
' '
' Hãy để họ thử thách mọi khả năng '
Nhà thiết kế Mike Monteiro chia sẻ rằng kỹ năng quý giá nhất ông học được ở trường nghệ thuật là khả năng chịu đựng phê bình. Ông và các bạn cùng lớp thường rất khắc nghiệt trong việc chỉ trích lẫn nhau. 'Chúng tôi thường thử xem ai có thể khiến người khác bỏ cuộc.' Những lời chỉ trích cay nghiệt đó đã dạy ông cách không tự ái trước những lời phê bình.
Đưa sản phẩm của bạn ra toàn thế giới đồng nghĩa với việc phải sẵn sàng đối mặt với cả khen ngợi lẫn chỉ trích. Càng nhiều người thấy sản phẩm của bạn, càng nhiều lời phê bình xuất hiện. Dưới đây là cách để 'chịu đòn':
- Thư giãn và hít thở sâu. Những người giàu trí tưởng tượng thường dễ dàng nghĩ đến những tình huống tồi tệ nhất. Nỗi sợ chỉ là sự tưởng tượng bị lệch lạc. Bị phê bình nặng nề không phải là tận thế. Chưa ai chết chỉ vì một lời nhận xét tệ. Hãy hít thở sâu và chuẩn bị đối mặt. (Cân nhắc tập thiền - rất hữu ích.)
- Tập luyện để trở nên cứng rắn hơn. Cách tốt nhất để chịu đòn là nhận đòn thường xuyên. Ra mắt nhiều sản phẩm. Để mọi người chỉ trích chúng. Sau đó tạo thêm sản phẩm mới và tiếp tục giới thiệu. Càng nhận nhiều phê bình, bạn càng thấy chúng không làm tổn thương bạn.
- Chuyển hướng theo cú đấm. Tiếp tục tiến lên. Mỗi lời phê bình là cơ hội cho tác phẩm mới. Bạn không thể kiểm soát những lời phê bình nhưng có thể kiểm soát cách phản ứng. Đôi khi, nếu mọi người ghét một điều gì đó trong sản phẩm của bạn, hãy đẩy nó đi xa hơn. Tạo ra thứ mà họ còn ghét hơn. Bị một số người ghét cũng là một vinh dự.
- Bảo vệ những điểm yếu. Nếu sản phẩm quá nhạy cảm hoặc quan trọng khiến bạn không thể chịu được chỉ trích, hãy giữ nó riêng. Nhưng nhớ lời nhà văn Colin Marshall: 'Tránh né khó khăn cũng là tự sát.' Nếu luôn né tránh tổn thương, bạn và tác phẩm sẽ không bao giờ kết nối thực sự với mọi người.
- Giữ cân bằng. Nhớ rằng công việc chỉ là những gì bạn làm, không phải con người bạn. Nghệ sĩ thường khó chấp nhận điều này vì tác phẩm của họ mang tính cá nhân. Đừng chỉ tập trung vào công việc, hãy dành thời gian cho gia đình, bạn bè và những người yêu thương bạn thật lòng.
“Đừng bận tâm vì ý kiến của MỌI NGƯỜI, chỉ cần chú trọng đến nhận xét của NGƯỜI ĐÁNG QUAN TÂM.' - Brian Michael Bendis, tác giả truyện tranh
' Đừng để ý đến những kẻ chơi khăm '
Bước đầu trong việc đánh giá phản hồi là xem xét ai là người đưa ra phản hồi đó. Bạn nên chú ý đến những nhận xét từ những người thực sự quan tâm đến bạn và công việc của bạn. Hãy cẩn trọng với ý kiến từ những người ngoài phạm vi đó.
Một kẻ chơi khăm là người không muốn giúp bạn cải thiện sản phẩm mà chỉ muốn làm bạn tức giận với những lời lẽ thù hằn, hung hăng và khó chịu. Dây dưa với họ chỉ là vô ích.
Những kẻ chơi khăm có thể xuất hiện bất ngờ. Ngay sau khi con trai tôi chào đời, một phụ nữ (có lẽ là người theo dõi hoặc hâm mộ) đã lên Twitter gửi tôi vài dòng nói rằng cuốn 'Trộm Cắp Như Một Nghệ Sĩ' chắc chắn được viết bởi người không có con, như thể muốn nói 'hãy chờ đấy'. Sau đó, cô ta trích dẫn các đoạn trong sách và bình luận: “Ha! Thử làm như thế khi bị tiếng khóc của con đánh thức lúc 3 giờ sáng mà xem!”
Hoạt động trực tuyến đủ lâu, tôi nhận được vô số email từ những người mà tôi cho là đáng trách, kinh khủng, thậm chí điên rồ. Tôi có một 'bức tường lửa' tinh thần khá vững để lọc thông tin, chỉ thu nhận những gì cần thiết.
Và người phụ nữ đó đã khiến tôi phải suy ngẫm.
Bởi kẻ chơi khăm tồi tệ nhất là kẻ luôn hiện diện trong đầu bạn. Đó là giọng nói bảo rằng bạn không đủ tốt, bạn ngu ngốc và bạn chẳng làm nên trò trống gì. Đó là giọng nói bảo tôi rằng sau khi làm cha, tôi sẽ chẳng viết được dòng nào ra hồn nữa.
Nhận xét luôn nhiều hơn ý tưởng
Giữ trong lòng những lời xỏ xiên là một chuyện, nhưng để người lạ công khai hét lên những điều đó lại là chuyện khác.
Có vấn đề với những kẻ chơi khăm? Hãy dùng nút chặn trên mạng xã hội. Xóa những bình luận ác ý và thô tục. Vợ tôi thường nói, “Nếu ai đó quẳng rác vào nhà bạn, chắc chắn bạn không để nó ở đó, đúng không?” Bình luận ác ý cũng vậy – cần được dọn dẹp và ném vào thùng rác.
Đôi khi, bạn nên cân nhắc tắt hoàn toàn chức năng bình luận. Các ô trống để lại sẽ mời gọi mọi người phát biểu. “Dưới các bức tranh trong phòng triển lãm không có ô bình luận,” nhà làm phim hoạt hình Natalie Dee nói. “Khi đọc xong một cuốn sách, bạn không phải thấy ý kiến của mọi người về nó”. Hãy để mọi người liên hệ trực tiếp với bạn hoặc sao chép sản phẩm của bạn về không gian riêng của họ, và ở đó họ muốn nói gì thì nói.
- Trích từ cuốn sách 'Nghệ thuật PR bản thân' của Austin Kleon -
