Tác giả
Tác giả An – tôn Sê – khốp
An – tôn Sê – khốp (1860 – 1904) sinh ra và lớn lên trong một gia đình buôn bán nhỏ tại thị trấn Ta – gan – rốc, miền Nam nước Nga. Ông bắt đầu sáng tác truyện ngắn và kịch ngay khi theo học ngành Y tại Trường Đại học Tổng hợp Mát – xcơ – va từ năm 1879. Đến khoảng những năm 1890, Sê – khốp đã được thừa nhận là một trong những nhà văn lớn nhất của văn học Nga.
- Trong năm 1904, ông qua đời vì bệnh lao phổi tại một khu điều dưỡng ở Đức.
- Phong cách văn của ông rất cảm động và súc tích. Đa số truyện ngắn của ông đều là những câu chuyện 'không có chuyện'.
Tác phẩm
Một câu chuyện đùa nhỏ
I. Khái quát
1. Thể loại: Truyện ngắn
2. Nguyên bản và bối cảnh sáng tác
- Truyện ngắn Một câu chuyện đùa nhỏ của Sê – khốp được đăng lần đầu trên tạp chí Dế Mèn của Nga, số 10, vào ngày 12/3/1886. Năm 1899, Sê – khốp đã sửa đổi, bổ sung và thay đổi phần kết của truyện để đưa vào tuyển tập Truyện ngắn của ông. Dịch giả Phan Hồng Giang chuyển ngữ Một câu chuyện đùa nhỏ từ bản tiếng Nga trong tuyển tập này.
3. Phương thức diễn đạt: Tự kể + Biểu cảm
4. Người kể: Ngôi kể thứ nhất (người kể tự xưng là tôi)
5. Tóm tắt:
Văn bản kể về một kỷ niệm giữa nhân vật “tôi” và Na-đi-a khi cùng trượt tuyết từ đỉnh đồi xuống. “Tôi” đã đùa cô bằng cách nói “anh yêu em” trong tiếng gió, và Na-đi-a đã tự mình trượt tuyết một mình để tìm hiểu bí mật của câu nói đó. Câu chuyện kết thúc với việc Na-đi-a lấy chồng sau này, nhưng “tôi” vẫn không hiểu tại sao đã đùa như vậy trong quá khứ.
6. Bố cục: Văn bản được chia thành 2 phần
- Phần 1: Từ đầu đến “Còn tôi trở vào nhà thu xếp đồ đạc”: Kể lại câu chuyện giữa “tôi” và Na-đi-a khi trượt tuyết và bí mật trong câu nói “Na-đi-a, anh yêu em!”.
- Phần 2: Phần còn lại của văn bản, tiết lộ sự thật về câu nói “Na-đi-a, anh yêu em!”.
7. Giá trị của nội dung
- Những cảm xúc đầy bất ngờ của tuổi trẻ
- Những tình cảm ngọt ngào, trong trẻo, tràn đầy sức sống
8. Giá trị của nghệ thuật
- Các tình huống trong truyện độc đáo, nổi bật
- Các chi tiết hấp dẫn, lôi cuốn, thu hút độc giả
II. Khám phá chi tiết
1. Nhân vật “tôi”
- Tình cảm thực sự của nhân vật “tôi” với Na-đi-a không phải là tình yêu như lời “tôi” nói trong tiếng gió. “Tôi” vẫn có thể quan sát xung quanh và lời nói chỉ là những thì thầm bay bổng trong tiếng gió.
- Sau lần trượt tuyết đầu tiên và sau khi nảy sinh ý định đùa với Na-đi-a, hành động, cử chỉ và lời nói của nhân vật “tôi' cho thấy anh ta không còn đồng cảm với Na-đi-a nữa:
+ Lần thứ hai, “tôi” nhận thấy Na-đi-a tái nhợt mặt, toàn thân run rẩy, nhưng anh không ôm nàng như lần đầu.
+ Các lần sau đó, “tôi” không còn để ý đến khuôn mặt sợ hãi của Na-đi-a, mà chỉ tập trung vào tiếng gió và việc trượt tuyết để nắm bắt thời điểm nói lời đùa.
- Nhân vật “tôi” đã mất đi sự đồng cảm sau những lời đùa. Và nhiều năm sau khi nhớ lại, nhân vật “tôi” thực sự đã đánh mất một tình yêu trong sáng.
2. Nhân vật “Na – đi- a”
- Na-đi-a vẫn muốn trượt tuyết một mình, để kiểm tra xem liệu nàng có nghe thấy những lời nói đó không, và để được say mê những điều ngọt ngào, dù điều đó khiến nàng rất sợ.
- Với Na-đi-a, đó là một lời tỏ tình mà mọi cô gái đều ao ước được nghe. Đồng thời, đó cũng là lời nàng nghe trong khoảnh khắc sợ hãi nhất, khi nghĩ rằng “chỉ trong một giây nữa chúng tôi có thể chết!”.
