Đề bài: Tưởng tượng một kết thúc khác của truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng
Dàn ý: Tưởng tượng một kết thúc khác của truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng
Phần 2: Bài văn mẫu Tưởng tượng một kết thúc khác của truyện Ông lão đánh cá và con cá vàng
Bài làm:
Mụ vợ nặng lòng tham lam, làm ông lão khổ sở. Ông lão khao khát cuộc sống bình yên bên vợ, nhưng mụ vợ ngày càng thay đổi. Khi ông đi đánh cá, tiếng la hét về ước mơ thống trị long cung và bắt cá vàng của mụ vẫn vang vọng trong tai ông. Lòng lão chua xót và đau buồn. Thật thương ông quá!
Bước ra biển, lão chứng kiến sóng to cuồng nhiệt, như muốn hủy diệt tất cả, bầu trời u ám, đầy ác cảm.
- Cá vàng ơi, cá vàng! Lão gọi thét trong sự bất lực và tiếc nuối.
Cá vàng hiện ra, nhìn lão với sự quan tâm và thấu hiểu:
- Ông lão có chuyện gì vậy? Mụ vợ của ông lại gây ra rắc rối à?
Lão rưng rưng nước mắt kể cho cá vàng về nguyện vọng của bà vợ. Mong cá vàng sẽ vì lão mà đáp ứng tham vọng của bà. Cá vàng nghe xong, liền nói:
- Bà ta thật quá lố, cuộc sống trước đây vất vả với lão, tôi đã cố gắng làm hài lòng mọi mong ước của bà, đem lại cuộc sống dư dả, dẫu cho phải làm việc vất vả, phục vụ cho những người nằm dưới mà vẫn không thể làm bà hài lòng. Giờ lại muốn phá hoại chốn cung điện sao?
- Xin lỗi lão, tôi không thể giúp lão được nữa? Tôi sẽ dạy bà một bài học đúng đắn.
Vừa nói xong, cá vàng bỗng biến mất, để lại lão trong nỗi buồn không lối thoát. Về nhà, lão kinh ngạc khi thấy chỉ còn mình bà vợ bên chiếc máng lợn nghèo nàn và ngôi nhà rách nát ngày xưa.
Lạnh lẽo quá! Ngày xưa vẫn ấm áp thế mà, giờ đây chỉ còn sự trống vắng, giọt nước mắt ân hận rơi xuống đôi má nhăn nheo của mụ. Ông lão nhìn vợ, lòng đau như cắt, không biết nói gì. Mụ vợ nhìn lão, nước mắt lăn dài:
- Thật xin lỗi ông! Tôi đã sai rồi, suốt bấy lâu tưởng mình giàu có, là tôi tham lam, là tôi ích kỷ đã làm ông khổ rồi. Tôi thật sự xin lỗi!
Lão già ân cần ôm vợ vào lòng:
- Vâng, giàu có như giấc mộng, có rồi lại không, không thể giữ mãi được. Hãy sống thảnh thơi, bạn cùng biển cả, niềm vui làm việc của chúng ta ạ.
Nghe chồng an ủi, bà lão tự mình chăm chỉ với công việc hằng ngày, không còn bận tâm gì nữa. Bây giờ, mụ hiểu rằng phải trân trọng những gì mình có, đừng để mất hết rồi mới hối tiếc.
Một ngày nọ, như thường lệ, ông lại ra biển đánh cá. Hôm ấy, cá vàng lên tiếng trò chuyện với ông. Sau khi nghe ông kể về cuộc sống hiện tại, mặc dù nghèo khó nhưng hạnh phúc hơn, cá vàng rất vui. Muốn giúp ông có cuộc sống dễ chịu hơn, cá vàng nói:
- Tôi sẽ mang lại cho ông một điều bất ngờ.
Nói xong, cá vàng biến mất, để lại ông trong sự kinh ngạc.
Về nhà, lão rất ngạc nhiên khi thấy ngôi nhà cũ đã được xây dựng thành một tổ ấm vững chắc, không lớn nhưng đủ để che chở cho vợ chồng lão trước nắng mưa. Bên cạnh đó, là máng lợn mới và bầy lợn con đang tìm kiếm sữa của mẹ.
Khi bước vào nhà, lão bất ngờ khi thấy vợ được một cô gái giúp chải tóc.
Cô gái thấy ông lão, liền chạy lại và nắm lấy tay ông mà nói:
- Thưa cha, con đã được cá vàng Long Vương ban ơn đến sống với cha mẹ, chăm sóc cha mẹ khi về già. Đó cũng là ước mơ của con được sống bên mọi người trên đất liền xinh đẹp này. Con mong cha mẹ chấp thuận ạ!
Nghe xong, lão ôm chầm lấy con gái, hạnh phúc không thể tả. Lão thầm cảm ơn cá vàng đã mang lại cho lão cuộc sống mà lâu nay lão mong ước.
Từ đó, ba người trong nhà sống hạnh phúc, vui vẻ bên bà con hàng xóm.
