
Hơn 3 tháng, một cô gái trẻ 26 tuổi đã đi bộ 1800km đường mòn. Bạn và tôi, có lẽ đã từng ngồi trước TV, nghe về những người nhỏ bé quyết định chinh phục hàng nghìn km bằng xe đạp hoặc đi bộ, và tự hỏi động lực nào khiến họ làm vậy? Khát khao du lịch hay muốn chinh phục giới hạn của con người? Với Cheryl Strayed, tìm về “Hoang dã” là tiếng gọi bản năng của trái tim dù đầm đìa máu vẫn khao khát thắp lại ngọn lửa yêu đời.
1. Pacific Crest là gì?
Pacific Crest hay PCT là một đường mòn dài dành cho người đi bộ và cưỡi ngựa, dài 2.663 mile (4.286 km), đi qua 25 khu rừng quốc gia và 7 vườn quốc gia.
Làm thế nào để một cuốn sách có thể miêu tả được những yếu tố tâm lý mà một người phải chuẩn bị... sự tuyệt vọng, cô lập, lo lắng và đặc biệt là nỗi đau cả tinh thần lẫn thể xác, sẽ mài mòn đến tận cùng ý chí của người lữ hành?
Cheryl Strayed - một cô gái 26 tuổi vừa bước ra từ một cuộc hôn nhân tan vỡ, mang theo trái tim tổn thương vì cái chết của mẹ, đã quyết định dấn thân vào con đường này theo cách thiếu chuyên nghiệp và mạo hiểm nhất mà tôi có thể tưởng tượng.

Đối với cô, đây là con đường mở ra cuộc đời mới, con đường để cô tìm lại bản thân, hành trình đánh thức bản năng sống trong cô.
2. Lạc lối
Ấn tượng đầu tiên của tôi về quyển sách này là bìa trắng giản dị và hiện đại, đặc biệt là tên Cheryl Strayed. “Stray” nghĩa là lạc lối, mất phương hướng và mồ côi, rất hợp với hình ảnh chiếc giày sờn rách nổi bật trên bìa. Khi cùng khóc cười với tác giả, tôi mới biết Cheryl Strayed là tên bà tự chọn, đánh dấu một thời gian lạc lối và tưởng chừng tuyệt vọng của bà.
Bi kịch bắt đầu khi mẹ của Cheryl được chẩn đoán ung thư phổi giai đoạn cuối. Mọi thứ xảy ra quá đột ngột khiến cô không kịp trở tay. Ba tháng cuối của mẹ là ba tháng dày vò tinh thần cô đến kiệt quệ, sự bất lực khi chỉ có thể nhìn mẹ quằn quại trong đau đớn, nỗi đau khi thấy người mẹ lạc quan vui vẻ phải khóc lóc, cầu xin bác sĩ một liều morphine, là sự vỡ nát khi không thể ở bên mẹ những giây phút cuối cùng.
Trái tim Cheryl vốn đã nứt vỡ vì tuổi thơ phải chịu đựng bạo hành từ cha ruột, cuộc sống thiếu thốn, nghèo khó và những giọt nước mắt, sự vụn vỡ từ tâm hồn của mẹ. Sự yêu thương và hiện diện vững vàng của mẹ tạm thời có thể lấp đầy những vết nứt ấy, nhưng cái chết của bà đã cuốn đi tất cả, chỉ để lại những khoảng trống khao khát tình yêu thương.

Cô lao vào ma túy và tình dục để lấp đầy những thiếu thốn tinh thần. Với tôi, ngay cả trong những giờ phút đen tối ấy, tôi vẫn thấy bản năng sống mãnh liệt của Cheryl. Những trăn trở về cuộc sống, tương lai, sự cắn rứt lương tâm đã giúp Cheryl tự đứng lên kéo mình ra khỏi vũng lầy. Từ sâu thẳm trái tim cô luôn có ngọn lửa khao khát được sống ý nghĩa và tận hưởng cuộc đời trọn vẹn.
Điều khiến tôi nuối tiếc nhất trong những năm tháng lạc lối của cô ấy là quyết định bỏ đi cái thai.
Tuần sinh nhật của tôi là ngày dự sinh. Sự trùng hợp này như một cú đấm vào lòng tôi lúc đó, nhưng không làm tôi dao động quyết định kết thúc cái thai. Nó chỉ khiến tôi cầu nguyện cùng vũ trụ cho cơ hội thứ hai, để tôi trở thành người mà tôi cần phải trở thành trước khi làm mẹ: một người phụ nữ có cuộc sống hoàn toàn khác với mẹ tôi.
Tôi không ủng hộ hành động này nhưng tôi cảm thông và tôn trọng quyết định của Cheryl, tôn trọng ước vọng cao đẹp được sống và làm mẹ một cách đủ đầy của cô gái 26 tuổi ấy. Đó là khát vọng đẹp và nhân văn của một người mong muốn sống có ý nghĩa.
3. Pacific Crest - đi để trở về
Tại sao lại là Pacific Crest, tại sao là 1800km đi bộ, hơn 3 tháng màn trời chiếu đất? Có lẽ sự hoang dã nguyên sơ của con đường mòn gợi Cheryl nhớ lại tuổi thơ, gia đình cô từng sống như những kẻ “khai hoang”, trong căn nhà tự dựng, ấm áp và đủ đầy; có lẽ cô nghĩ con đường sẽ đưa cô về thuở ban mai đó; hoặc trong những phút tuyệt vọng, cô cần một mục tiêu ép mình phải đứng lên mỗi ngày... Dù là gì, PCT là hành trình của khát khao Sống Đẹp.
Tôi không ở đây để tự nói mình không sợ. Tôi nhận ra mình đến đây để nhìn thẳng vào nỗi sợ, để đối mặt với mọi thứ - mọi thứ tôi đã làm với chính mình và mọi thứ tôi đã phải chịu đựng.
Nếu bạn mong đợi những đoạn văn dài miêu tả vẻ đẹp hoang dã của thiên nhiên hay kỹ thuật thượng thừa của một người đi bộ chuyên nghiệp, thì bạn đã nhầm. Pacific Crest là một hành trình đầy mồ hôi và máu, với những tuần không tắm rửa, bẩn thỉu và đau đớn dưới cái nắng gay gắt hay run lên trước gió lạnh, là việc phải đi gần 20km mỗi ngày trong đôi giày sai cỡ và chiếc ba lô to như quái vật.

Nếu bạn nghĩ mình là người thích du lịch khám phá thiên nhiên, hãy đọc những cuốn sách này để thực sự hiểu những gì thiên nhiên có thể mang lại cho bạn.
4. Yêu thương được lấp đầy
Chính trên con đường này, Cheryl đã tìm thấy bản thân mình, đủ đầy và hoàn thiện.
Mẹ sẽ luôn là chiếc bát rỗng mà không ai có thể lấp đầy. Tôi phải tự mình lấp đầy nó, lấp đi lấp lại.
Nơi hoang dã, xa rời ánh sáng văn minh, những người xa lạ đã biến cô thành nữ hoàng PCT với những sự giúp đỡ đầy hào phóng của họ.

Đó là những người dù chỉ thoáng qua nhưng là động lực để Cheryl nhìn theo và bước tới, là những người an ủi trái tim cô đơn của cô, là những người bộ hành mang theo mỗi người một câu chuyện, một ý chí sắt đến điên rồ. Mồ hôi và máu, đau đớn, sợ hãi và mệt mỏi là những gì bạn sẽ thấy nhiều nhất trong những trang PCT:
Thật hoang dã biết bao, khi để mọi thứ tự nhiên như thế.
Cheryl đã điên rồ đến mức chỉ có phép màu mới có thể xảy ra...
Với cô, hoang dã là bản năng sống không cho phép mình bị dòng đời xô đẩy mà thực sự dám đứng lên tìm cách giải thoát cho chính mình. Với Cheryl, PCT là lựa chọn để cô làm lại cuộc đời và chữa lành vết thương, PCT tách cô ra khỏi vũng lầy sa ngã và là lý tưởng để cô đứng dậy mỗi ngày, là khó khăn thể xác để cô quên đi nỗi đau về mẹ, là một cuộc đời khác phong phú và tươi mới hơn để cô thôi không còn dằn vặt mình vì những gì đã mất.
Trong mỗi người chúng ta, có thể tồn tại một Cheryl thứ hai, có thể trải qua đau khổ, vấp ngã và mất đi ý nghĩa cuộc sống. Quan trọng là ai sẵn lòng dũng cảm đứng lên và tìm cho mình một PCT để bắt đầu lại.
Đánh giá chi tiết bởi Dương Phương Anh - MyBook
Ưu đãi mua sách giá tốt hiện có: https://goo.gl/6jpPQP
