
Cuốn sách kể về hai số phận đối lập nhau, với một người giàu có và mạnh mẽ và một người gốc Ba Lan phải trải qua nhiều khó khăn để thành công. Dù khác biệt về điều kiện và nguồn gốc, cuối cùng họ nhận ra sự quan trọng của nhau.
“Hai số phận” được viết bởi Archer
Mỗi giai đoạn cuộc đời của họ đều được miêu tả một cách sâu sắc, từ niềm vui đến nỗi đau. Archer chân thành thể hiện sự hiểu biết về tâm lý con người.

Truyện tình yêu trong sách đa dạng và phong phú, từ tình yêu trong giới quý tộc đến tình yêu của người nhập cư, từ tình yêu đơn thuần đến những mối quan hệ phức tạp. Sách mở ra một góc nhìn mới về tình yêu, gợi cho người đọc suy ngẫm về tình dục và tình yêu.
Bản chất của 'Hai số phận' chính là cấu trúc kép song song. Tên tiếng Anh 'Kane and Abel' đã thể hiện điều này rõ ràng: một là người Mỹ và một là người Ba Lan, một là nhà ngân hàng và một là nhà khách sạn.

Vòng Tròn Định Mệnh của Kane và Abel
Cuộc đời của hai nhân vật chính trong 'Hai số phận' diễn ra song song mà họ không hề biết đến nhau từ khi mới sinh ra, một ở Boston và một ở Slonim. Khi số phận của họ đan xen vào nhau, họ trở thành kẻ thù, không ai mong muốn nhưng không ai biết rằng họ đã từng cứu nhau mạng.
Khi William qua đời, ông đã hiểu được tất cả, nhờ vào chiếc vòng bạc. Nhưng Abel có biết rằng người đại tá ông cố cứu trong chiến tranh lại chính là William không? Sự hiểu biết không đồng đều giữa họ đã tạo nên những mâu thuẫn thú vị cho câu chuyện. Khi kết thúc, họ đã nhận ra và thông cảm cho nhau, dù chỉ bằng ánh nhìn cuối cùng giữa đêm đông giá buốt.
Hai đứa con đã đưa họ lại gần nhau. Hai ông già kiêu hãnh đều giấu mình, nhưng cuối cùng họ nhận ra sự đồng điệu giữa họ trước sự lạnh lẽo của thời gian. Đây là một kết thúc ấn tượng cho 'Hai số phận'.

Jeffrey Archer sinh vào ngày 15/4/1940 tại London, Anh. Trước khi viết 'Hai số phận', ông đã sáng tác cuốn tiểu thuyết 'Không Hơn Một Xu, Không Kém Một Xu'. Cuốn sách kể về một món nợ và cuộc hành trình của bốn nhà đầu tư để đòi lại từ kẻ lừa đảo. Cuốn tiểu thuyết này đã được dịch và phát hành tại Việt Nam.
Tác phẩm 'Hai Số Phận' là tiểu thuyết mở đầu cho bộ ba tiểu thuyết của Jeffrey Archer. Hai cuốn tiếp theo, 'The Prodigal Daughter' (tạm dịch: Đứa Con Gái Hoang Dã; xuất bản năm 1982) và 'Shall We Tell The President?' (tạm dịch: Có Nên Báo Tổng Thống?, 1983), chưa được dịch sang tiếng Việt.
Dẫn Trích
– Matthew, cậu đi đâu vậy?– Mình vừa tỉnh dậy thôi, – Matthew trả lời, vén tay lên gãi mặt. – Có lẽ tối qua thức khuya quá.– Cậu muốn nói là uống quá nhiều phải không?– Không, mình không uống nhiều rượu đâu. Vấn đề là cô bạn gái mới của mình thích thức suốt đêm. Cô ấy không bao giờ thấy đủ.– Matthew, khi nào cậu mới ngừng làm như vậy? Cậu đã có mối quan hệ với hầu hết phụ nữ chưa kết hôn ở Boston.– Đừng nói quá đáng nhé, William. Có lẽ còn vài người mà tôi chưa gặp. Và cậu đã quên đi hàng ngàn phụ nữ đã có chồng.– Đừng nói dối, Matthew.– Thôi thì, William. Hãy để tôi yên đi.– Cậu muốn tôi yên đúng không? Bởi vì cậu mà tôi bị Tony Simmons khiển trách. Ông ta còn nói đúng. Cậu đã có mối quan hệ với tất cả phụ nữ mặc váy ở đây, và còn say rượu nữa. Ý kiến của cậu không ai nghe nữa đâu. Lý do là gì, Matthew? Tại sao vậy? Một năm trước đây, cậu là người đáng tin nhất trên đời đối với tôi. Và bây giờ thì sao, Matthew? Tôi phải nói với Tony Simmons thế nào đây?– Nói với Simmons rằng hãy giữ im lặng và không xen vào chuyện của người khác.– Matthew, hãy công bằng chút đi, đó là việc của ông ấy. Chúng ta làm việc trong ngân hàng, không phải trong nhà máy truyền tải. Cậu đến đây giữ vị trí giám đốc là do lời đề nghị của riêng cậu, – William nói, giọng giận dữ không giấu được. Và bây giờ thì tôi không thể đáp ứng được yêu cầu của cậu nữa phải không?Không, tôi không muốn nói như vậy.– Vậy cậu muốn nói gì?– Hãy hành động lương thiện ít tuần nữa đi. Rồi mọi người sẽ quên đi tất cả.– Cậu chỉ muốn điều đó à?– Đúng vậy, – William nói.– Tôi sẽ tuân theo lời bạn giao, ông chủ. – Matthew nói, rồi bước ra khỏi phòng.– Thật là khó chịu – William thốt lên.
Vào chiều hôm đó, William muốn cùng Matthew xem xét một hồ sơ khách hàng, nhưng không ai biết anh ta ở đâu. Sau bữa trưa, anh ta không trở về cơ quan và cả ngày cũng không thấy anh ta.Buổi tối, khi Richard đã đi ngủ, William vẫn lo lắng về Matthew. Richard đã nói được một vài từ nhưng không phát âm đúng con số 'ba'.– Nếu con không nói đúng con số như vậy, sau này sẽ khó để làm trong ngân hàng đấy, Richard ạ – William nói với con trai, lúc đó Kate bước vào.– Có lẽ nó sẽ làm điều gì đó có ích hơn, – Kate nói.Có gì có ích hơn ngân hàng đâu? – William hỏi.Ai biết được, nó có thể trở thành một nhạc sĩ, hoặc một cầu thủ bóng đá, thậm chí là Tổng thống Hoa Kỳ cũng chẳng ai biết.– Trong ba lựa chọn đó, anh muốn nó trở thành cầu thủ, bởi chỉ có nghề này có mức lương ổn định, – William nói trong khi đặt Richard vào giường. Thằng bé cố gắng nói lại con số nhưng vẫn không phát âm được đúng.William quyết định không dạy con nữa.– Anh trông mệt mỏi quá sau khi tắm. Anh còn nhớ chúng ta phải đến nhà Andrew Mac Kenzie uống rượu không?– Ôi trời, anh đã quên. Mấy giờ chúng ta phải đến đó?– Còn một giờ nữa.Vậy thì anh phải đi tắm nước nóng ngay.– Anh phải để phụ nữ tắm trước chứ? – Kate nói.– Tối nay anh cần thư giãn một chút. Cả ngày hôm nay đã khiến anh đau đầu rồi.– Lại là Tony làm phiền anh à.Phải, nhưng có vẻ lần này ông ta nói đúng. Ông ta phàn nàn về chuyện Matthew say rượu. May mà ông ta không đề cập đến chuyện cậu ta quấn quýt với phụ nữ. Giờ này khó có thể đưa Matthew đến dự một cuộc tiệc nào nếu như ở đó chủ nhà không giữ con gái lớn của mình, thậm chí là cả vợ của anh ta, ở một nơi khác. Em có thể mở nước tắm cho anh được không?
William ngồi trong bồn tắm suốt nửa giờ. Kate phải kéo anh ra không thì anh sẽ ngủ quên trong đó mất. Mặc dù cô đã giục, hai vợ chồng vẫn đến nhà Mackenzie muộn hơn hai mươi lăm phút.Khi đến đó, William bắt gặp Matthew sắp say và đang tán tỉnh vợ của một nghị sĩ quốc hội. William muốn can thiệp nhưng Kate ngăn lại.– Anh đừng nói gì cả, – Kate bảo anh.Anh không thể chứng kiến cậu ta như vậy mà không làm gì được, – William nói. “Cậu ta là người bạn thân nhất của tôi, tôi phải làm gì đây”.Mặc dù vậy, anh vẫn nghe theo lời khuyên của Kate, và suốt buổi tối nhìn thấy Matthew mỗi lúc một say hơn. Ở đầu phòng bên kia, Tony Simmons vẫn liếc nhìn William, nhưng anh cảm thấy yên tâm khi thấy Matthew rời đi sớm, dù chỉ đi cùng một người phụ nữ.Sau khi Matthew rời đi, anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.– Cháu bé Richard thế nào? – Andrew Mac Kenzie hỏi.– Em bé không thể nói được con số “ba”, – William nói– Vậy thì tốt, – bác sĩ Mackenzie nói. Có thể sau này nó sẽ làm một cái gì đó hay hơn. Chưa biết đượcnó có thể làm cái gì văn minh hơn không, – ông nói thêm.– Tôi cũng nghĩ như vậy, – Kate nói. – Nhưng đối với William, tốt nhất là nó trở thành bác sĩ.– Đó là lựa chọn an toàn, – Andrew nói. – Tôi biết có nhiều bác sĩ không thể đếm được nhiều hơn hai.– Trừ khi họ gửi hóa đơn đòi tiền thì không đếm, - William nói.– Anh uống gì nữa chứ, Kate? – Andrew cườiKhông cần rồi, cảm ơn, Andrew. Bây giờ là lúc chúng tôi nên về.Nếu chúng tôi ở lại đây quá lâu, chỉ còn lại Tony Simmons và William, và cả hai đều biết đếm đến quá số hai, chúng ta sẽ dành cả đêm ở đây chỉ để nói về ngân hàng.Đồng ý, – William nói. – Cảm ơn bạn về cuộc tiệc thú vị, Andrew. Nhân tiện, tôi xin lỗi về hành động của Matthew.– Vì sao vậy? – bác sĩ Mackenzie hỏi.– Thôi đi, bạn cũng biết rồi đấy, Andrew. Không chỉ Matthew say rượu, mà trong phòng này không ai yên tâm với hành động của cậu ấy.– Nếu tôi ở trong tình trạng như cậu ta, tôi cũng có thể làm như vậy, – Andrew Mackenzie nói.– Sao ông lại nói vậy? – William không hiểu. – Không thể vì cậu ta độc thân mà cho phép làm như thế được.– Không, không phải vậy, nhưng tôi đã cố gắng tìm hiểu và nhận thấy nếu mình gặp phải những vấn đề tương tự, có thể sẽ vô trách nhiệm như thế thôi.– Ông nói như vậy có ý gì? – Kate hỏi.– Trời ơi! – bác sĩ Mackenzie thốt lên. – Cậu ta là bạn thân nhất mà không nói cho tôi biết sao?– Nói gì vậy? – cả hai cùng hỏi lại.Bác sĩ Mackenzie nhìn hai người một lúc, vẻ như không tin.– Vậy thì vào thư viện của tôi.William và Kate theo bác sĩ vào một căn phòng nhỏ, bọc quanh bởi tường toàn sách về y học, chỉ còn vài chỗ nhỏ để treo ảnh không khung, chụp hồi ông còn học ở Corneìl.– Xin mời ngồi, – ông nói. – William, tôi không cần phải xin lỗi về điều tôi sắp nói đây, nhưng tôi vẫn cứ cho rằng anh biết là Matthew đang ốm nặng, thực ra là đang chết mòn vì bệnh hoại huyết. Cậu ta đã biết về tình hình đó hơn một năm nay rồi.William ngã người ra ghế, im lặng một lúc không nói được.– Hoại huyết ư?

Sáng nay tớ không thể đến làm việc được không? Tớ cảm thấy mệt quá. Nếu tớ nằm đây lâu quá thì gọi tớ dậy nhé, hoặc nếu tớ làm phiền gì thì cứ bảo, và tớ sẽ biết cách về nhà.– Đây là nhà của cậu đấy, – William nói.Vẻ mặt của Matthew bỗng thay đổi.– Cậu có nói cho bố mày biết không William?Tớ không thể đối mặt với bố mày được. Cậu cũng là con một, nên cậu hiểu.Tớ sẽ nói, – William đáp. – Mai tớ sẽ đi New York và nói cho bố mày biết, nhưng cậu phải hứa ở lại đây với Kate và tớ. Nếu cậu muốn uống rượu thì tớ sẽ không cản, hoặc nếu cậu muốn đi với bao nhiêu đàn bà cũng được, nhưng cậu phải ở đây.– Bao nhiêu thời gian nay, giờ tớ mới được quan tâm đấy, William. Thôi bây giờ tớ ngủ lại đã nhé. Tớ mệt quá đi.William nhìn Matthew ngủ lại và ngủ rất say. Anh nhấc cốc nước đã uống được một nửa trong tay Matthew ra. Nước cà chua loang ra một vệt trên chăn.– Đừng chết, – anh nói khẽ với mình. – Matthew ơi đừng chết. Đừng quên rằng cậu và tớ sắp sửa làm chủ một ngân hàng lớn nhất ở Mỹ đấy nhé?
Sáng hôm sau William đi New York để gặp Charles Lester. Ông cụ nghe cái tin William nói lại mà bỗng như già đi và trông thấy nhỏ bé hơn trong chiếc ghế.– Cảm ơn cháu đã đến nói riêng với ông, William. Lâu nay hàng tháng không thấy Matthew về thăm nhà, ông đã cảm thấy như có chuyện gì không hay rồi.
Cuối tuần tớ sẽ lên đó vậy. Cậu ấy sẽ ở lại đó với tớ và Kate, và ông cụ cũng sẽ tỏ ra không quá buồn khi được tin đó. Chúa mới biết được cậu ấy đã phạm tội gì để đến nỗi như vậy. Từ khi mẹ Matthew mất, ông cụ đã làm đủ thứ cho cậu, nhưng bây giờ thì không còn ai để ông cụ giành lại cho nữa.– Ông cụ đến Boston bất cứ lúc nào cũng được. Chúng tớ rất mong chờ ông cụ.– Cảm ơn cháu, William, cảm ơn tất cả những gì cháu đã làm cho con ông. – Ông cụ nhìn anh. – Ông ước gì bố của cháu còn sống để thấy con trai mình đã xứng đáng với cái tên Kanne thế nào. Giá như ông có thể đổi cho Matthew, để cho cậu ấy sống. . .– Cháu phải về với cậu ấy đây.– Ừ, cháu về đi. Bảo với cậu ấy là ông yêu cậu ấy lắm, và bảo là ông đã dũng cảm nghe cái tin ấy nhé. Đừng nói gì khác với cậu ấy nhé.– Vâng, thưa ông.
Nguồn: http://kenh14.vn ; https://downloadsach.com
