
Sau khi đọc hai cuốn sách “Muôn kiếp nhân sinh” của tác giả Nguyên Phong, tôi thực sự có một cảm xúc rất đặc biệt. Bài viết này là sự khai thác, chiêm nghiệm, đúc kết và liên kết với thực tế dưới góc nhìn và dòng chảy cảm xúc của tác giả, hy vọng sẽ truyền tải được những thông điệp ý nghĩa.
Những cuộc phiêu lưu vượt không gian và thời gian của Thomas (doanh nhân thành công ở New York) “hóa thân” thành các nhân vật thời tiền kiếp của chính mình. Một con người có thể trải qua vô số kiếp với những mối duyên tiền định, học hỏi những bài học quý giá dưới tác động của các quy luật vũ trụ.
“Luật quan trọng đầu tiên áp dụng trong thế giới con người là luật Luân hồi, quan niệm rằng có nhiều kiếp sống khác nhau. Khi sinh lực chuyển hóa thành cá nhân riêng biệt, nó sẽ tái sinh nhiều lần qua những kiếp sống khác nhau để học hỏi những bài học có thể học và biết thanh lọc các yếu tố ô nhiễm qua kinh nghiệm của những kiếp sống.”
“Luật quan trọng thứ hai tác động đến con người là luật Nhân quả. Mọi tư tưởng, lời nói hay hành động phát xuất từ con người đều sinh ra kết quả tương ứng rõ rệt và kết quả này phải được giải quyết ít lâu sau đó hay qua nhiều kiếp sống để học hỏi, rút kinh nghiệm. Luật này rất đơn giản vì gieo nhân nào, gặt quả đó.”
“Mọi hành động sinh nhân, mọi nhân sinh quả - đó là quy luật của vũ trụ.”Luật Chu kỳ cho rằng thế giới thay đổi theo chu kỳ xoáy, mỗi chu kỳ bao gồm bốn giai đoạn: Thành, Trụ, Hoại, Diệt trước khi chuyển sang chu kỳ mới.“Hiểu được Luật chu kỳ và Nhân quả, bạn sẽ nhận ra mọi sự thay đổi và chuyển hóa không ngừng.”“Cuộc sống là một ngôi trường và con người phải học những bài học cần thiết. Có người học nhanh, có người học chậm, vì thế họ phải trải qua nhiều kiếp sống trong chu kỳ đó để học những bài học cần thiết.”
1.Những bài học “cần phải học”
Bài học quan trọng nhất là tình yêu thương
“Tình thương là một loại năng lực sáng tạo có thể làm thay đổi, có thể chữa lành mọi bệnh tật, có thể thay đổi tất cả mọi thứ.”
Kiếp sống ở Ai Cập, Thomas là một vị Pharaon. Ông ta đã yêu cô gái Cihone thánh thiện, con của một y sĩ già sống trong một khu xóm vắng vẻ, xiêu vẹo và tồi tàn. Khi hoàng hậu Nedjem hỏi về tình yêu thương, Cihone trả lời thẳng thắn: “Khi được yêu thương, con người có thể mạnh mẽ, khỏe mạnh hơn. Tình yêu đôi lứa phải đến từ hai phía, không gây đau khổ cho người khác. Tình yêu thương thực sự không áp đặt hay đòi hỏi điều gì cả. Hãy cho đi, giúp đỡ người khác, yêu thương tất cả mọi người. Đừng kể những điều tốt đã làm, đừng nhắc lại những gì đã cho, đừng chờ đợi sự đền đáp, đừng cố gắng có những gì không thuộc về mình và hãy sống vui vẻ, thanh thản như vậy sẽ hạnh phúc.”
Cô đã dùng tình yêu thương để chữa lành cho những đứa trẻ bị bệnh, thiếu thốn sự yêu thương và chăm sóc vì cha mẹ chúng phải ngày đêm đi xây dựng lăng mộ, đền thờ cho Pharaoh và các giáo sĩ. Cô không do dự cầu xin ân huệ cho một bà mẹ mang thai phải đi lưu vong ở sa mạc, chuẩn bị bữa ăn và chăm sóc ân cần vết thương của những người nô lệ. Tất cả những gì cô làm đều bắt nguồn từ tấm lòng lương thiện và tình yêu thương bao la dành cho tất cả mọi người.
Trong cuốn “Yêu những điều không hoàn hảo”, Đại đức Hae Min chia sẻ về một người bạn thân thời cao học. Đến Úc để giảng dạy và ghé thăm người bạn thân khi cả hai đã ở độ tuổi trung niên. Người bạn này luôn cảm thấy bất an khi không làm việc. Anh ta là người làm việc chăm chỉ, thành công trong sự nghiệp giảng dạy. Từ khi còn nhỏ, anh có hoàn cảnh khó khăn, thiếu tình yêu thương từ cha mẹ. Anh ta đã sống trong sự căng thẳng và sợ hãi với tật xấu và những đòn roi của người cha khi say rượu, phải chăm sóc các em nhỏ khi mẹ không ở bên. Anh không được cha mẹ quan tâm và khen ngợi, luôn nghĩ rằng phải làm tốt việc gì đó mới được cha mẹ công nhận. Thật ra, trong anh vẫn còn tồn tại một đứa trẻ luôn run rẩy và sợ hãi vì thiếu tình yêu thương.”
Có lẽ, vì vậy mà tình yêu thương được xem là điều cần thiết nhất đối với mỗi con người.
Bài học hiệu quả nhất là sự đau khổ.
“Khi sung sướng thì không ai biết nghĩ, nhưng khi gặp hoàn cảnh khổ đau, họ mới nghĩ đến nguyên nhân tại sao. Khi mạnh khỏe, mấy ai quan tâm giữ gìn sức khỏe, chỉ khi mắc bệnh thì họ mới hiểu ra…”
Thomas có một kiếp sống là nữ giới, tên là Seriram, con thứ ba trong gia đình người Assyria sống du mục trên sa mạc, cha là tù trưởng của một bộ lạc. Cô thông minh, sắc sảo, biết lo toan tính toán cẩn thận cho gia đình, thường được cha giao phó làm việc trông nom, kiểm soát, buôn bán hàng hóa với các đoàn thương buôn. Cô được mọi người nể phục nhưng tính tình lại kiêu căng, tự phụ, thích gây gỗ, luôn cho rằng mình đúng và người khác sai. Cô hay cãi và không tôn trọng mẹ, người phụ nữ đã sinh ra cô và chăm sóc lo toan cho gia đình. Cha cô luôn khuyên bảo và giảng dạy cho Seriam hiểu nhưng cô vẫn cứng đầu không thay đổi. Cho đến khi được gả cho gia đình Nabu tầm trung ở Ashur, cô mới nhận ra nhiều bài học cho chính mình.
Mẹ chồng Garu hà khắc, cay nghiệt, độc địa, coi việc hành hạ người khác như một thú vui. Môn “võ công” của bà là mỗi khi tức giận, quát tháo sẽ lên cơn hen suyễn, vừa ho khan vừa khó thở. Cô làm gì cũng không bao giờ hài lòng bà. Với bản tính mạnh mẽ và không chịu thua ai, những khi cô phản kháng thì bà nổi trận lôi đình. Ngay lập tức, người chồng Azhida, vũ phu đầy thú tính đến dạy dỗ cô bằng những “bài học” ngấm đòn vào xương thịt hoặc bị nhốt và bỏ đói.
Cuối cùng, cô được cha chuộc về và phải dời đến sống nương nhờ ở nơi xa lạ. Những năm tháng ngắn ngủi còn lại của cuộc đời, cô vẫn luôn tự vấn những điều không thể được giải đáp về số phận của con người.
Giá như, khi được cha cảnh báo về những lỗi sai và tính nết của mình, Seriram chịu sửa chữa thì chí ít cô cũng sẽ có cuộc sống nhẹ nhàng và bớt thương đau hơn.
Có một bài học mang tên “vô sở cầu”
“Một người có làm việc tốt mà vẫn ẩn chứa một ham muốn riêng tư cho bản thân. Đó là một tham vọng vi tế nằm sâu bên trong bản ngã. Bất cứ việc làm nào mà có yếu tố cá nhân xen vào thì người làm sẽ bị ràng buộc bởi hành động hay kết quả.[…]Khi biết thản nhiên với thành công cũng như thất bại trong lúc vui cũng nhưng buồn, trong khi vinh cũng như nhục, trong tình thương cũng như oán hận thì họ đạt đến trạng thái quân bình, không bất động (tamas) và cũng không náo động (rajas)[…]Khi sự vật bên ngoài đến, họ không xua đuổi, khi chúng rời đi, họ không tiếc nuối và họ có thể sống trong mỗi hoàn cảnh.[…]”
Vô sở cầu hoàn toàn khác với vô cảm. Là khi làm việc tốt mà không cầu mong gì hết, dù là sự biết ơn hay cảm mến. Ta có thể thản nhiên và bình tĩnh trước mọi sự, cả khi thăng lúc trầm với muôn hình vạn trạng của sự sống. Không khước từ hay chối bỏ những gì xảy đến, vui vẻ hành động khi bổn phận bắt buộc và bình thản trước mọi kết quả. Đạt được những điều như vậy, trước hết tâm thái của ta cũng được bình an lạ thường.
2.Khi chúng ta hướng về “bên trong”
Moses Ben Maimon (Maimonides), nhà thần học nổi tiếng và uy tín về giáo luật Toral của Do Thái giáo, đã viết: “Nhận thức về bản thân là quy luật cơ bản của truyền thống tâm linh vì biết được chính mình là biết nguồn gốc thiêng liêng của mình.”
“Tri thức hiện nay hướng ra bên ngoài, là sự suy luận, phân tích, tính toán và phân biệt. Tuy nhiên, tâm linh con người không chỉ là tri thức mà còn là yếu tố khác, ta có thể gọi là tinh thần. Tinh thần là sự sáng suốt, thanh khiết, tuyệt đẹp, là khía cạnh của tình yêu và sáng tạo vượt lên ngoài giới hạn thời gian và không gian. Con người chỉ có thể nhận ra và phát triển tinh thần khi tâm thức hướng ra bên ngoài được hướng vào bên trong.”
“Tất cả những gì hướng ra bên ngoài đều không thể mang lại kết quả bền vững - bởi vì sự hiểu biết thực sự phải đến từ bên trong. Khi thế giới bên ngoài biến động mạnh đến mức không còn điểm tựa nào nữa thì chính là lúc chúng ta buộc phải quay về phía bên trong.”
Yoga Hành động
“Theo truyền thống được viết trong kinh Veda: có ba đường Yoga, Karma Yoga (đường hành động), Jhana Yoga (đường thiền định), và Bhakti Yoga (đường sùng bái). Ban đầu có ba con đường khác nhau nhưng cuối cùng tất cả hợp lại thành một (vì tất cả chỉ là phương tiện) để trở về hợp nhất với Thượng Đế.”
“Tất cả mọi vật đều phát sinh từ một nguồn gốc thiêng liêng và phải quay trở về nguồn gốc đó - ‘vạn vật đồng nhất thể’. Ấn độ giáo và một số tôn giáo gọi nguồn gốc này là ‘Thượng Đế’. Phật giáo gọi là ‘Buddha-tánh’, và khoa học gọi là ‘năng lượng nguyên khí’ (primal energy).”
“Tinh hoa của Karma Yoga là hành động thông qua hiểu biết chứ không phải chỉ là việc tập luyện các tư thế (Asana). Tất nhiên, các tư thế Yoga giúp điều hòa sinh lực (Prana) trong cơ thể, giúp lưu thông hiệu quả hơn. Biết cách hít thở đều và sâu sẽ gia tăng hiệu quả và giúp cơ thể khỏe mạnh. Đây là phần nhập môn và điều khí. Nhưng sẽ là thiếu sót lớn nếu không nhắc đến dinh dưỡng đúng cách, vừa đủ, giảm sát nghiệp; và giữ gìn tư tưởng, lời nói, hành động để không gây ra kết quả xấu.”
Phương pháp tĩnh tâm và trạng thái ‘định’
“Tĩnh tâm là sự phát triển trí tuệ, đạo đức tâm linh để kiểm soát tư tưởng và cảm xúc. Không phải là sự phát triển khả năng thần thông để đạt được điều gì đó.”
Tĩnh tâm là để làm cho đầu óc thư giãn, loại bỏ các suy nghĩ không cần thiết, không phải là cố gắng thông qua hơi thở làm cho phổi và tim hoạt động không bình thường.
Khi bắt đầu, cần phải thận trọng và chỉ nên xem đó là phương pháp tĩnh tâm, để đầu óc yên lặng, không căng thẳng để điều khiển tư tưởng và cảm xúc trước khi tiến xa hơn.
Điều quan trọng là duy trì thời gian luyện tập đều đặn, nên bắt đầu vào buổi sáng khi mặt trời bắt đầu mọc vì đây là lúc các năng lượng từ thiên nhiên rất mạnh mẽ.
Thời gian có thể bắt đầu từ 15 phút hoặc hơn.
Khi tập luyện một thời gian, cơ thể hoàn toàn thoải mái, hơi thở điều hòa nhẹ nhàng, hãy để cho tư tưởng tập trung vào một điều tốt đẹp để tránh bị lạc loài bởi công việc hàng ngày.
Phương pháp tĩnh tâm giúp con người có thể tu tập và khám phá những năng lực bí ẩn từ sâu thẳm của tâm thức.
Quá trình tu tập cần phải thản nhiên, không can thiệp, không bị ảnh hưởng, giữ vững hơi thở thì theo thời gian sẽ đạt được trạng thái định (samadhi). Định lực bắt nguồn từ lòng kiên nhẫn.
Trong thời đại công nghệ hiện nay, có rất nhiều yếu tố làm xao lãng đầu óc chúng ta, nên rất khó để thực hành những phương pháp của người xưa. Vì thế, chúng ta cần bắt đầu từ những bước cơ bản, tuân thủ đúng thời khắc, tạo thói quen và chăm chỉ để đạt được hiệu quả và tiến bộ hơn mỗi ngày.
Dinh dưỡng đúng cách
Nên ăn nhiều rau và ít thịt cá để duy trì sức khỏe tốt.Thói quen ăn uống hàng ngày ảnh hưởng lớn đến sức khỏe của chúng ta. Trong dạ dày và ruột có hàng tỷ vi sinh vật, bao gồm cả vi sinh vật có lợi giúp tiêu hóa và tăng cường hệ miễn dịch, và vi sinh vật có hại có thể gây bệnh. Khoa học đã chứng minh rằng các men vi sinh có lợi tiêu thụ rau củ và trái cây, giúp cân bằng cơ thể. Mỗi loại thực phẩm đều có giá trị dinh dưỡng riêng, và không nên chọn cách ăn chay mù quáng. Điều quan trọng là phải chọn lựa thực phẩm sao cho cơ thể được khỏe mạnh và thoải mái nhất có thể.
Khi sự cô đơn không thể tên gọi
Thomas, sống trong cung điện xa hoa ở Ai Cập, thú nhận rằng nỗi cô đơn là nỗi sợ hãi lớn nhất của ông. Là một vị Paraoh quyền uy, ông đã đạt đến đỉnh cao của danh vọng nhưng vẫn cảm thấy cô đơn đáng sợ. Ông sống trong lo âu, sợ hãi, và không ai để tâm sự, chia sẻ. “Người ta không thể tránh khỏi nỗi cô đơn bằng những bữa tiệc thâu đêm suốt sáng, những cung nữ xinh đẹp, công việc triều chính bận rộn, hay những trò vui giữa đám đông náo nhiệt, bởi cô đơn vẫn luôn theo ông đến tận cùng,” ông nói.
Chân thành và yêu thương thực sự mới có thể lấp đầy khoảng trống cô đơn.
Sự phát triển và tác động của khoa học - công nghệ trong “chiều sâu của tâm thức”
Khoa học công nghệ đang chiếm ưu thế ở mọi lĩnh vực, ảnh hưởng khắp nơi trên thế giới, mang lại rất nhiều tiện ích, tiến bộ,… hỗ trợ con người. Tuy nhiên, chúng ta cần suy nghĩ nghiêm túc để duy trì thái độ sống cân bằng trong thế giới biến đổi này.
“Ngày nay, các sản phẩm công nghệ tinh vi đang tiêu thụ năng lượng của con người. Mọi người khắp nơi đang dán mắt vào những thứ này và hoàn toàn quên đi tất cả mọi việc đang diễn ra xung quanh. Khi không còn quan tâm, con người trở nên vô cảm, không còn cảm nhận hay quan tâm tới mọi sự nữa.”
Các trò chơi điện tử giải trí ban đầu vô hại nhưng lại khiến con người dễ bị tác động bởi những điều nguy hiểm, không phân biệt được giữa thế giới ảo và thực tế. Các máy móc thông minh sẽ thay thế con người trong nhiều tác vụ. Điều này khiến chúng ta trở nên mất tính sáng tạo, bị chi phối, ít ai còn muốn suy nghĩ và phát triển sự hiểu biết thực sự. “Dù cho robot có thông minh, nhưng chúng không thể có được trí tuệ sâu rộng và uyên bác như con người - sự thông minh và trí tuệ là hai khái niệm rất khác nhau.”
“Trí tuệ là quá trình biến đổi tinh tế bên trong, thông qua quá trình tu tập.”
Công nghệ có thể kết nối mọi người khắp nơi nhưng lại ngăn cách chính gia đình vô thức bởi những chiếc điện thoại thông minh... Con người ngày càng bỏ qua và cách xa thiên nhiên. Chúng ta cần sử dụng công nghệ một cách sáng suốt và tình yêu thương.
“Vấn đề không phải là công nghệ mà là cách chúng ta áp dụng công nghệ như thế nào.”
Tôi nhớ đến những lần lên chỗ làm mà vô tình quên điện thoại ở nhà. Thật may mắn, công việc cả ngày của tôi cũng không bị ảnh hưởng khi xa cách 'vật bất ly thân'. Tám tiếng đồng hồ trôi qua, tôi vẫn cảm thấy rất ổn và không bị cuốn vào những thứ không cần thiết.
4.Kết luận
Sau khi đọc xong hai cuốn sách này, tôi đặt điện thoại xuống, gập lại màn hình laptop, lên xe chạy quanh khu vực sống dưới ánh chiều tà rực rỡ, ngập tràn sự sống của những người qua lại. Gió mát thổi nhè nhẹ khắp khuôn mặt, da thấy sảng khoái sau nhiều giờ ngồi trong văn phòng máy lạnh. Những hàng cây chìm trong dáng điện đang từ từ lên. Mùi vị của phố xá, của những quán ăn thơm phức hành phi...
Hương vị của cỏ mần trầu lan tỏa từ những bãi đất ven đường. Những giọt sương long lanh nhẹ nhàng trên các cọng cỏ chờ đón bình minh ngày mai.
Một cảm giác thực tế, không phải như những lúc ở nhà xem các clip mượt mà trên điện thoại.
Tôi sử dụng hết các giác quan của mình để thu thập mọi thứ xung quanh, để cảm nhận hết mọi điều. Trong lòng, một cảm giác kỳ lạ mà tôi cứ ngỡ đã lãng quên từ lâu.
Tôi chạy xe chầm chậm, nhưng lần này với tâm trạng khác, lắng nghe lòng mình, vì vô số lý do trước đây tôi đã bỏ qua. Một cảm giác rất dễ chịu đang làm say đắm cả cơ thể và tâm trí.
Tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn để lắng nghe tiếng nói bên trong mình, học hỏi và tiếp thu nhiều bài học quý giá trong cuộc sống. Đời là một trường học mà chúng ta đến để học những bài học cần thiết.
Tác giả: Nguyễn Thúy
