Tôi sinh ra và lớn lên tại quê hương miền Tây, nơi mà những vườn trái cây phong phú và những làng nghề truyền thống tồn tại từ hàng thế kỷ. Riêng với Lấp Vò - nơi mình sinh sống, có những đặc điểm giản dị nhưng vô cùng đẹp đẽ theo cách riêng của mình. Đó là lý do tại sao tôi muốn chia sẻ với các bạn một ngày lang thang ở quê hương qua những hình ảnh được chụp bằng Galaxy S20 Plus.Tất cả những bức ảnh này đều được chụp ở chế độ tự động, góc rộng và bình thường, không经过 chỉnh sửa, chỉ qua lightroom để đóng dấu và resize về 2048 pixel thôi.
Nơi tôi sinh sống có những làng nghề làm chiếu tồn tại từ hàng trăm năm và từ lâu đó là nguồn sống của nhiều người dân tại đây.

Các cụ già vẫn giữ chặt niềm đam mê với nghề từ khi còn trẻ và kỹ năng thủ công của họ vẫn rất tinh tế để tạo ra những sản phẩm đẹp mắt.
Trước đây, để tạo ra một chiếc chiếu, cần đến hai người ngồi dệt tay với khung chỉ chiếm nhiều diện tích và năng suất không cao. Nay, mọi thứ đã được tự động hóa, mọi người làm nghề cũng đã thích nghi để tăng năng suất và giảm bớt công sức.
Máy dệt chiếu tích hợp tất cả mọi thứ vào trong, sử dụng chỉ thay cho sợi bố dễ đứt và không cần phải mắc thành khung. Sản phẩm cũng nhanh chóng và bền bỉ hơn.
Cảnh này cũng thú vị đấy 😆
Dù đã sử dụng máy móc, nhưng vẫn cần sự tinh tế và điều luyện của đôi bàn tay khéo léo của những người thợ lành nghề để đưa từng sợi vải vào máy. Cần có kinh nghiệm để nhớ chính xác mọi màu sắc khác nhau. Việc này thực sự là một nghệ thuật.
Sau khi hoàn thành, những chiếc chiếu vẫn cần phải được phơi khô một cách thủ công để đảm bảo không bị ẩm mốc. Công đoạn này đầy vất vả vì phải làm việc dưới ánh nắng chói chang của bên ngoài.
Dù trời có nắng nhưng một ngày bất chợt mưa vẫn làm cho công việc trở nên khó khăn hơn nhiều. Tuy nhiên, cảm giác đó cũng mang lại niềm vui khó tả.
Nhìn từ xa, những chiếc chiếu được phơi thẳng tấp như những đoạn thảm dài mặt đường, tạo nên một cảnh quan vô cùng đẹp mắt. Đây là sản phẩm đặc biệt dành cho những người đi xe ngang qua quê hương.
Sau khi hoàn thành quá trình phơi khô, một số phụ nữ sẽ tiến hành cắt bỏ những phần lác thừa và những sợi lác xấu ở bề mặt để may thành sản phẩm hoàn thiện.
Trong những dòng trước, tôi đã đề cập đến sợi lác, đó chính là nguyên liệu quan trọng tạo nên chiếc chiếu truyền thống. Sợi lác dẻo và bền bỉ hơn rất nhiều so với những loại sợi tổng hợp như nilon mà chúng ta thường thấy trong các chiếc chiếu hiện đại. Đây cũng là lý do nhiều người ưa chuộng chiếc chiếu lác, bởi vì nó êm ái và thoải mái khi sử dụng.
Lác cần phải được phơi khô tránh ẩm mốc.
Tiếp theo, lác được đưa vào máy để loại bỏ bao lác và đảm bảo sợi lác mềm mại, đồng đều màu sắc. Điều này giúp cho chiếc chiếu không bị sần sùi và có màu sắc đẹp hơn.
Đây là cách phơi lác, những sợi lác được mở ra như hình quạt và xếp xen kẽ lên nhau. Quá trình phơi lác càng đều, lác sẽ khô nhanh hơn. Phơi lác thành hàng dài sẽ tạo ra cảnh quan rất đẹp, tiếc rằng chưa kịp chụp lại.
Sợi lác thông thường có màu trắng, để tạo nên chiếc chiếu bông, người thợ cần thực hiện công đoạn nhuộm màu. Trắng, đỏ, vàng, xanh lá là những màu cơ bản cho một chiếc chiếu, ngoài ra còn có màu tím. Quá trình làm ra một chiếc chiếu đòi hỏi rất nhiều công sức và công đoạn, dù có sự hỗ trợ từ máy móc.
Khi về quê, thường được thưởng thức bánh xèo, một món ăn phổ biến của người miền Tây dùng để tiếp đón khách. Ăn một miếng là no bụng luôn.
Miền Tây nổi tiếng với hệ thống sông nước phong phú, giao thông chủ yếu trên sông là ghe và xuồng. Tôi đã có cơ hội thăm vườn quýt của người dì và hồi tưởng về tuổi thơ trên những chiếc xuồng ba lá nhỏ. Có thể đi bộ hoặc xe, nhưng đi xuồng lại là một trải nghiệm khá lâu rồi mới được trải qua.
Đây là xuồng máy, không phải ghe đâu nhé.
Tắm sông là trò vui mà hầu hết trẻ em ở quê đều thích, còn người lớn thường la mắng vì lo sợ, thậm chí có khi bị phạt vì lén tắm, nhảy cầu, nhảy từ cây dừa, hay trồng cây chuối,...
Một buổi chiều mát mẻ, trong lành trong khu vườn.
Đây là quýt đường, cây đã chín, trái ngọt lịm khi hái và ăn.
Cánh đồng xanh tươi...
Bình minh xuống dần, đã lâu không thấy hoàng hôn rõ ràng như thế trong không gian rộng lớn như vậy.
Bình minh khuất sau tầm tay, kết thúc một ngày trên vùng quê yên bình.