Nhiều thủy thủ đoàn không phải tự dưng mà cảm thấy hoảng hốt khi bắt gặp ‘rừng vàng’ này.
Loại tảo đặc biệt nổi tiếng với cái tên 'rừng vàng' giữa biển cả
Tảo Sargassum, hay tảo mơ, là loại tảo lớn có màu nâu vàng, thường nổi thành những khối lớn trên mặt biển và hình thành một hệ sinh thái đặc biệt. Với màu vàng đặc trưng và số lượng vô cùng lớn, những khối tảo mơ này như những 'rừng vàng' nổi giữa đại dương.
Loài tảo này phát triển mạnh mẽ trong các vùng biển, với tốc độ tăng trưởng từ 2 đến 3 cm mỗi ngày, có thể dài hơn 20 mét mỗi năm. Vì phát triển nhanh chóng và số lượng lớn, các khối tảo Sargassum có diện tích trải rộng, tương đương diện tích của cả Pháp và Tây Ban Nha.

Sargassum, loại tảo nâu, có khả năng nổi trên mặt biển và rất thích nghi với môi trường biển.
Tảo không chỉ là nơi cư trú, nguồn thức ăn, nơi sinh sản và hành trình di cư của nhiều loài sinh vật biển. Đặc biệt, loài cá chình châu Âu - loài nguy cấp - tìm đến những khu vực tập trung tảo mơ để sinh sản. Nhiều loài cá voi như cá nhà táng và cá voi lưng gù cũng xuyên qua đây trong hành trình dài vượt đại dương của mình.
Với khả năng sinh sản nhanh chóng và tập trung mạnh mẽ, tảo mơ có thể phát triển một cách chóng mặt. Loại tảo này thậm chí có thể làm thay đổi môi trường biển nơi nó sinh sống. Biển Sargasso, lấy tên từ chính loại tảo này, là minh chứng rõ nét.

Với số lượng vừa phải, tảo Sargassum hỗ trợ sức khỏe đại dương, tạo môi trường sống cho rùa, cua, cá và chim, đồng thời cung cấp oxy qua quá trình quang hợp.
Khi phát triển quá nhanh, tảo mơ có thể làm thay đổi 'bản chất' của vùng biển xung quanh.
Theo IFL Science, biển Sargasso không có bờ biển cố định mà được định hình bởi các dòng hải lưu, thay vì ranh giới đất liền. Vùng biển này nằm ở phía đông Hoa Kỳ, giữa các dòng lưu chuyển của Bắc Đại Tây Dương, với chiều dài khoảng 2.000 hải lý và rộng 1.000 hải lý, phủ một diện tích lớn hơn 4,5 triệu km².
Biển Sargasso được bao quanh bởi bốn dòng hải lưu chính của Bắc Đại Tây Dương: dòng hải lưu Bắc Đại Tây Dương phía bắc, dòng Canary phía đông, dòng xích đạo Bắc Đại Tây Dương phía nam và dòng Antilles phía tây. Các dòng hải lưu này tạo nên một vòng tuần hoàn khép kín, nhờ tác động của gió và sự quay của Trái đất, hình thành một khu vực nước 'đặc biệt' giữa đại dương.
Nước trong biển Sargasso có đặc điểm êm ả quanh năm, với dòng chảy yếu và rất ít sự trộn lẫn giữa các tầng nước. Điều này làm quá trình tái tạo chất dinh dưỡng ở tầng nước nông diễn ra rất chậm chạp.
Khi tảo mơ phát triển quá mức, chúng có thể gây cản trở sinh vật biển, làm giảm ánh sáng mặt trời và ảnh hưởng đến việc di chuyển cũng như hô hấp của các loài sinh vật. Kết quả là, sinh vật phù du ở đây rất ít, khiến các loài cá lớn và động vật biển ăn sinh vật phù du khó có thể sinh sống.

Những sinh vật sống trong biển Sargasso đã thích nghi hoàn hảo với môi trường đặc thù của nơi này, hình thành một hệ sinh thái sargassum độc đáo.
Vì những lý do đó, khu vực biển này rất ít khi có mặt các loài sinh vật biển phổ biến ở các vùng biển khác. Chỉ một số loài như rùa biển, cá voi, và một số loài cá đặc biệt mới có thể tồn tại và thích nghi tại đây. Những sinh vật sống ở đây đều có những sự khác biệt về hình dáng và màu sắc so với những vùng biển khác, tạo nên những nét đặc trưng riêng biệt của biển Sargasso.
Các sinh vật ở biển Sargasso đã phát triển thành một quần xã sinh vật đặc thù, gắn bó chặt chẽ với tảo sargassum và các loại rong biển. Nếu quần xã sinh vật này bị phá vỡ, hệ sinh thái của biển Sargasso sẽ phải đối mặt với nguy cơ đổ vỡ.
Biển Sargasso trở thành nỗi 'khiếp sợ' không chỉ của thủy thủ đoàn mà còn là cả hệ sinh thái nơi đây.
Mặc dù con người đã biết đến tảo mơ từ lâu, nhưng loài tảo này luôn gắn liền với cảm giác 'kinh hoàng'. Columbus đã đề cập đến tảo mơ trong nhật ký thám hiểm vào năm 1492, khi đoàn thám hiểm của ông gặp phải một khu vực tảo nổi lớn. Tàu Santa Maria của họ mắc kẹt giữa đại dương suốt ba ngày vì không có gió.
Kể từ đó, cho dù là những thủy thủ dày dạn nhất, họ vẫn cảm thấy sợ hãi với khả năng tảo biển sẽ mắc vào tàu, khiến tàu bị kéo xuống đáy đại dương.
Các nghiên cứu khoa học đã chỉ ra rằng khi khối lượng lớn tảo mơ chết và chìm xuống đáy biển, chúng có thể gây tổn hại cho các rạn san hô và cỏ biển, ảnh hưởng tiêu cực đến hệ sinh thái đáy đại dương.

Các đám tảo mơ chết dạt vào bờ với số lượng lớn, phát tán mùi hôi nồng nặc giống như trứng thối. Ảnh: Phys.
Brigitta van Tussenbroek, một nhà nghiên cứu từ Đơn vị Hệ thống Rạn San Hô Puerto Morelos tại Mexico, chia sẻ với SciDev.Net: "Bất kỳ sự kiện nào khiến quần thể tảo phát triển không kiểm soát đều gây ra sự mất cân bằng sinh thái. Sự dư thừa của sargassum tạo ra tình trạng thiếu oxy trong nước, làm tổn hại đến các loài sinh vật khác và cuối cùng tiêu diệt chúng. Tuy nhiên, tác động tiêu cực của hiện tượng này không chỉ dừng lại ở đó."
Khi tảo mơ chết và dạt vào bờ, quá trình phân hủy của chúng thải ra khí hydro sunfua có mùi hôi khó chịu (tương tự mùi trứng thối), ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của cư dân ven biển, tác động tiêu cực đến ngành du lịch và gây tổn hại cho môi trường.
