Bài viết: Một ngày trong cuộc sống của người lao động
Những người lao công, bằng sự hi sinh không oan trái, để lại những dấu ấn vô giá trong cuộc sống của chúng ta. Họ là những người thầm lặng, không cần đến sự vinh quang, nhưng công lao của họ lại là không ngừng được tôn vinh. Chúng ta hãy dừng lại, suy ngẫm về những người lao công quét rác, những người làm đẹp đường phố, và cảm nhận sự cao quý của công việc bình dị này.
Một buổi sáng giá lạnh, làn gió rét buốt tràn về. Em được giao nhiệm vụ đưa rác ra đường cho cô lao công thu gom. Mặc dù lười biếng vì thời tiết lạnh, em vẫn trang bị cho mình chiếc áo lông to xụ để đối mặt với cái lạnh của mùa đông. Đường phố vắng vẻ, chỉ nghe tiếng chổi và tiếng gió. Bước ra vài bước, em ngừng lại bởi cảnh cô lao công đang chăm chỉ làm việc, nhặt những mảnh rác nhỏ, cất giữ trong bao ni lông. Cô là người cao ráo, trông gầy gò, áo lông to xanh da trời, khẩu trang bảo vệ kín mít. Em tiến lại và bắt đầu cuộc trò chuyện với cô. Cô kể về những khó khăn trong cuộc sống, về công việc làm vệ sinh đường phố, và tình yêu thương cho con cái của mình.
Chào tạm biệt cô, em bước đi, nhìn cô lao công vẫn tiếp tục công việc của mình. Em nghĩ về sự hi sinh của những người như cô. Trong khi chúng ta ấm áp trong nhà, họ vẫn đang làm việc vất vả giữa đêm lạnh. Trở về, em nhận ra những khó khăn mà họ phải đối mặt, và sự quý báu của công lao họ đem lại. Họ là những người làm việc mà không cần sự công nhận, và em ngưỡng mộ tinh thần đó.
Những người lao công này là những chiến binh của đường phố, tạo ra không gian xanh, sạch sẽ, làm đẹp quê hương. Trong trái tim em, âm nhạc nhẹ nhàng của tiếng lao công vẫn vang lên.
Khi cơn dông
Vừa tắt
Tôi đứng trông
Trên đường lặng ngắt
Chị lao công
Như sắt
Như đồng
Chị lao công
Đêm đông
Quét rác...”
