
“Qua cuốn sách, chúng tôi muốn mang đến cho độc giả cái nhìn về cuộc sống gia đình người Mỹ Trung lưu, không phải là cuộc sống trong phim ảnh, mà là cuộc sống thực tế với hàng loạt khó khăn…”
“Theo như những gì tôi biết về ông, bố tôi thật lỗ mãng. Khi tôi còn nhỏ, gần như tôi đã sợ hãi khi ở gần ông. Vì thế, tôi không thể hiểu rõ được tôi đã tiếp xúc với một con người ít hiếu chiến – thụ động nhất thế giới. Bây giờ khi trưởng thành, tiếp xúc với nhiều người, tôi càng cảm thấy biết ơn sự pha trộn giữa sự thật và điên rồ trong tính cách của ông.”
Cuốn sách này ghi chép lại những câu chuyện thường ngày giữa một chàng trai và cha của mình. Đó là những câu chuyện hồi ký về những 'cuộc chiến' thú vị với người cha của mình. Khi đọc, chúng ta thấy hình ảnh của bản thân trong đó, và thấy rõ hình bóng của cha mình năm nào. Những trang sách hài hước cuốn hút độc giả bởi sự hài hước, dí dỏm nhưng cũng chứa đựng nhiều triết lý sâu sắc từ người cha trải đời. Ta bỗng nhận ra sự yêu thương vô hạn của cha, những tình cảm cha chưa bao giờ thể hiện một cách rõ ràng lại ẩn chứa trong những hành động, cử chỉ ngay cả những điều nhỏ nhặt nhất. Câu chuyện cha con không bao giờ lỗi thời, nhất là khi trong tâm trí đứa con, cha vẫn luôn quan tâm, che chở…'

Mua sắm trong nhà
“Chọn đồ cũng giống như chọn vợ, phải làm sao cho mày cảm thấy thoải mái và đẹp, nhưng cũng đừng đẹp tới mức ai cũng muốn 'mượn' đi.”
Đối diện với phản ứng của bạn tôi khi nhận vé phạt hạnh kiểm
“Nó khóc ư! Ôi Trời ơi, đừng bao giờ để điều đó xảy ra với bạn… Ừ, hãy cố gắng tránh bị phạt, chắc chắn rồi, nhưng nếu bị phạt thì đừng có khóc như trẻ con vậy.”
Chấn thương ở tay đã chấm dứt sự nghiệp bóng chày của tôi
“Bố thực sự rất đau lòng, con trai ạ. Nếu bạn cảm thấy tức giận và cần được giải tỏa, hãy nói với bố. Chúng ta có thể đi đánh vài quả bóng golf hoặc làm những điều tương tự… Ồ, đúng rồi, về cánh tay. Còn nhiều cách khác để giải tỏa mà không cần tới cơ bắp đâu.”
Đối với hàng xóm làm ồn ào
“Bạn đã nói với họ rằng bạn cảm thấy phiền chưa?... Họ có to con hơn bạn không?... Bạn sợ họ sẽ trả đũa hả?... À được rồi, tôi nên hỏi câu đó trước để không phí thời gian. Ừ, bạn sẽ phải chịu đựng nhiều tiếng ồn, con trai ạ.”
Khi bạn gái đầu tiên từ chối mình đi khiêu vũ, tôi nhận ra cuộc sống vẫn còn nhiều điều thú vị khác chờ đợi.
“Thật đáng tiếc nhưng cũng không sao cả. À, bạn có thấy chiếc túi mề gà của bố không?... Không, bố quan tâm đến lời bạn nói đấy, bố đang thể hiện sự tiếc nuối. Ôi trời ơi, tôi không thể cùng lúc cảm thương và tự hỏi chiếc túi mề gà của tôi đang ở đâu được chứ?
Quay video ngày giáng sinh
“Hãy mỉm cười khi mở quà nhé… Không, hãy mỉm cười và nhìn vào camera nhé. Tèn tén ten.”
Người cha cứng cỏi, thiếu sự hiểu biết
Tạo ấn tượng từ những trang sách đầu tiên, chàng trai đã mô tả cha mình một cách rất chân thực: “Tôi chỉ muốn bạn làm một việc, đó là dọn dẹp cái bãi rác của mình đi, để khi bạn ra khỏi, phòng của bạn không trở thành một chiến trường. À, tôi chia buồn với việc bạn bị bạn gái từ chối.” Một người đàn ông thẳng thắn, mạnh mẽ, không ngại ngần. Ông luôn nói trực tiếp đến mức khiến đối phương cảm thấy không thoải mái, không thoải mái. Và ông cũng không quan tâm đến điều đó. Có lẽ cuộc sống ở bên ngoài quá phức tạp, mọi người hằng ngày hằng giờ đóng kịch với nhau. Vì vậy, gia đình luôn là nơi chúng ta có thể là chính mình, sống với bản chất thực sự của mình. “Gay gắt” nhưng cũng rất chân thành, giống như những liều thuốc đắng đặt sâu vào những vết thương, nhưng kỳ diệu là nó cũng có thể làm lành vết thương.
Muốn tự lập à? Mỗi khi nói về tự lập, chỉ cần thay bằng tiền. Dễ dàng như vậy mà.
Chúc mừng vì đã xong lớp tám hả? Tớ từng dự lễ tốt nghiệp lớp sau của mày hai năm trước đó. Sao không mở tiệc mỗi khi đi vệ sinh đúng cách nhỉ?

Tình yêu của cha
Có khi, ta gần gũi hơn với mẹ và nghĩ chỉ có mẹ mới tốt nhất. Nhưng, mỗi người đàn ông đều mang tình yêu ấm áp trong lòng. “Bố nói sẽ nhớ mày, nhưng mày đến chỗ cách đây 10 phút, nên đừng đến và giặt ở đây đấy nhé!”
Có khi, cha còn truyền đạt những triết lý sống sâu sắc nhưng vô cùng thực tế.
Đêm đó tớ ít ngủ lắm. Cố suy nghĩ về sự hư vô, vĩnh cửu. Lần cuối tớ mất ngủ gần như vậy là khi mười lăm tuổi, thức suốt đêm nghiền ngẫm bộ phim trở về tương lai II, nghĩ về việc Michael J.Fox có thể quay lại và thay đổi thời gian. Lúc đó tớ mất ngủ vì phấn khích và rối bời; lần này chỉ sợ khiến tớ không thể ngủ được.
Sau khi thức trắng đêm dài, cuối cùng tôi quyết định không còn nằm một phút nào nữa và bước ra khỏi giường lúc 5 giờ 30 sáng. Tôi bước ra ngoài phòng và nhận thấy bố đang ngồi ở bàn ăn với tôi. Ông bảo tôi ngồi xuống và tôi làm theo lời ông.
''Con có biết điều tốt đẹp về vô cực không?” Ông hỏi tôi.
“Không ạ”
“Nó không bao giờ mất. Con à, cơ thể con, năng lượng bên trong, tất cả đều trở về một chỗ nào đó, kể cả khi con đã ra đi. Không bao giờ biến mất hoàn toàn.”
“Vậy thì bố nghĩ chúng ta sẽ sống mãi. Giống như linh hồn hay những thứ tương tự ư?” Tôi hỏi.
“Không, con ạ. Con phải học một lớp học nào đó mới hiểu được. Tôi đang cố gắng giải thích rằng những gì tạo nên bản thân con đã từng tồn tại và vẫn luôn tồn tại. Thực ra, điều duy nhất con cần quan tâm là hiện tại của mình. Nơi mà con tồn tại với một cơ thể, một cái đầu và những thứ vụn vặt tương tự. Hãy sống hết mình, chuyện chết chỉ là một phần nhỏ.”

Tình cảm của họ hiện lên qua những hành động, chỉ người cha mới cảm nhận được. Những cuốn sách đã mô tả rõ một người cha đầy tình thương và luôn chịu trách nhiệm bảo vệ gia đình hơn hết. Đó cũng là người chồng biết cách yêu thương và tôn trọng vợ. “Bố chỉ muốn một chút yên bình thôi… Xin Chúa, việc này không có nghĩa là bố không quan tâm đến con. Chỉ là lúc này, bố muốn được yên bình hơn thôi.”
Gần đây, tôi đã học lái xe máy. Ba và mẹ đã dạy tôi. Nhưng bạn biết điểm khác biệt giữa ba và mẹ là gì không? Mẹ thường nhắc nhở: “Đi chậm thôi, hãy cẩn thận, đừng vội vàng quá!”. Trong khi đó, ba thì tự tin rằng hãy tăng tốc độ khi đi trên những con đường ít xe, và khi gặp đông người, cứ tin tưởng vào bản lĩnh của mình… Mẹ luôn tin chắc rằng, con của mình sẽ luôn an toàn. Trong khi đó, ba lại truyền cho con sự dũng cảm, lòng kiên định, và sự quyết đoán.
Người đàn ông không còn nữa
Ông không dạy con trai mình phải làm những điều đúng đắn để trở thành người tốt, mà là để tôn trọng – một sự tôn trọng đối với cộng đồng. Điều đáng nói ở đây, là người cha đó truyền cho con trai mình sự chân thành, sự thẳng thắn, không phải để trở thành người có đạo đức cao nhất mà là người tử tế.
Con trai ơi! Con phải tôn trọng sự thật, không phải để chứng minh con là người có đạo đức, mà vì bố sống bằng công việc này, con lớn lên bằng công việc này. Chúng ta không thể “lợi dụng” hoặc “phản bội” nó. Bố xin lỗi vì đã khó khăn với con, vì bố lo lắng người ta sẽ nghĩ con là một kẻ lừa đảo đáng trách. Con là một người xuất sắc.
“Đó là một phần của trận chiến, Sam” Steve nói.
“Ông bố kỳ cục” - Tôi nói.
“Sam, hãy cẩn thận nhé”.
“Bố của đứa trẻ nghiện rượu. Gia đình của đứa bé lạc quan đến kinh ngạc và anh biết điều đó. Nhưng anh vẫn ngồi ngoài đó và hét vào tai nó, cố gắng hô hào nó như thể đang giành chiến thắng ở một trận đấu quan trọng trong giải Major League, để con anh có thể chiến thắng trong một trận đấu ở Tiểu Liên Đoàn hay sao? Anh là một người trưởng thành, anh có vấn đề gì vậy?
Trong cuộc sống hàng ngày, người cha ấy cũng thật công bằng. Trẻ em thường không cạnh tranh, nhưng người lớn thì thường hay cãi vã. Chúng ta thường nói về sự công bằng, nhưng chính người lớn là người tạo ra những mâu thuẫn nghiêm trọng trong mối quan hệ của trẻ em. Bạn nghĩ trong một đội bóng, liệu nên để các cầu thủ giỏi chơi nhiều hơn hay mọi người đều có cơ hội như nhau, dù là ai đi nữa? “Đây không phải là trận chung kết thế giới, chỉ là một giải đấu nhỏ thôi”.

Kết
Khi lật lại những trang sách cuối cùng, chúng ta vẫn cảm thấy thích thú với những tình huống hài hước của bộ đôi cha con này. Qua những tiếng cười nhẹ nhàng, chúng ta mới thấu hiểu: gia đình là trên hết. Khi rời khỏi nhà, con người thường cảm thấy vui vẻ hơn. Có người hạnh phúc vì biết rằng gia đình vẫn ở đây - bảo vệ, che chở và thông cảm khi ta gặp khó khăn; luôn đợi chờ ta sau khi kết thúc công việc. Có người cảm thấy vui vẻ khi biết rằng rời khỏi nhà là sự giải thoát khỏi căn nhà bức bối. “Nhà” trong chúng ta luôn đầy những tiếng cười hạnh phúc của những trò đùa giữa cha và con; “Nhà” là nơi xảy ra những cuộc tranh cãi giữa cha và con... Và nhà chính là nơi chữa lành những vết thương tinh thần của con… Giữa cha và con trai luôn tồn tại khoảng cách, có lẽ vì họ quá giống nhau? Nhưng cha vẫn mãi là mặt trời sáng sủa trong thế giới của con…Nhật Px - MyBook: Đánh giá chi tiết
