
trangwebradio.vn - Lần đầu đặt chân đến, lòng tôi ngập tràn kỷ niệm, từ vui buồn, nhưng không bao giờ phai mờ. Đó cũng là thời điểm tôi nhận ra bản thân mình đã dần trưởng thành từ một đứa trẻ. Biết trân trọng, quý trọng, biết gìn giữ tình cảm
Trong những ngày thơ ấu đáng nhớ của mỗi người, có những kỷ niệm mùa hè đẹp biết bao. Khi được khám phá những vùng đất mới lạ, gặp gỡ những người bạn mới. Những kỷ niệm ấy dù ngắn ngủi nhưng sẽ mãi đọng lại trong lòng, trong những khoảnh khắc đẹp, và luôn sẽ ở trong ký ức của mỗi người.
Dưới ánh nắng gay gắt của mùa hè, khi mọi thứ đều trở nên oi bức. Tất cả mọi người đều cảm thấy nóng bức và lo lắng. Nhưng chiếc đò của hãng Hiệp Thành vẫn chậm rãi, bất kể tất cả. Tất cả những người trên đò đều căng thẳng, chờ đợi sự khởi hành. Những thợ máy đều vất vả lo lắng, với tay dơ dáy, vàng ánh mồ hôi dưới ánh nắng.
Mặc dù có tiếng ồn ào xung quanh, tôi vẫn ôm lấy vai mẹ và chìm vào giấc ngủ.
Cho đến khi tiếng động của động cơ reo lên và ai đó kêu lên: 'Khởi hành nào, khởi hành nào!', tôi mới tỉnh giấc hoàn toàn.

Thằng Kiên, em trai của tôi, ngồi gần và tươi cười nói:
- Ê, mẹ ơi, nhìn đấy, anh Quang kia hồi nãy đã ngủ gục rồi! (ngủ gật)
Mẹ vỗ nhẹ vào đầu thằng Kiên và nói nhẹ nhàng:
- Ừ, hồi nãy anh Quang ngủ rồi, đến lượt con sắp đến, xem ai sẽ cười nào.
- Hi hi!
Thằng Kiên cười thảnh thơi. Tôi nhìn ra xa, chiếc tắc-ráng trượt qua dòng sông Cai Lậy một cách nhẹ nhàng. Chỉ sau mười phút, thị trấn nhỏ đã biến mất phía sau. Hành trình kéo dài, mỗi địa danh mới đều là một bí ẩn đối với tôi. Sau nửa ngày, chiếc tắc-ráng giảm tốc và rẽ vào một nhánh sông. Khi gần xế chiều, gia đình tôi đến nơi được gọi là Tân Hòa - Tân Thạnh - Long An, một vùng quê yên bình với rừng tràm và đồng lúa rộng lớn. Chị gái tôi và chồng đang sinh sống ở đây.
- Mẹ ơi! Mẹ đã thức dậy!
Chị vừa phát tiếng vui, đồng thời nắm chặt lấy bàn tay của mẹ.
Vuốt nhẹ vào mái tóc của chị, mẹ mỉm cười:
- Con yêu ơi, suốt ngày ở đây mà không đi đâu cả. Má nhớ con nhiều lắm, Nguyên ơi!
- Con cũng nhớ mẹ lắm, nhớ các em nhỏ, nhớ ngôi nhà thân thương ấy.
Sau đó, chị Nguyên bày tỏ tình cảm nhớ mong của mình bằng cách nắm chặt vai tôi một cách đau đớn, rồi quay sang bắt gặp má của em Kiên một cái nữa.
Tôi vừa vỗ nhẹ vai vừa gọi:
- Chị hai ơi!
Thằng Kiên thì nói lắp bắp:
- Chị hai nói nhớ mà sao vẫn ở đây mãi không về nhà thăm má, thăm em?
- Vì hai bận mà, nhưng hai không quên bé cưng của chị đâu.
Cả nhà cười nhẹ, trong khi con thuyền trên sông tiếp tục cuộc hành trình của mình. Tôi đứng nhìn theo, cảm thấy yêu thương con thuyền kỳ lạ. Nó được sinh ra để đưa đón mọi người, giúp họ đến nơi an toàn, gần gũi với nhau, dù họ đang sống ở hai nơi xa cách nhau.
Tôi ngừng lại một lát trước căn nhà gỗ nhỏ đơn sơ, trong khi một phụ nữ tuổi trung niên bước ra đón mừng tôi. Đó chính là dì Hai, người hàng xóm gần kề mà chị tôi thường nhắc đến mỗi khi về quê.
Dì cười nhẹ nhàng, kéo tay tôi:
- Vào nhà đi em. Đường xa, chắc em cũng mệt rồi, ra sau rửa mặt, nghỉ ngơi tí cho khỏe.
- Dạ, em cảm ơn ạ.
Tôi trả lời nhanh. Trong khi chị Nguyên và mẹ đưa hành lý vào nhà, chị chỉ tôi ra mương để rửa mặt. Nước mát xua tan đi bao mệt mỏi. Gió nhẹ thổi từ phía sông, khiến miền quê trở nên bình yên hơn.

Tôi nhìn quanh và nhận ra, ngoài dì Hai, còn có một chàng trai trẻ khoảng hai mươi tuổi. Với vẻ ngoài lạnh lùng và ánh mắt đầy nghi ngờ khi thấy khách đến, làm tôi cảm thấy một chút ngập ngừng, nhẹ nhàng hỏi:
- Chị Nguyên, anh ấy là ai vậy?
- Đó là con trai của dì Hai đấy, em à. Hãy đến chào và làm quen với anh ấy đi.
- Dạ vâng…
Tôi gật đầu nhưng có chút lùi lại, chị Nguyên cười:
- Anh ấy rất hiền lành và vui tính đấy, em à!
Sau những lời của chị Nguyên, tôi cảm thấy yên tâm hơn, nhưng vẫn cảm thấy “rét rét” khi nhìn về phía anh ta. Nhưng sau này, khi ở chơi lâu hơn, tôi mới hiểu được tính cách gần gũi và dễ mến của anh ta.
Khi tôi còn do dự, anh đột ngột giơ cánh tay về phía tôi, mời gọi:
- Đến đây đi!
- Dạ, em xin chào anh.
Anh gật đầu, nhìn tôi với ánh mắt nhíu mày:
- Mày tên là gì vậy?
- Dạ, em tên là Quang. Còn anh, em gọi anh là gì ạ?
- Tư!
- Dạ, anh Tư ạ!
Anh bất ngờ mỉm cười:
- Ừ, Tư là tên của tao. Ê, Quang, còn em mày tên gì?
- Tên của em, nó là Kiên ạ.
- Quang, mày ở lại đây để đi cắt lúa à?
- Dạ không, anh. Em không biết cắt lúa đâu.
- Không biết cắt lúa à? Lên đây đi.
- Em theo má lên thăm chỗ của chị Nguyên, rồi ở lại chơi suốt mấy tháng hè.
- Đi nghỉ hè… Ừ, ở đây chơi với tao cho vui, không thôi tao buồn… lắm.
Nhìn anh, tôi bất ngờ đứng im.
Anh Tư đi phía trước nhanh chóng, hai anh em tôi theo sau, thằng Kiên nhảy nhót trên đồng ruộng. Lúa vẫn chưa cao lắm, chỉ bằng gang tay. Ba anh em đi như đang dạo chơi. Điều làm tôi ngạc nhiên là khắp nơi đều mọc rau muống dại, bò đầy trên mặt đất. Ba anh em chọn hái những cành non mềm mại để mang về làm món rau canh cho dì Hai và mẹ. Anh Tư nhổ một đám cành làm dây buộc lại rồi vương lên vai. Sau đó, anh dắt chúng đi bên một ao sen, hoa sen nở rộ màu hồng, lan tỏa hương thơm dịu nhẹ, ngọt ngào.
Anh Tư lặn xuống hái bông sen và mấy bông sen, thằng Kiên vui mừng nhảy lên. Anh ta còn lặn sâu hơn để nhặt cả nắm sen trắng non. Sau đó, anh ta rửa sạch bằng nước trong và đưa cho tôi:
- Đây, cả nhà ăn đi, ngon lắm đấy!
- Dạ, em cảm ơn anh Tư.
Tôi chia cho thằng Kiên và thử một miếng, vị ngọt ngon lan tỏa trong miệng, thật khác biệt vì tôi ăn ngay sau khi vừa hái. Tuyệt vời, lần đầu tiên trải qua cảm giác này.
Anh Tư cười hí hửng:
- Thấy ngon không?
- Thật ngon, thật ngọt, anh Tư ạ.
Anh Tư lại cười, trông anh vui vẻ đặc biệt. Sau đó, chúng tôi rủ nhau lên rừng tràm để ngắm chim và lắng nghe tiếng chim hót vui tai.

Anh Tư chỉ vào một cây tràm:
- Trên đó có tổ chim, nhiều lắm. Để tao lên lấy trứng và bắt chim con về cho tụi mày chơi.
Anh đã sẵn sàng leo lên cây, nhưng tôi nhanh chóng ngăn lại:
- Đừng vậy, anh Tư ạ. Đừng phá tổ chim!
- Làm sao mà không phải, anh?
- Tội nghiệp chúng lắm, chim cũng có mẹ cha mà. Nếu ta bắt chúng đi, mẹ chúng sẽ đau lòng lắm đấy, anh Tư ơi!
- Đúng thế không? Tao không biết đâu. Hôm nay tao bắt chúng quá nhiều rồi, có lẽ mẹ chúng đã lo lắng lắm rồi. Thôi, mai tao không bắt chúng nữa.
Khi mặt trời gần lặn, chúng tôi quay về. Anh Tư và thằng Kiên vừa đi vừa đùa, rồi rượt đuổi nhau. Tiếng cười của thằng Kiên vang vọng, tươi vui giữa không gian yên bình của buổi chiều quê.
Giọng của dì Hai vang lên:
- Tư, Tư à! Đừng rượt em, coi chừng em té đấy con. Thằng em, tật 'khùng khùng' của nó không biết khi nào mới hết đây.
Dừng bước tại hiên nhà, tôi nghe dì Hai thở dài. Có lẽ, dì rất buồn về tình cảnh của anh Tư.
Các ngày sau đó, chúng tôi vẫn cùng nhau vui vẻ, anh Tư trở thành người bạn đồng hành thân thiết hơn là một người anh.
Buổi sáng, anh vác cây cuốc lên vai, rủ tôi và thằng Kiên ra ruộng để bắt chuột đồng. Chỉ sau nửa buổi là thằng Kiên không còn sức.
Đêm về, chúng tôi đốt lửa, cùng các bạn nhỏ trong xóm hát hò và nhảy múa quanh đống lửa như đêm lửa trại. Vui vẻ, hân hoan, tiếng cười vang vọng giữa những tràng pháo tay vỗ vỗ.
Nhìn anh vô tư như trẻ con, dì Hai kể về anh với mẹ tôi. Tôi rơi vào suy tư sâu sắc khi biết anh Tư từng khỏe mạnh bình thường, không phải như thế…
… chỉ từ khi người yêu anh mất, anh mới thay đổi. Dì Hai kể, người yêu anh là một cô giáo hiền lành, không xa nhà họ. Một ngày, trong trời mưa gió, chị vẫn một mình vật lộn để cứu học trò của mình khỏi biển lũ, dù biết bơi nhưng sức lực có hạn, cuối cùng chị buông xuôi mạng sống của mình. Anh là người lặn để tìm kiếm xác chị. Mỗi ngày, anh ngồi bên mộ chị một cách yên bình. Một ngày, anh được tìm thấy bất tỉnh dưới mưa bên cạnh mộ chị.
Dì Hai cố gắng cứu chữa anh bằng thuốc thang, nhưng tâm trạng anh dường như đã bắt đầu lung lay từ đó.
Nhìn anh đùa giỡn với bé Kiên, vô tư như một đứa trẻ, tôi cảm thấy buồn, lòng xốn xang.

Mấy tháng hè ngắn ngủi nhưng ý nghĩa. Chuyến đi đã giúp tôi khám phá nhiều điều mới và làm quen với nhiều người. Trong số đó có hai chị em cô bạn nhà bên cạnh, bé Phượng và em gái của bé. Phượng sắp bước vào trung học cùng tôi. Hai chị em này cùng tuổi với anh em tôi, nên chúng tôi dễ dàng kết bạn và nhanh chóng trở thành bạn thân.
Một hôm, tôi dẫn thằng Kiên sang nhà bé Phượng.
- Bây giờ tụi mình tìm trò chơi gì vui vẻ với nhau nào Quang. Buổi trưa trống vắng, Phượng nghe buồn quá!
Phượng đề xuất. Tôi đồng ý ngay:
- Có, mình chọn trò gì đi. Nhưng Phượng thích trò nào, nhảy dây, cò bẹm, bắn bi hay trốn tìm?
Khi tôi liệt kê ra nhiều trò chơi con nít, Phượng cười phì phì:
- Tùy Quang chọn đi, trò nào cũng được, chỉ cần không bày mấy đứa nhỏ đi tắm sông là được, vì việc tắm sông đối với trẻ con rất nguy hiểm.
- Ừ, Phượng nói đúng đấy! Thôi, tụi mình 'bán hàng' chơi đi, Phượng nhé!
Phượng gật đầu vui vẻ. Chúng tôi không chỉ đùa, bốn chúng tôi cùng nhau bày… 'cửa hàng' thật sự, ngay dưới gốc me ở nhà Phượng. Chúng tôi hái me non, hái mồng tơi, mua trái, đậu ma, cũng như hoa bìm bìm và hoa mua tím. Sau đó, chúng tôi tham gia các trò chơi con nít khác nhau.
Thực ra, chúng tôi tham gia chủ yếu để thằng Kiên và em gái Phượng vui, tôi và Phượng thì đã không còn quan tâm đến những trò 'trẻ con' đó nữa. Chúng tôi đã lớn hơn tuổi con nít nhưng cũng chưa được công nhận là người lớn, nhưng chúng tôi đã biết cách trò chuyện với nhau một cách tự nhiên.
Phượng kể nhà Phượng rất khó khăn, mẹ phải làm việc vất vả để nuôi hai chị em đi học. Cha của Phượng mất sớm, nên mẹ đã đưa hai chị em về sống với bên ngoại. Tuy nhiên, hoàn cảnh khó khăn không làm giảm đi ước mơ hùng hậu trong lòng cô bé.
- Mặc dù nhà tôi rất nghèo, nhưng tôi sẽ cố gắng học tốt, bởi chỉ có học hành mới giúp tôi thực hiện được ước mơ sau này trở thành cô giáo dạy các em nhỏ ở vùng sâu. Vì ở đó, các em nhỏ vẫn còn nhiều khó khăn lắm Quang ạ. Giống như cô giáo chủ nhiệm của tôi, mặc dù là người thành phố nhưng cô ấy vẫn tình nguyện về để giúp đỡ chúng tôi. Còn Quang, ước mơ của Quang là gì vậy?
- Ước mơ của Quang không lớn lắm đâu. Chỉ cần sau này trở thành thi sĩ hay nhà văn nổi tiếng một chút là được rồi!
Tôi và Phượng cười vui vẻ.

Thực ra, tôi và thằng Kiên cũng mất cha từ rất sớm như chị em Phượng, cùng chung số phận nên chúng tôi hiểu nhau rất nhiều, thông cảm và gần gũi hơn.
Nhưng, tình bạn trong sáng của chúng tôi buộc phải tạm biệt, bởi mẹ đưa tôi và thằng Kiên về Tiền Giang, chúng tôi còn phải quay lại trường để tiếp tục học hành.
- Sắp theo má về rồi Phượng ơi, học hành chăm chỉ nhé, để đạt được ước mơ của mình!
- Không biết khi nào mình lại gặp nhau, chơi vui vẻ như trước đây nữa, đúng không Quang?
- Không biết nữa, nhưng mình tin chắc rằng, mỗi mùa hè đều sẽ gặp lại Phượng thôi!
Tôi đùa giỡn với Phượng, nhưng cô bé trầm tư, buồn bã:
- Ừ! Lúc này đang buồn chết đi được, còn Quang còn đùa được.
Tôi im lặng, mỉm cười rồi quay lưng đi.
Chia tay cô bạn nhỏ, mắt cậu bé đỏ hoe. Mắt Phượng buồn, rơm rớm ướt.
Ba giờ khuya, chuyến đò dọc sẽ chạy ngang đây. Mẹ đánh thức tôi và bé Kiên dậy từ rất sớm. Đứng bên bờ sông, chị Nguyên tay cầm đèn chong làm tín hiệu đón tàu. Tôi hôn vội dì Hai, anh Tư để chào từ giã, dì Hai căn dặn là mùa hè sau con hãy quay trở lại thăm dì. Tôi dạ, gật đầu, chuyến đò vô tình chở, một mùa hè lướt qua…
Nhìn qua cửa sổ con đò, tôi nhìn lại ngôi nhà dì Hai lần cuối. Còn nhà bé Phượng bên cạnh thì đang im lìm trong bóng tối, chiếc đèn bóng vặn cực nhỏ như đom đóm, thật buồn.
Lúc ấy, tôi không thể biết rằng đó sẽ là lần chia tay cuối cùng với dì Hai, vì sau đó chẳng đến một năm, dì đã ra đi mãi mãi.
Chuyến đò xa dần, không thể quên cánh tay dì Hai vẫy vẫy lần cuối, từ từ nhòa đi rồi khuất chìm vào bóng tối.
Một lần đến, một lần về, chở theo nhiều kỷ niệm vui buồn, nhưng không bao giờ phai nhạt - đó là lần đầu tiên tôi nhận ra mình đã bắt đầu trưởng thành. Biết trân trọng, yêu quý, và nuôi dưỡng sự khao khát và hoài bão.
Sau mùa hè đó, mỗi chúng tôi hiểu rõ rằng học tập là chìa khóa duy nhất để vượt qua khó khăn ở nông thôn. Suốt ba năm trung học, tôi luôn giữ vững niềm tin và khao khát học hỏi. Đôi khi, trong giấc mơ, tôi thấy Phượng đang đứng trên bục giảng, áo dài thướt tha. Những cảm xúc lạ lùng, nỗi nhớ lan tỏa và trở thành những dòng thơ âm thầm dành riêng cho cô.
Khi bước vào đại học, niềm hy vọng bỗng chốc bùng nổ...
- Quang à! Đúng là Quang không?
Giọng quen của cô gái vang lên.
- Phải, tôi là Quang. Oh, Phượng!
Tôi ngừng lại, sung sướng và ngạc nhiên khi nhìn thấy em.
Đó là lúc chúng tôi ngẫu hứng gặp nhau trước cổng trường sư phạm nơi Phượng đang theo học.
Chúng tôi nắm chặt tay nhau, đứng im nhìn nhau, cảm nhận nhịp đập của trái tim trong lòng. Khoảnh khắc đầy xúc động đó đã mở ra một thế giới mới cho chúng tôi, hướng về tương lai và giấc mơ ngọt ngào của tuổi trẻ.
© Nguyễn Quang Vinh - blogradio.vn
