
Trong cuộc sống hối hả, tôi tìm đến cuốn sách và 'Những Kỷ Niệm Tĩnh Lặng' để tìm cho mình một chút yên bình.
Ai cũng đã từng cảm thấy mệt mỏi trước áp lực của cuộc sống và tìm kiếm sự yên bình. Đó chính là cuốn sách tôi đọc vào những thời điểm như vậy.
'Dành cho những trái tim không thuộc về bất kỳ nơi nào...'
Cuốn sách này thật sự là một hồi tưởng về cuộc sống thông thường, với những cảm xúc thường ngày, những tình huống vui vẻ và xúc động.
Cuộc sống được tái hiện trong từng trang sách.
'Thích đọc sách, đọc báo và nghe những chuyện phiếm từ thiên hạ đồn đoán.'
Ở khu vực tôi sống, mọi điều mới mẻ đều trở thành những câu chuyện hài hước hoặc kinh dị như phim Việt Nam thời kỳ hài nhảm.
Ở Sài Gòn, mọi chuyện tào lao, từ đầu đến cuối, cả trên báo. Tôi thường ngồi uống cafe sáng, lê la hóng chuyện của đời, của người.
'(Ngồi nghe thiên hạ kể chuyện hạ thiên)'

'Một phụ nữ trạc sáu mươi ngồi kế bên, trông ngược ngạo so với trang phục cũng như quần áo trên người. Cô kể về lần đầu tiên thăm Sài Gòn để thăm con gái mới sinh. Thấy thừa thải và không cần thiết nên cô quyết định về. Cô chia sẻ rằng việc nuôi dưỡng và chăm sóc con gái ngày xưa không giống như bây giờ.'
'Thời gian trôi qua, cuộc sống hiện đại khiến con cái sống theo cách khác biệt.'
'(Chuyến xe bus cuối cùng)'
Nguyễn Phước Huy, qua những câu chuyện đời thường, nhìn nhận cuộc sống một cách khách quan. Điều này khiến tôi nhớ đến lời khuyên của một người bạn: 'Người đứng ngoài luôn quan sát rõ ràng hơn người trong cuộc.' Khi đọc 'Những tháng ngày chỉ muốn rong chơi', ta thấy mình như một người quan sát từ bên ngoài, hiểu rõ hơn về chính mình.
'Chuyện tình yêu muôn thuở'
Tôi thích cách tác giả miêu tả về tình yêu, như một câu chuyện kể về chính mình:
'Cô đơn dần trở nên quen thuộc. Khi tình yêu đến, ta có thể cảm thấy bất an hoặc từ chối nó bởi chúng ta chưa sẵn lòng chấp nhận.
Nhưng bi kịch hơn trong cuộc sống cô đơn là nhận ra ta thích một ai đó. Nhưng rồi ta từ bỏ, vì đã quen.'
'(Không sao, quen rồi)'
'Người ta nói yêu đơn phương là cao quý, nhưng mình không chịu nổi, chỉ mong người ta trải qua đau đớn rồi đến với mình, để được an ủi. Nhưng không bao giờ Ổi tâm sự với mình, thậm chí không trả lời tin nhắn.'
'Có lúc thấy Ổi buồn, cố chịu đựng cảm xúc, nhưng cuối cùng lại bộc lộ. Đó không phải là sự lạnh nhạt, mà chỉ là mong muốn chia sẻ với người khác.'
'(Gặm chơi chứ bổ béo gì…)'

Đó là cảm giác cô đơn giữa cuộc sống bận rộn, trong tình bạn và tình yêu, là những mối tình tan vỡ vẫn còn đọng lại. Mặc dù cô đơn nhưng lòng nhẹ nhàng, hòa mình vào mạch cảm xúc của từng câu chữ, để nhớ về những tình yêu đã qua.
'Thôi thì đừng cô đơn mãi, quen đi. Hãy yêu và chấp nhận tan vỡ, rồi sẽ tìm lại hạnh phúc.'
Tình cảm luôn đặt ra nhiều câu hỏi. Khi nào trái tim tìm được hơi ấm thân quen? Can đảm yêu, can đảm chấp nhận, hạnh phúc sẽ đến.
Sống đơn giản, đừng nghĩ quá nhiều.
Chỉ những người đi nhiều mới hiểu được cảm giác tự do khi chân bước vào vùng đất mới. Dù gặp tổn thương, áp lực, hãy tiếp tục bước đi. Trong sách, tôi ấn tượng với cách tác giả đối mặt với đau thương:
'Tận cùng của đau là không thể đau thêm. Tận cùng của vực sâu là không thể rơi thêm. Khi chạm đến đáy tổn thương, ta phải đứng dậy, dù muốn hay không.'
Tôi xin nghỉ việc. Sếp hỏi, cần gì không? Tôi trả lời không cần gì cả, chỉ muốn nghỉ.
Chia tay người yêu cách đó hai ngày trước. Tôi không giấu sự yếu đuối, vì nó không có ý nghĩa.
Hành trang của tôi chỉ có chiếc xe cà tàng, thẻ ATM, điện thoại và vài bộ quần áo. Chưa bao giờ tôi đi xa hơn 100km bằng xe máy, nhưng lại quyết định khám phá miền Tây với nỗi buồn không lối thoát.
Thay vì cô đơn tự kỉ, tôi chọn rong chơi để nhận ra cuộc sống rộng lớn, tình cảm nhỏ bé. Tìm thấy sự tốt đẹp trong những người lạ, học được những bài học quý giá từ cuộc sống.
Tôi là người thích khám phá, và sách là nguồn động viên cho sự khao khát ấy: Tuổi trẻ nên đi.
Đời trôi - mẩu chuyện cuối cuốn sách.

Câu chuyện ám ảnh nhất tôi. Kĩ sư địa chất từ Sài Gòn tới Bến Củi hoang vắng, nơi con người cô đơn, nhưng đầy hy vọng vào một tương lai tốt đẹp.
Một chuyến đi công tác biến thành câu chuyện về hy vọng trong cô đơn. Con người ở Bến Củi chứng minh rằng, dù sống xa xôi, họ vẫn dũng cảm đối mặt với cuộc sống.
Từ bỏ cuộc sống ồn ào ở thành phố, Kiên - một kỹ sư sư địa chất, chuyển đến Bến Củi để nghiên cứu dự án cải tạo đất. Dù không muốn, nhưng mười hai tháng làm việc và ba trăm triệu tiền lương đã khiến anh gắn bó với mảnh đất này.
Bến Củi hiện lên như một miền quê yên bình với những người dân chất phác nhưng buồn bã: “Những cơn gió biển thổi qua làn nước mỏng teng, làm chúng ngã nghiêng, yếu đuối. Giống như những con người ở đây, họ không còn đủ sức để đương đầu với cuộc sống khắc nghiệt, với đói nghèo và khổ đau. Họ bỏ lại những con thuyền đánh cá bị gió thổi vỡ, những chiếc ghe mục nát qua những ngày kiếm sống, những chiếc thúng úp mình âu sầu giữa biển mênh mông.”
Công việc của Kiên đã mang lại nhiều thay đổi cho Bến Củi. Anh trò chuyện với Thủy, người con gái mà anh yêu thương, kể về cuộc sống sôi động ở Sài Gòn và ngắm nhìn ánh mắt mơ màng của Thủy. Thông qua con mắt của Kiên, Thủy “như một cánh chim, nhưng cái nghèo đã làm em mơ màng, hòa tan ước mơ vào dòng nước mặn chát.” Anh cũng trở thành bạn của Niệm, một giáo viên và chứng kiến câu chuyện tình đơn phương của Hiền đối với Niệm.
Trong một năm công tác, từ sự chán chường ban đầu, Kiên dần yêu thêm Bến Củi và cảm thấy đau lòng cho những số phận bất hạnh. Anh trở thành giáo viên và gặp gỡ nhiều học sinh, gieo hy vọng cho tương lai. Anh gặp được anh Hai con bà Tư, một người hiền lành nhưng khi uống rượu, lại khám phá ra những tâm sự sâu kín.

“Đời trôi” đưa ta đến gần với những nỗi đau: Thủy lấy chồng ở Hàn Quốc, Niệm và Triều cùng nhau trốn tránh, Hiền tự tử vì tình đơn phương với Niệm.
Cảnh tượng của xác chết trôi trên sông Bến Củi gợi nhớ đến những nỗi đau. Tiếng khóc nức nở bên dòng sông, những vết thương gửi về hàng cây, và lòng xót xa khi biết một sinh mạng vô tội cũng đi theo mẹ.
Cuối câu chuyện, Kiên sắp xếp hành trang và rời đi vội vã, trái tim anh trống rỗng. Bây giờ, trong anh chỉ còn lại ấp Biển hiu quạnh như một ngôi làng hoang tàn. Cuộc gặp gỡ với phóng viên khi rời Bến Củi như một cái kết mở, khiến Kiên rơi nước mắt khi nhìn thấy bức ảnh chiếc quan tài vội vã đi trong gió. Phóng viên cười và nói người trong quan tài đó đang hạnh phúc lắm. Chị cười và bỏ lại câu trả lời đó lơ lửng.
Mặc dù “Đời trôi” không kịch tính nhưng nó đưa người đọc suy ngẫm về cuộc sống với những khoảnh khắc im lặng và buồn. Ấp Biển, Bến Củi không chỉ là một phần của cuốn sách “Những tháng ngày chỉ muốn rong chơi” mà còn tồn tại trong cuộc sống hàng ngày.
Kết thúc
Tuổi trẻ thường đầy biến động, đầy những lựa chọn. Trong những ngày khó khăn, “Những tháng ngày chỉ muốn rong chơi” là người bạn đồng hành quan trọng của tôi. Sau những công việc căng thẳng, tôi thường tìm một góc nhỏ, uống ly cafe và đọc sách, để cảm nhận cuộc sống.
Trích từ “Giữa lưng chừng núi”, tôi kết thúc bài viết này: “Gặp nhau không phải dễ, yêu nhau không đơn giản, và ở bên nhau càng khó khăn hơn. Hạnh phúc thường ẩn chứa ở những nơi không ngờ đến, không được quý trọng...”.
Hãy trân trọng những điều nhỏ nhặt, bình thường xung quanh bạn. Cuộc sống luôn đầy bất ngờ! Không ai biết được ngày mai sẽ ra sao?!
Tác giả: Đậu - Tác phẩm của tôi
