Nấm đặc biệt này không chỉ mọc xung quanh mà còn bên trong Nhà máy điện hạt nhân Chernobyl. Nó có chứa melanin nhiều giúp chuyển đổi bức xạ thành năng lượng để tăng trưởng.
Nếu bạn biết một chút về loài nấm, bạn sẽ biết chúng có thể phát triển mạnh mẽ trong những điều kiện khó khăn nhất. Chúng có thể 'ăn' mọi thứ từ bìa cứng, nhiên liệu máy bay đến amiăng và nhựa. Tuy nhiên, cú sốc thực sự đến khi nhà khoa học phát hiện một loại nấm có thể 'ăn' phóng xạ và phát triển bên trong lò phản ứng hạt nhân Chernobyl. Loại nấm đặc biệt này, còn gọi là 'nấm quang dưỡng', tự ăn bức xạ và các chuyên gia tin rằng nó có thể được sử dụng để tạo ra 'sunblocks'.

Năm 1991, 5 năm sau thảm họa Chernobyl, các nhà khoa học đã phát hiện một loại nấm lạ màu đen, tương tự như nấm mốc trên rèm tắm bẩn, mọc trên tường của lò phản ứng hạt nhân. Điều này khiến họ ngạc nhiên và tự hỏi làm thế nào chúng có thể phát triển trong một môi trường khắc nghiệt chứa đầy bức xạ như vậy. Họ nhanh chóng nhận ra rằng loài nấm này không chỉ miễn dịch với bức xạ gây chết người, mà còn thực sự bị thu hút bởi nó!
Một thập kỷ sau, các nhà nghiên cứu đã tìm thấy loại nấm rất giàu melanin, một sắc tố cũng có trong da người và có thể dùng để thực hiện quá trình tổng hợp phóng xạ. Về lý thuyết, quang hợp là quá trình mà một cơ thể sống có thể thu nhận và chuyển hóa bức xạ ion hóa, về cơ bản là biến nó thành một dạng năng lượng hóa học giúp sinh vật phát triển. Tuy vậy, các nhà khoa học vẫn chưa thể chắc chắn liệu các loại nấm giàu melanin có sử dụng con đường nhiều bước như các sinh vật diệp lục thực hiện để quang hợp hay không.

Tiến sĩ Arturo Casadevall và tiến sĩ Ekaterina Dadachova của Đại học Y khoa Albert Einstein ở New York đã thực hiện các thí nghiệm để xem cách ba loài nấm mọc tại lò phản ứng hạt nhân Chernobyl, cụ thể là Wangiella dermatitidis, Cryptococcus neoformans và Cladosporium sphaerospermum, phản ứng với bức xạ gamma từ vonfram-188 và rhenium-188. Kết quả được công bố trên tạp chí PLoS One cho thấy cả ba loại nấm đều phát triển nhanh hơn và phát triển mạnh trong điều kiện có bức xạ.
Những nghiên cứu trước đây đã tiết lộ rằng các loài nấm mọc ở các vùng ô nhiễm thường có xu hướng tiếp cận các nguồn bức xạ ở mức độ khác nhau. Một số loại nấm được tìm thấy ở Chernobyl thậm chí có khả năng phân hủy các chất phóng xạ như than chì nóng. Hầu hết các loại nấm này sản xuất melanin và các chuyên gia tin rằng sắc tố này thực sự bảo vệ nấm khỏi áp lực môi trường. Dadachova và nhóm của cô cũng phát hiện ra rằng khi tiếp xúc với bức xạ, melanin trong nấm có khả năng thực hiện các phản ứng hóa học cao gấp 4 lần.
Theo Dadachova, những loại nấm ăn bức xạ như vậy có thể đã tồn tại trong thời kỳ đầu của kỷ Phấn trắng, trong thời gian Trái Đất trải qua “độ không từ tính”, một sự kiện đã tước bỏ lớp lá chắn bảo vệ của hành tinh trước các tia vũ trụ. Nhiều loài thực vật và động vật đã chết trong thời gian này, nhưng trầm tích cho thấy đây cũng là thời kỳ phát triển mạnh của nấm giàu melanin.

Sau khi phát hiện nấm quang dưỡng, các nhà khoa học bắt đầu tự hỏi liệu tế bào giàu melanin của con người có thể biến bức xạ thành năng lượng hay không. Casadevall nói rằng không có bằng chứng cụ thể cho điều này và nếu có thì chỉ trong lý thuyết, nhưng các tế bào sẽ không tạo ra đủ năng lượng để duy trì sự sống nếu không có thức ăn và nước uống. Tuy nhiên, các nhà nghiên cứu tại NASA đưa ra giả thuyết rằng có thể chiết xuất sức mạnh hấp thụ bức xạ của nấm để tạo ra thuốc bảo vệ con người khỏi tia độc hại.
