
Cuốn sách kể về Eun Gyo và Mu Jae, hai người trẻ làm việc tại một trung tâm thương mại đồ điện tử cũ kĩ, gồm năm tòa nhà chính, một con hẻm và một sân nhỏ ở giữa Seoul rực rỡ.

Trung tâm thương mại này đang chờ quyết định phá bỏ để xây công viên và các tòa nhà lớn hơn. Trong thời gian chờ đợi, câu chuyện bắt đầu với những bóng hình xuất hiện bên cạnh Eun Gyo và Mu Jae, cùng những người làm việc tại các cửa hàng nơi đây.
Những cái bóng sống dậy khi cuộc sống của các nhân vật đang gặp khó khăn, căng thẳng, mệt mỏi. Chúng như những bóng đen biết đi, biết bay, và một khi xuất hiện sẽ dần hút cạn mọi năng lượng sống của con người, tách ra thành một thực thể độc lập. Khi đó, cái chết chờ đợi họ.
Một câu chuyện huyễn tưởng với nhiều dấu vết kỳ quái phát sinh trong không gian đô thị hàng ngày, với những sự kiện hàng ngày như mưa, nhậu đêm, tán gẫu, đạp xe, chạy bộ… Tác giả Hwang Jung Eun đã xử lý ý tưởng kỳ lạ của mình một cách sắc sảo và tinh tế.
Câu chuyện về cái bóng cũng hiện diện trong nhiều đối thoại của các nhân vật. Eun Gyo, Mu Jae và những người khác kể về cái bóng của họ, chấp nhận chuyện phi lý một cách tự nhiên, khiến nó không còn phi lý nữa và độc giả tin rằng những điều đó thật sự đang xảy ra.
Chuyện xuất hiện cái bóng giống như việc Gregor Samsa trong Hóa thân của Kafka thức dậy buổi sáng và đột ngột biến thành con bọ, không ai truy vấn sự vô lý đó cả.

Nếu coi cái bóng là một ẩn dụ, trong Một trăm cái bóng, Hwang đã khéo léo giải thích ẩn dụ của mình qua các cuộc đối thoại. Cái bóng là phiên bản ám ảnh của đời sống ngột ngạt và nỗi cô đơn. Nhiều biểu tượng được Hwang sử dụng trong tác phẩm nhằm làm nổi bật bản chất của cái bóng, với sự cô độc và vô nghĩa của đời sống như xoáy tóc, osuma, hằng tinh, matryoshka... và bóng tối.
Bóng tối xuất hiện liên tục trong các đoạn của cuốn tiểu thuyết, từ bóng tối của đêm, khi điện bị ngắt, trong thành thị, trong rừng, đến trên đảo. Bóng tối bao trùm và cuốn lấy các nhân vật.
Hwang thường tập trung vào những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống hàng ngày, và những chi tiết đó nói lên rất nhiều điều cho người đọc.
Chi tiết về bữa ăn của Eun Gyo và Mu Jae trên đảo được Hwang miêu tả kỹ lưỡng. Cô giúp người đọc cảm nhận sự sống, nhưng giọng điệu hư vô vẫn bao trùm tác phẩm, gợi lên tính mơ hồ về đời sống, sự hư vô của kiếp người, và ngay cả tình yêu cũng trở nên mờ ảo, không có hình dáng cụ thể.
Với sự tồn tại mong manh này, đôi khi tất cả những gì chúng ta có thể làm là ngồi và quan sát, như Mu Jae và Eun Gyo đã lặng lẽ ngồi đó, ngắm nhìn đêm, trước khi nó biến mất khỏi tầm tay.
Khi hai nhân vật bước bên cạnh nhau, 'lần lượt bị chìm vào bóng tối rồi lần lượt lại lộ ra trong ánh sáng, chúng tôi tiếp tục bước đi'.

Hwang để các nhân vật trôi dạt, không chỉ trên đảo đêm, mà còn trong cuộc sống. Bằng ngôn ngữ văn chương đậm chất thơ và huyền ảo, cô đã khéo léo xây dựng một hiện thực tê tái về cuộc sống.
Một trăm cái bóng là một tiểu thuyết hiện thực mới, sử dụng sự huyền ảo để tái hiện và bóc tách cuộc sống cằn cỗi và trần trụi của đời sống đô thị Hàn Quốc và nhiều đô thị hiện đại khác.
Han Kang, tác giả của cuốn tiểu thuyết Người ăn chay, người đoạt giải Man Booker International 2016, đã nhận xét về Một trăm cái bóng: 'Cuốn sách nhỏ này chứa đựng một vẻ đẹp lạ lùng khó quên. Dù có yếu tố kỳ ảo, nhưng cũng nghiêm ngặt tới cùng cực, mô tả một cách hiện thực thế giới mà nó tạo ra'.
Thông tin khác
Hwang Jung Eun là một nhà văn nữ độc đáo và giàu tài năng của văn chương Hàn Quốc hiện đại. Cô đã xuất bản 3 tập truyện ngắn và 3 tiểu thuyết. Một trăm cái bóng là tác phẩm đầu tay của cô, đã đoạt giải thưởng Văn học Hanguk Ilbo. Hiện cô đang sống và làm việc tại Seoul.
Thủy Nguyệt
