Một Thời Ở Hollywood là một trong những bộ phim gây ấn tượng mạnh nhất trong năm 2019. Sau khi xem phim vào tháng 8 và xem lại trên Apple TV vào tháng 12, mình muốn chia sẻ thêm về những điểm đặc biệt và tại sao phim này đặc biệt với mình.- - Bài viết này dành cho những người đã xem phim. - Phân tích dựa trên cảm nhận cá nhân. - Một số đoạn phải chụp lại màn hình iPhone vì không thể chụp màn hình trực tiếp. - Không đánh giá về góc quay, màu sắc hoặc kỹ thuật dựng phim vì không phải chuyên môn của mình.

Mặc dù một số người cho rằng Once Upon A Time in Hollywood là phim 'dễ xem dễ hiểu', nhưng cũng có ý kiến khác cho rằng phim này khá kén khán giả. Trước khi bàn luận thêm về điều này, hãy cùng tìm hiểu cách Quentin Tarantino tạo nên một bộ phim:
Nhân vật
Trong phim, chúng ta được quen biết ba nhân vật chính: Rick Dalton, Cliff Booth, và Sharon Tate. Trong số đó, chỉ có Sharon Tate là nhân vật có thật, một diễn viên nổi tiếng của Hollywood trong những năm 60. Cô đã tạo ra những dấu ấn đặc biệt qua những vai diễn như “Valley of Dolls”, “The Wrecking Crew” cùng với Lý Tiểu Long, và 'Eye of the Devil'. Điều thực sự gây sốc là cái chết bi thảm của Sharon Tate vào tháng 8 năm 1969, nhưng trong Once Upon A Time in Hollywood, Tarantino đã đi theo một hướng khác với sự kiện này. Chi tiết hơn sẽ được chia sẻ sau!

Sharon Tate (bên trái là ngoài đời thật)
Margot Robbie đảm nhận vai diễn của Sharon Tate trong phim, và cô đã thể hiện rất tốt hình ảnh của ngôi sao Hollywood này. Với mái tóc vàng rực rỡ và nụ cười tươi trẻ, Margot thực sự làm sống lại nhân vật đáng nhớ này: Hồn nhiên, yêu đời, và luôn được lòng khán giả. Sharon Tate, vợ của đạo diễn nổi tiếng Roman Polanski, cũng xuất hiện trong phim.

Rick Dalton trong cảnh quay FBI
Rick Dalton, một diễn viên hư cấu, được biết đến với vai diễn Jake Cahill trong “Luật Tiền Thưởng”, khiến anh trở nên nổi tiếng và giàu có. Tuy nhiên, dù có thành công, Rick luôn sống trong sự lo sợ mất đi sự nổi tiếng. Dù được mời đến Ý để đóng ba bộ phim cao bồi, anh vẫn cảm thấy lo sợ bị lãng quên. Rick Dalton là một nhân vật tưởng tượng của Quentin Tarantino, được lấy cảm hứng từ nhiều diễn viên thực sự như George Maharis, Ty Hardin, Vince Edwards.

Bạn có thể xem video ca nhạc Hullabaloo của George Maharis vào năm 1965 - cảnh này cũng được đưa vào phim.

Cliff Booth là người đồng hành và trợ lý đắc lực của Rick, sẵn lòng giúp đỡ anh mọi lúc. Mặc dù bị nghi ngờ có tội ác, nhưng sự kiện được sắp xếp bởi Tarantino làm sáng tỏ rằng đó chỉ là một tai nạn. Cliff rất trung thành với Rick, có thể là do anh trả công hậu hĩnh và tôn trọng. Một ví dụ rõ ràng là khi từ chối yêu cầu của một cô gái để giúp Rick.

Trong một tình huống, một kẻ trong đám Hippie xì lốp xe của Cliff - thực ra là xe của Rick, Cliff nói: “Đây là xe của ông sếp tao, ông sếp sẽ không vui đâu”. Sau đó, Cliff đã giải quyết tình hình một cách quyết đoán và buộc kẻ xì lốp phải thay lốp cho Rick.
Chúng ta được đưa vào một cuộc sống bình thường qua các hành động hàng ngày của nhân vật: cách họ nói chuyện, hút thuốc, lái xe, ăn uống,... Tarantino thậm chí còn chăm chút đến những chi tiết nhỏ này đến mức bạn có thể cảm thấy chúng dư thừa.

- Cliff Booth mở tủ thức ăn cho chú chó pit bull (tên Brandy) của anh, mở nắp hộp, cho thức ăn tự tuột xuống mâm. Sau đó, anh nấu pasta cho riêng mình, ngồi xuống sofa, và chia sẻ bữa ăn tối cùng Brandy.

- Sharon Tate dạo bước trên con phố ở Westwood - LA, một cảnh rất bình thường nhưng kéo dài hơn 1 phút trong phim.

Rick đang nhìn khách ra vào mở cửa, khá bực bội
- Rick và Cliff ngồi nói chuyện về kế hoạch tương lai tại một nhà hàng. Sự khó chịu của họ được tăng cường khi có khách ra vào liên tục, bởi nhà hàng tối om và cửa chính mở ra ngoài.
Trước đó, Tarantino đã đặt cái kết khác biệt với sự thật lịch sử, như trong Inglorious Basterd khi Hitler và bọn Nazi chết đau đớn trong một rạp chiếu phim bị thiêu rụi - một cái kết đầy hạnh phúc và thỏa mãn cho khán giả.
Tương tự, trong Once Upon A Time in Hollywood, Tarantino cũng thay đổi sự thật để tránh cái chết của Sharon Tate - vụ ám sát năm 1969 bởi Charles Manson và bọn đồng bọn dân Hippie. Tarantino đã 'bẻ lái' sự kiện này để tạo ra một cái kết tích cực trong phim.
- Charles Manson - kẻ chủ mưu vụ án giết Sharon - chỉ xuất hiện nhẹ nhàng trong phim, khi một người lạ bước vào sân nhà của Sharon Tate và chào cô với từ 'Ma'am', cho thấy Manson khá dễ thương và không đáng ngờ.

Người có mái tóc dài là Charles Manson
- Trong phim, có 3 kẻ thực hiện vụ án: Tex; Squeaky với mái tóc đỏ; Sadie. Trong thực tế, Tex là một trong những kẻ giết Sharon Tate.
3 kẻ gây ra vụ án ám sát Sharon Tate trong thực tế: Từ trái sang phải, tương ứng với những nhân vật trong phim - Tex; Sadie; Squeaky với mái tóc đỏ:D
Một điểm thú vị: Trong xe, các Hippie nói về việc giết 'bọn lợn' - cách mà chúng ám chỉ những người mà chúng sắp giết. Thực tế, sau khi giết Sharon Tate, chúng viết bằng máu trên tường: 'Chết như lợn'. Tarantino thật tinh vi khi đưa đoạn này vào phim.
Cuối cùng, Cliff Booth và Rick Dalton đã 'xử' hết bọn đó :D Tạo ra một kịch bản khiến Sharon Tate và bạn bè, đặc biệt là đứa bé trong bụng cô, thoát khỏi tử thần. (Sharon bị ám sát khi đang mang thai 2 tuần).
Cái kết này khiến khán giả rất hài lòng, với sự thắng lợi của cái thiện trước cái ác.
Cảm xúc đỉnh cao qua hội thoại và diễn xuất
Diễn xuất xuất sắc là điều tất yếu. Trong Once Upon A Time in Hollywood, có những cảnh diễn tuyệt vời khiến người xem phải say mê. Mình liệt kê một số cảnh như sau:

- Rick Dalton mất tự tin sau khi quên lời thoại trong phim mới. Anh tự nhận mình làm tổn thương đoàn làm phim và bản thân. Leonardo DiCaprio diễn rất chân thành, thể hiện cảm xúc tuyệt vời. Mình ước gì có thể xem cảnh làm phim của đoạn này :D

Sadie là nhân vật chịu tổn thất nhiều nhất trong số 3: Bị Brandy cắn rách mặt, Cliff ném lon inox vào mặt, và Rick thiêu rụi bằng khẩu súng phun lửa 😔Phong cách của Tarantino
Một điều
Cái thứ hai
Cái thứ ba:- Lười biếng, phụ thuộc vào người khác
- Nghiện ma túy, dẫn đến đường cùng
- Hồn nhiên, không biết điều
- Thách thức số phận
- Nghĩ rằng thế giới này phải hòa bình mọi lúc
'Dễ xem, dễ hiểu'?
Nhưng cuối cùng, mình muốn chỉnh sửa ý kiến trước đó của mình: Khi xem Once Upon A Time in Hollywood, bạn có thể cảm thấy buồn ngủ - bởi vì theo cách mà mình đã nêu ở trên, bản chất của phim Tarantino là vậy!
- Mỗi nhân vật sẽ có một cảnh riêng biệt và những cảnh này hoàn toàn không liên quan đến nhau, nếu có thì cũng rất ít.
- Những chi tiết bình thường như vậy (như đã nêu ở trên) sẽ khiến bạn cảm thấy quen thuộc một cách lạ lùng.
- Bạn không cần phải suy nghĩ hoặc phân tích ý đồ của các nhân vật, chỉ cần thưởng thức là đủ!
