
Lọt qua khe cửa, hương bưởi và chanh từ vườn ông nội nhẹ nhàng ru vào giấc ngủ say. Sớm mai thức dậy mở tung cửa, mảnh vườn nhỏ bình yên, đầy thương nhớ...
Mỗi sáng, ông nội pha một ấm trà, trong khi chờ trà ngấm, ông hút một điếu thuốc, khói thuốc chào ngày mới. Tiếng róc rách từ ấm trà hương nhài làm nó tỉnh giấc. Kéo chăn qua cổ, nó hít nhẹ mùi của ông. Rời giường, theo ông ra vườn xuân mới.
Ông thường cười hiền, nhặt những bông hoa bưởi tinh khiết, trầm trồ khoe cây cối đơm hoa xuân. Ông chỉ: hoa nhỏ tròn, cánh dày là bưởi ngọt. Hoa dài, nhụy to là bưởi chua. Hoa cánh tím là chanh mới trồng. Khóm nhài ở góc tường, ngắt nhẹ tay kẻo nát. Cây hồng xiêm ở góc trái vườn đã có quả, cây mít năm nay chắc đậu nhiều. Ông dừng ở khóm cúc trắng, chọn hai cành mới nở để cắm vào lọ đặt lên ban thờ...
Sáng nào cũng vậy... những thúng lá, rá hoa được hai ông cháu cùng nhau chăm sóc. Ông chiều nó, luôn dành cho nó những gì nó yêu thích nhất. Khi lớn hơn, nhà chưa có ti vi, phải sang hàng xóm xem nhờ. Mỗi lần vào cửa phải mang một trái bưởi từ vườn của ông. Đôi khi ham mê xem quá, nó còn nói dối ông, ngắt bưởi trên cây rồi bôi đất vào đầu núm giả vờ là bưởi rụng.
Ông vẫn cười hiền, xoa đầu nó và nói: Ừ, bưởi rụng... lấy đi.
Bà! Mỗi tối đặt trên gối vài bông bưởi mới, kể cho nó nghe những câu chuyện đời. Nó giả vờ ngủ, lặng nghe tiếng gió xuân rì rầm qua song cửa gỗ, qua mái hiên tre. Trong đêm, những chùm hoa bưởi đầu nhà tỏa hương nhè nhẹ bao trùm cả ngôi nhà tranh tĩnh lặng giấc say.
Bà! Mỗi tối nhai trầu, nó giả vờ ngủ, rúc nhẹ vào ngực bà. Mùi trầu ngai ngái thơm rõ cả vị của vôi bột và lá trầu xanh giòn ngọt. Cái chăn cũ mỏng mà ấm áp!
Nó! Trong mùa lễ hội tháng giêng năm xưa, giữa con đường lầy lội trẻ con người lớn chen lấn. Bỗng thấy hai bàn tay bị nắm chặt. Nhìn xuống, chỉ kịp nhận ra chùm hoa bưởi nhỏ và một miếng đá cẩm thạch tròn xanh. Là lần đầu trái tim rung động trong hương thơm ngọt ngào giữa màn mưa bụi mỏng. Là tình đầu thơ ngây ngắn ngủi tan biến trong hương thơm của đất trời tháng giêng.
Quê hương và những chùm hoa bưởi đã nuôi dưỡng tâm hồn nó, theo nó vào đại học. Đêm đó, nước mắt ông lăn dài trên gò má khô, bàn tay ông nắm chặt tay nó, chỉ còn chút hơi ấm. Sáng hôm sau, khi nó vừa chợp mắt, ông đã về với mưa xuân.
Mùa hoa bưởi mới về, ngược dòng ký ức tuổi thơ, những cánh hoa trắng muốt thả trôi trên mặt sông quê lấp lánh.
Mùa mưa xuân, mùa của sự sống mới đã tới. Giờ này khu vườn của ông đẹp lắm rồi, ông còn nhớ không?
Song Loan
