Ngoài ra, Việt cũng chia sẻ về “Kế hoạch cho cuộc sống và tình yêu”, để nhấn mạnh rằng “Hạnh phúc bắt nguồn từ bên trong”, và cảnh báo rằng không nên dễ dãi trong việc chiều chuộng cảm xúc “Mờ nhạt, sẵn sàng từ bỏ”.
Với Việt và có lẽ cũng với nhiều bạn trẻ khác, câu hỏi “Tình yêu cần bao lâu để thấm, duyên phải chờ đợi bao lâu mới đẹp”, luôn nằm trong suy tư của họ. Cuối cùng, họ nhận ra rằng “Miễn là hai trái tim đồng điệu, dù là một ngày, một tháng hay bất kỳ khoảng thời gian nào, thì đó vẫn là yêu. Tình yêu bền vững chính là tình yêu sâu đậm, và duyên phận bên nhau chắc chắn là duyên phận đẹp…”.
Thậm chí sau một cuộc chia tay, chúng ta vẫn tự hỏi nhiều lần “Mình còn yêu nhau không nhỉ” để tránh làm tổn thương lẫn nhau, để giữ lại hình ảnh đẹp về đối phương: “Người ta đã ra đi, những kỷ niệm kia cũng cần được gói gọn, giữ trong tận sâu trong trái tim này, để rồi khi gặp lại vào một ngày nào đó, chúng ta có thể mỉm cười, gật đầu nhẹ nhàng chào hỏi nhau như những người quen biết từ trước…”.
“Ở đây nhớ thương' với những cảm xúc sâu lắng đã làm xúc động lòng đọc giả, Lê Hoài Việt đã dẫn dắt họ đến những tâm hồn sâu thẳm, đặc biệt là với những người trẻ rời quê lên Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh lập nghiệp. Việt đã có những bài viết đầy xúc động về người mẹ của mình: “Mẹ vẫn là người đẹp nhất dù tóc mẹ đã bạc vì nắng gió. Mẹ vẫn là người đẹp nhất dù trán mẹ có những vết nhăn. Mẹ vẫn là người đẹp nhất dù bàn tay mẹ đã khô và chai vì làm việc. Mẹ của tôi, mẹ là người đẹp nhất”- 365 ngày yêu.
Sài Gòn - TP Hồ Chí Minh, sau hơn 300 năm từ khi thành lập, không chỉ là một thành phố lộng lẫy, mà còn là một vùng đất mà lòng người bao dung, tình người trọn vẹn, dễ sống và dễ kiếm tiền, với hàng trăm con sông, ngàn dòng suối, vạn ngôi làng, triệu phần sống…, một nơi mà mọi người muốn đến, muốn ở lại, muốn gắn bó và muốn thể hiện bản thân, một nơi mà mọi ước mơ có thể trở thành hiện thực, nơi mà mọi người có thể phát huy tiềm năng của bản thân để góp phần vào sự phát triển... Lê Hoài Việt cũng là một trong số những người trẻ đó.
10 năm sống ở thành phố này có vẻ không nhiều đối với nhiều bạn trẻ khác, nhưng nếu tính theo con số 3.650 ngày, hơn 87.600 giờ, đó là một khoảng thời gian không hề nhỏ, đặc biệt với những người như Việt, với phương châm sống “mỗi phút đều quý báu, mỗi giây đều quan trọng, để không phải hối hận…”, cùng với sự quan sát tỉ mỉ, tinh tế, và khả năng đồng cảm với mọi sự vật, sự kiện, và con người, từ những ngày mưa đến những ngày nắng, từ những
