
“Ký ức như một ngôi nhà kho bảo quản những điều quý giá trong cuộc đời, là nơi gìn giữ những kỷ niệm. Tuy nhiên, không mọi sự kiện đều trở thành kỷ niệm. Ví dụ, bạn sẽ không ghi nhớ cơn khóc vì bụi vào mắt cách đây 15 năm. Nhưng nếu cách đây 15 năm, bạn khóc vì chia tay người yêu đầu tiên, những giọt nước mắt ấy sẽ trở thành những ký ức đẹp.”
Bạn có biết không, trái tim cũng có ngôn ngữ riêng của nó! Trong hệ thống ngôn ngữ phức tạp và mơ hồ đó, “yêu” là một động từ không tuân theo quy tắc. Có người từng nói với tôi rằng thanh xuân cũng giống như cơn mưa rào, dù bạn có bị cảm lạnh sau khi tắm mưa, bạn vẫn muốn trải qua cơn mưa đó một lần nữa. Mối tình đầu được ví như bông tuyết đầu mùa tan chảy nhẹ nhàng, để lại những giọt nước trong veo, những cảm xúc trong sáng, nhưng cũng phức tạp. Kỷ niệm về tuổi 15 đầy vụng dại có thể phai nhạt, nhưng vẫn đọng lại trong tâm trí một cảm giác không thể diễn tả, như làn gió lạnh trong lòng. Với phong cách viết hóm hỉnh, sôi nổi nhưng vẫn cuốn hút, “Bảy Bước Đến Mùa Hè” thực sự chinh phục được độc giả khi nhớ về một thời tuổi trẻ đầy hồn nhiên và ngây thơ.
Nếu bạn là người thích đọc truyện của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, bạn chắc chắn không xa lạ gì với cách ông kể chuyện và những tác phẩm của ông. Phần lớn tác phẩm của ông nói về tình bạn, tuổi trẻ và những rung động đầu đời. Tuy nhiên, khác biệt với những câu chuyện như “Mắt Biếc” hoặc “Ngồi Khóc Trên Cây”, “Bảy Bước Đến Mùa Hè” có thể là câu chuyện có kết thúc hạnh phúc nhất, đánh thức kí ức tuổi thơ trong lòng bạn, nhớ lại những khoảnh khắc dễ thương với những tâm trạng “buồn như mưa lớn” này.
Sử dụng bối cảnh là một nông thôn yên bình, bình dị, nơi có ánh nắng mặt trời tỏa sáng, có làn gió êm đềm, có những cánh đồng bát ngát,... tác giả đã vẽ nên một bức tranh tuyệt vời về mùa hè đầy sôi động của những đứa trẻ như Khoa, Mừng, Đào và Trang nhỏ.

Mùa hè ngọt ngào đã bắt đầu, những cảm xúc trong lòng cũng mới bắt đầu nở rộ...
Khoa, một thiếu niên 14 tuổi từ thành phố trở về quê nhà trong kỳ nghỉ hè. Ở đó, cậu đã gặp lại Mừng, người bạn thân từ thuở nhỏ đã cùng trải qua biết bao điều. Trước đây ở quê, có một quy ước lạ lùng giữa các chàng trai. Ai làm cho cô gái khóc sẽ được coi là anh hùng, còn ai kết bạn với cô gái sẽ bị xem là kẻ đáng ghét. Thật đáng lẽ khiếp sợ! Nhưng năm nay, khi trở lại quê, Khoa thấy nhỏ Trang, hàng xóm nhỏ bé, trở nên đặc biệt trong mắt mình. Cô bé xinh xắn đó, điều mà trước đây cậu không bao giờ chú ý. Khoa chia sẻ với Mừng và hai chàng trai đều bất ngờ khi nhận ra tình cảm đặc biệt dành cho những cô gái này. Sau nhiều cố gắng kiềm chế tình cảm, họ nhận ra trái tim mình đã rung động. Vì thế, hai người bạn đã lên kế hoạch để tiếp cận Trang và Đào, những cô bé đáng yêu và dễ thương trong lòng họ.

Suốt thời gian dài, Khoa thường hay trêu chọc nhỏ Trang khiến cô bé sợ hãi. Nhưng có lẽ Trang không biết rằng Khoa đã thay đổi. Cậu chàng đã trở nên nghiêm túc hơn. Mỗi khi gặp Trang, Khoa im lặng, tim đập thình thịch, cố gắng né tránh và lảng đi như không quan tâm, nhưng sau đó lại không thể nào quên đi cô bé. Mỗi lần gặp Trang, cậu lại giả vờ ngắm nhìn cái gì đó với sự tò mò như chưa từng thấy trước đây. Vậy là đã nửa tháng trôi qua mà Khoa vẫn chưa dám nói chuyện với Trang. Chỉ dám nhìn trộm từ xa.
Sau nhiều ngày suy nghĩ, Khoa đã tìm ra cách tiếp cận Trang. Cậu quyết định tham gia lớp học thêm của thầy Tám. Với một người lười học như Khoa thì điều này thực sự là một điều lạ lùng. Nhưng vì trái tim, Khoa đã nói dối dì Liên, nói ngọng nghịu, rót lòng, và dì đã chấp nhận cho cậu học thêm.
'Khoa, từ khi nào mày trở nên siêng năng thế?'
'Cháu siêng học từ lâu lắm rồi, dì ạ, chỉ là dì không để ý thôi.'
'Tao không biết mày mà? Tao còn lạ gì mày nữa hả Khoa?' Dì Liên nhìn Khoa, như muốn phát hiện xem cái gì đằng sau vẻ mặt hiền lành của cậu bé. 'Mấy mùa hè trước, tao thấy mày toàn làm nghịch phá, sách vở thì vứt đâu hết rồi mà.'
Khoa nhăn nhó vẻ mặt giận dữ của một chú mèo:
- Vì những năm trước cháu còn nhỏ. Nhưng năm nay cháu đã trưởng thành rồi dì ạ.
Dì Liên nghiêng đầu sang một bên, sử dụng ánh mắt để quét kiểm tra thằng bé từ đầu đến chân, sau đó từ chân lên đầu. Dì nhìn chằm chằm như vậy một lúc rồi gật đầu đổi giọng:
- Ừ, cháu đã lớn rồi mà dì không để ý.
Đấy, bạn có thể thấy Khoa là một đứa trẻ rất nghịch ngợm phải không? Tất nhiên khi thấy đứa cháu của mình bỗng dưng ham học, dì phải mừng rồi, mừng đến mức muốn nhảy múa. Nhưng đáng tiếc là, dì không biết rằng thằng cháu yêu quý của dì đã lừa dì để đi học thêm lớp đã qua!
Dù đã thành công rực rỡ ở bước đầu, nhưng ý trời đã sắp đặt, việc vượt qua cửa ải tiếp theo sẽ như thế nào? Ngay từ ngày đầu đến lớp, Khoa bị xếp ngồi ở một nơi rất xa (hoặc chính xác hơn là xa nhỏ Trang, mà cảm thấy như thế!). Vào lớp thầy Tám, chỉ toàn là những công thức toán hóa khó hiểu, rối như điều thực hiện vậy, khiến cho mắt nó cảm thấy đau mỗi khi nhìn lên bảng. Dù vậy, Khoa sắp lên lớp 10, những kiến thức cơ bản như vậy đối với nó chỉ là chuyện 'dễ dàng'. Nhỏ Trang ngồi bên cạnh Bông, một cô bạn luôn làm nên chuyện, khiến cho Khoa thường xuyên phải than trời. Đáng tiếc cho Khoa, chỉ vì muốn ngồi cạnh Trang mà phải mất một chiếc bánh mì kẹp thịt, nhưng kết quả lại không được gì. Cũng không lâu sau, Khoa bị đuổi học vì vẽ 'xấu' thầy giáo!
Những sự kiện vô lý trong lớp học, những cuộc trò chuyện hài hước với thầy giáo khiến cho độc giả không thể nhịn được cười.

Kế hoạch chiến đấu của những trái tim trẻ trung, hàng loạt tình huống dở khóc dở cười được tạo ra...
Sau khi bị đuổi ra khỏi lớp với tâm trạng không vui, và không thể nói gì với nhỏ Trang, Khoa đã tìm Mừng để lên kế hoạch 'trả thù' thằng Ninh - người đã gây ra việc Khoa bị đuổi học và thậm chí cả thầy Tám nữa!
- Sao mày lại nhìn tao như vậy?
- Mày không phải là con người tồi tệ đâu - Mừng nói, không quan tâm đến câu hỏi của Khoa.
Trong khi Khoa vẫn còn đang ngạc nhiên, Mừng tiếp tục gật đầu:
- Chẳng phải, mày không phải là kẻ phản bội đâu.
Tai tôi nghe tiếng ong ong, Mừng biết tôi đã tha thứ nhưng thái độ thay đổi đột ngột của hắn vẫn gây nghi ngờ.
Tôi muốn nói điều gì đó nhưng không biết nên nói gì, miệng tôi cứ lắp bắp:
- Ơ… Ơ…
- Ơ gì mà ơ! Mừng vỗ vai tôi mỉm cười – Mày thích Trang phải không?
Tôi không trả lời “có” hay “không” nhưng mặt tôi đỏ ửng lên như trái cà chua chín sắp.
Tao biết mày thích nhỏ Trang. Ồ, năm nay mày lớn rồi đó Khoa!
Lời thú tội thật thà của Khoa và cách Mừng nói khiến độc giả cười vì sự hồn nhiên của hai cậu bé mới lớn. Hành động đỏ mặt của Khoa thay cho câu trả lời cũng đã gợi lại kí ức 'ngày xửa ngày xưa' trong tim độc giả.
Có lẽ do quá mê phim kiếm hiệp mà kế hoạch của Mừng là 'vào rừng làm cướp'. Nhờ việc làm cướp, Mừng cũng may mắn có cơ hội để nói ra những lời 'vô cùng sến súa' với nhỏ Đào. Tiếc thay, kế hoạch trả thù của cả hai sau đó cũng bất thành. Khoa và Mừng buồn thiu, cả hai cùng ngập trong ê chề nỗi chán chường. Nhưng Khoa còn buồn hơn Mừng, bởi ít ra Mừng đã nói chuyện được với nhỏ Đào (dù nhỏ không biết đứa bịt mặt kia là Mừng), còn nó thì không. Cứ hễ đi bên nhỏ là nó lại bị đánh rơi hết vốn từ, bao nhiêu ý tưởng ngôn ngữ trước đó cũng vì thế mà tan biến hết. Đã thế, Khoa còn bị kết tội là 'lăng nhăng' từ nhỏ Trang.

Lại nói đến Mừng, từ khi vào rừng làm cướp và nói những lời ấy với nhỏ Đào, nó không biết nên bắt chuyện lại với nhỏ từ đâu. Nhưng Mừng không giống Khoa, nó nhanh chóng 'bắt thân', làm bạn với ông ngoại nhỏ Đào, tranh nhiệm vụ đưa ông đi dạo mỗi ngày một cách nhiệt tình.
À, tao hiểu rồi! Mày muốn độc quyền ông Mười chứ gì! Mày sợ nhỏ Đào nhìn thấy hai đứa cùng xúm vào chăm sóc ông ngoại nó, nó sẽ phân vân không biết nên thích mày hay thích tao phải không?
Phân tích của Khoa khiến Mừng đỏ mặt. Nó khụt khịt mũi:
Khoa hồi hộp chen ngang:
- Thế là nó bẽn lẽn quay mặt đi phải không?
- Nó chẳng bẽn lẽn gì cả. Nó còn bĩu môi trách “Vậy mà anh không biết chạy vô nhà lấy cho em cái nón”. Tại lúc đó tụi tao ngồi ở ngoài cửa chuồng, nắng đang chiếu vô mặt nó thật.
Khoa không ngờ câu chuyện của Mừng lại xoay ra như thế. Khoa ôm bụng cười bò. Khoa cười đến đau cả bụng mà vẫn không ngừng được…”
Vậy là phi vụ “thả thính” lần này thất bại trong “đau đớn”! Nhưng đến cuối chuyện, Mừng đã được đền đáp tình cảm khi nhỏ Đào đã hiểu cho “tâm tư” của nó. Còn chàng Khoa của chúng ta thì sao? Hết kì nghỉ hè, Khoa quay lại thành phố và hiểu ra một điều: “ Người lớn thích nhau rồi cưới nhau. Còn trẻ con tụi mình thích nhau rồi ráng lớn nhanh nhanh để trở thành người lớn mày à!”
Hẳn nhà văn Nguyễn Nhật Ánh phải am hiểu tâm lí của tuổi mới lớn nhiều lắm nên mới miêu tả nội tâm của hai chàng trai này một cách sâu sắc được đến vậy. Những câu chuyện nhỏ nhặt, những tâm tình ít khi được nói ra, nay qua ngòi bút và ngôn từ của nhà văn lại trở nên nhẹ nhàng một cách lạ lùng. Có lẽ những chàng trai ngây ngô đang tập làm người lớn này không hề biết thế nào là định nghĩa đúng của từ “thích” nhưng vẫn rất nhiệt tình bày cách cho đứa bạn “cưa đổ” được trái tim của con gái. Có thể nói đây không chỉ đơn thuần là một câu chuyện tình cảm giữa những cô cậu nhóc mà đúng hơn là một câu chuyện đẹp về tình bạn . Những cô cậu học trò trong sáng thuần khiết, họ không toan tính, nghĩ ngợi gì nhiều mà chỉ chấp nhận mọi chuyện như một lẽ tự nhiên của “tình yêu”.

“Cho em nhận một buổi sớm đẹp
Đám mây vàng che nắng đi lang thang
Bát ngát trời đất vô cùng rộng lớn
Tìm nơi nào để mưa ghé thăm.
Cho em nhận một câu chuyện tình lâu dài
Đọc mãi mà chưa đến chương hai
Yêu mãi không phai nhạt
Xa mãi không tan vỡ?”
Theo tác giả Nguyễn Nhật Ánh, Bảy bước tới mùa hè là món quà ông dành cho độc giả thân thiết. Với giọng kể hóm hỉnh, ông tạo ra một thế giới đầy hồn nhiên, khiến ai đọc cũng tan chảy trong mơ mộng tuổi thơ. Tập truyện này là một phép màu mở ra cánh cửa tuổi thơ đẹp, đồng thời mang lại nhiều cảm xúc sâu lắng. Cuốn sách cũng là một nguồn lực quý giá giúp bạn khám phá chân lí của trái tim. Hãy cầm sách và đọc, kỷ niệm tuổi thơ sẽ quay về, có thể khi nhớ lại những cảm xúc trong veo của tuổi trẻ bạn sẽ thấy lòng đập mạnh một lần nữa đấy!
Tác giả: Phương Hoa - MyBook
