
Cuốn sách này không phải là một tác phẩm đầy cảm xúc, tràn đầy tình yêu thương, hay những từ ngữ ngọt ngào như truyện ngôn tình; cũng không phải là một cuốn sách khoa học, sử dụng ngôn ngữ phức tạp và trí tuệ cao, Tôi Muốn Cuộc Đời Như Tôi Muốn của Varun Agarwal với những từ ngữ đơn giản nhưng sâu sắc, không đào sâu vào chi tiết, viết về những câu chuyện dường như rất bình thường, nhưng với cách kể hài hước, dí dỏm và sắc sảo, tạo ra một cái gì đó mới mẻ, giúp độc giả dễ dàng tưởng tượng và tiếp cận hơn so với các cuốn sách khác.
Bạn bè và người thân thường biết rằng tôi không phải là một nhà văn. Nhưng khi viết cuốn sách này, tôi đã cố gắng kích thích sự sáng tạo như một Hemingway tiềm ẩn bên trong mình. Nhưng điều đó mới thật sự là vấn đề. Không có Hemingway nào tồn tại trong tôi cả.
Và xin đừng đọc xong rồi đi chia sẻ rằng: “Đứa này viết không đáng đọc”. Tôi hiểu điều đó mà.
Nếu giáo viên ngữ văn của tôi đọc được cuốn sách này, chắc chắn họ sẽ ngạc nhiên lắm. Tôi chỉ là một người kể chuyện, không phải là một nhà văn. Vậy nên, đừng có kỳ vọng quá nhiều.
Một phần nào đó của tên cuốn sách cũng phản ánh sự thờ ơ, tự tin và tính cá nhân của tác giả, làm cho những câu chuyện trở nên thực tế hơn bao giờ hết, như một cách để tác giả thu nhỏ lại cuộc sống của mình. Chính xác hơn, đó là một cuốn tự truyện với thể loại hồi ký được biên soạn, bổ sung chi tiết để tạo ra một câu chuyện hấp dẫn hơn.
Ồ, trước khi bắt đầu, tôi nói với các bạn, đây là câu chuyện về hành trình trở thành doanh nhân của tôi. Dù có chút phóng đại, nhưng đó vẫn là câu chuyện của tôi. Vậy nên, bạn có thể nghe, không nghe cũng được, tôi không quan tâm.
Và nhân vật chính là Varun Agarwal cùng với người bạn thân Rohn Malhotra. Tóm lại, đây là câu chuyện về sự trỗi dậy của một chàng trai từ tình trạng thất nghiệp trở thành doanh nhân trẻ, khi anh ấy viết cuốn sách này ở tuổi 23. Anh chàng này tốt nghiệp đại học một cách bình thường, không có gì nổi bật, là sự thất vọng của bố mẹ vì ở Ấn Độ, nếu không tốt nghiệp xuất sắc hoặc có bằng MBA thì không thể lấy vợ, và điều đó đồng nghĩa với việc không tham gia vào việc phân chia gia sản sau này. Ở thành phố Bangalore của anh ấy, chỉ có nghề kỹ sư công nghệ được tôn trọng, vì vậy “nếu bạn ném một viên đá vào một người, có 99% khả năng nó sẽ trúng vào một kỹ sư công nghệ hoặc một người làm dịch vụ công nghệ”.
Cuốn sách không chỉ kể về việc khởi nghiệp của một người trẻ, mà còn nói về ý chí của Varun khi anh dám đứng lên, không bị ràng buộc bởi những niềm tin cũ kỹ và dám thay đổi chúng. Mẹ của anh đã truyền cho anh quyết tâm để làm mọi thứ. Dù đôi khi bị ảnh hưởng bởi những người hàng xóm luôn tiêm nhiễm những ý kiến tiêu cực về doanh nhân vào đầu mẹ anh, nhưng mẹ vẫn luôn tin tưởng và tự hào về anh. Câu chuyện còn cung cấp nhiều kiến thức và chìa khóa quý giá, đó chính là những bài học tích lũy được từ quá trình khởi nghiệp cho đến nay.
Cuốn sách được chia thành bốn phần rõ ràng.
Phần I: Giới thiệu về cuộc sống của Varun và quyết định bắt tay vào ý tưởng kinh doanh của anh.
Phần II, III, IV: Quá trình thành lập công ty của anh và của người bạn, cùng với những kinh nghiệm tích lũy được trong mỗi cuộc gặp gỡ trong cuộc sống.

VARUN VÀ Ý TƯỞNG KINH DOANH
Như đã đề cập, Varun - chàng trai với khả năng học không đặc biệt, thường bị bà dì Anu, một người có con trai được xem là hàng đầu trong lớp và ngẫu nhiên cũng là bạn cùng lớp của Varun, ghen tỵ. Trước mắt Varun, bà dì Anu luôn tỏ ra kiêng nể và thích bày tỏ quan điểm của mình ngay cả khi chuyện đó không đáng để bàn.
Khi mẹ của Varun mở đầu câu chuyện,
“Nhưng làm sao Arjun nhà em lại học giỏi đến thế Anu?”
“Ôi trời ơi! Arjun gần đây học không được tốt lắm Poo ạ. Thực sự, tôi cũng ngạc nhiên về con trai chị đấy.” Bà dì Anu thở dài.
Đó là lần đầu tiên trong ngày đó, tôi bật cười thỏa mãn. Hử? Có lẽ đã đến lúc một tia hy vọng nhen nhóm phải không? Arjun cũng có thể mắc lỗi một lần chứ, không phải không?
“Thế kết quả của cậu bé ra sao vậy?”, mẹ tôi hỏi, phấn khích quay lại.
“Chỉ được 95 điểm thôi chị ạ!”, dì ta lắc đầu ngán ngẩm.
Đó là lần đầu tiên trong đời tôi biết bà cô Anu thật sự đầy quyền lực. Dì ta được trời ban tặng khả năng khiến người khác cảm thấy tự ti đến tột cùng. 95 điểm không chỉ là sự vinh dự của thằng Arjun đứng đầu lớp, mà còn là cảm giác dẫn đầu của cả khối 6.

Nhưng điều đó không làm cho Varun tự ti về bản thân. Cậu chia sẻ ý tưởng kinh doanh của mình với Mal - người mà Varun không chỉ xem là bạn “cứt” mà còn coi là một chuyên gia MBA thực thụ.
Nghĩ lại, tôi không thể tin rằng câu chuyện lại bắt đầu như vậy.
“Mal, tao có một ý tưởng và muốn rủ mày ‘chiến cùng’”, tôi nói.
“Ok, nói tao nghe xem”
“Nhưng chúng ta phải làm một hơi đã chứ nhỉ?”
“Lúc nào chẳng thế hả thằng khốn!”
“Ok. Chỉ mấy từ thôi. Kinh doanh sản phẩm ăn theo trường học. Sao nào?”
“Nói tiếp đi.”
“Chúng ta sẽ sản xuất áo nỉ, áo thun in logo,… cung ứng cho các cựu học sinh, sinh viên của các trường trung học, đại học. Còn cả đồng phục khóa, đồng phục lớp, nhóm cho các bạn đang học trong trường nữa.”
Ý tưởng là vậy, nhưng một thực tế khó khăn là mọi ý tưởng tuyệt vời đều cần đến tiền. Trong khi, Mal đang “cày thuê” tại KGMP, còn Varun thất nghiệp, việc có người đầu tư cho họ cũng là một thách thức lớn.
Vậy nên, chẳng còn cách nào khác là phải tạo ra cơ hội của riêng mình, bước đi trên đôi chân của chính mình để không phụ thuộc vào bất kỳ ai.
Không cần vẽ các bảng biểu phức tạp, không cần đưa ra con số ấn tượng và bỏ thời gian viết bảng excel từ này đến nọ vì hai anh em cho rằng,
Chúng tôi đã thấy nhiều người có ý tưởng tuyệt vời nhưng cuối cùng lại chìm ngập trong biển số liệu, không dám mạo hiểm đi xa hơn để khởi nghiệp.
Do đó, chúng tôi quyết định loại bỏ mọi thứ và chỉ tập trung vào những điều cần thiết:
a, Tìm một nhà sản xuất phù hợp để tạo ra đầu mối cho công việc kinh doanh này.
b, Tìm một thị trường phù hợp với một sự kiện để kiểm chứng ý tưởng kinh doanh và sản phẩm của chúng tôi.

Sau những lần bị từ chối bởi các nhà sản xuất và vấn đề gây ra bởi dì Anu, Varun vẫn kiên định cùng Mal đến Tirupur - nơi được coi là “thủ đô” của áo phông ở Ấn Độ để tìm nhà sản xuất. Không bao lâu sau, Varun và Mal đã đồng ý hợp tác với nhà sản xuất Purshottam.
Rồi cả bài học kinh doanh mà Varun học được sau khi đi chợ cùng mẹ.
Khi chúng tôi tiến gần tới quầy thực phẩm, những người bán hàng đã “báo động” cho nhau ngay lập tức. Họ vội vàng vứt điếu thuốc đang hút dở, bỏ qua các hành động bất cẩn và sẵn sàng “chiến đấu”.
“Kinh doanh ra sao vậy?” Mẹ hỏi một người bán hàng trông ngây ngô như hạt gạo.
“Chỉ 20 rupees thôi cô ơi. Nhưng với cô, cháu bán rẻ 15 rupees thôi ạ”, anh ta “hót” với mấy ngón tay đang run rẩy.
“Anh đùa tôi à? Hai cân hành, 8 rupees”, bà nói với giọng đắc thắng.
“Nhưng cô ơi…”
Trước khi anh chàng khốn khổ kịp nói thêm điều gì đó, mẹ tôi đã chuyển sang quầy hoa quả.
“Táo bán bao nhiêu đây?”
“Chỉ 20 rupees thôi cô ơi.”
“Cái gì thế này??”
“Hehe, dạ vâng cô ạ.”
“12 rupees 1 kg thôi, không thêm một xu nào nữa đâu.”
“Nhưng cô ơi…”
Sau khi chiến thắng tất cả các gã bán hàng, cuối cùng chúng tôi đã ra bến để bắt xe về nhà.
“Cho về Koramanagala”, mẹ tôi nói
“100 rupees”, tài xế kênh kiệu nói.
Sau đó, mẹ tôi làm gì đó với cảnh sát giao thông và khiến họ phải miễn phí cho chúng tôi. Kết quả là, chúng tôi chỉ trả 20 rupees để về Koramanagala.
…
Nghệ thuật thương lượng là kỹ năng quan trọng nhất mà một doanh nhân cần có. Và các bạn học được ở đâu? Không cần phải học kinh doanh. Chỉ cần quan sát các bà cô và học hỏi từ họ. Chỉ cần áp dụng 10% phép mà họ có vào kinh doanh, bạn sẽ giàu trong thời gian ngắn nhất!
Và rồi, họ ký được những hợp đồng đầu tiên và có tên công ty của riêng họ.
“Mal, mày chắc mày muốn dùng tên Backbenchers không?” Tôi hỏi.
“Ừ, tuyệt vời đấy chứ”. Mal nói.
“Mày còn nhớ cái tên nào khác mà mày thích không?”
“Cái gì đấy?”
“Alma Mater”
“Alma Mater? Tao không chắc.”
“Chúng ta sẽ thảo luận với ban giám hiệu và những người có thẩm quyền. Tao nghĩ Backbenchers không phù hợp.”
“Hmmm.”

NHỮNG TRẢI NGHIỆM CỦA VARUN
Sau cuộc thương lượng thành công với ban giám hiệu và hội cựu sinh viên, Varun và Mal đã mở một gian hàng gần tòa nhà chính của trường (để thuận tiện cho việc bán hàng sau khi tiệc của các cựu sinh viên kết thúc). Ban đầu, không ai chú ý đến gian hàng của họ cho đến khi một cựu sinh viên nhận ra Varun và coi đó là cơ hội. Nhưng hy vọng của Varun bị mất khi cậu nhận ra rằng cậu không có đủ tiền để mua hàng. Sau 7 tiếng, Varun không thể tin vào mắt mình.
Gian hàng của chúng tôi thu hút một đám đông lớn, bao gồm cả cựu sinh viên và sinh viên hiện tại. Họ đều muốn mua hàng của chúng tôi và chia sẻ với nhau về sản phẩm của chúng tôi.
Chúng tôi đã bán hết 100 tấm danh thiếp chỉ trong 15 phút. Áo của chúng tôi cũng bán hết, thậm chí cả chiếc áo tôi mặc cũng bị bán đi. Trong vòng 5 giờ, chúng tôi đã bán được 600 chiếc áo. Đó là một thành công lớn!
Tất cả sản phẩm của chúng tôi đã được bán hết. Chúng tôi đã bán được 600 chiếc áo trong vòng 5 giờ.
Với một câu hỏi từ đàn anh khóa 78 - “Này các cậu, tôi sống ở San Francisco. Muốn mua chiếc áo này thì phải làm sao?”. Từ đó, họ quyết định mở một cửa hàng trực tuyến.
Một cửa hàng trực tuyến, ở điểm xuất phát của họ, không chỉ phù hợp với ngân sách mà còn khả thi. Thông qua nó, bất kỳ ai trên thế giới muốn mua sản phẩm của họ đều có thể đặt hàng chỉ với vài cú nhấp chuột. So với cửa hàng thông thường, tiết kiệm chi phí thuê mặt bằng và quản lý, và mở ra thị trường toàn cầu.
Thuê mặt bằng rất đắt đỏ. Quản lý cửa hàng cần rất nhiều thời gian. Dù có bán chạy, cũng chỉ có khách hàng trong khu vực đó. Với cửa hàng trực tuyến, không cần phải lo lắng về những vấn đề đó. Bất kỳ ai ở đâu trên thế giới cũng có thể mua sản phẩm của họ. Chỉ cần một thẻ tín dụng hoặc có thể thanh toán khi nhận hàng.
Varun không giống như đám đông. Trong khi người khác buông xuôi, Varun biết chính xác điều mình muốn và bắt đầu thực hiện mong muốn đó. Mặc cho sức ép xã hội và định kiến, Varun có sự hỗ trợ từ mẹ, đồng nghiệp và khách hàng.
Varun có tinh thần hài hước và lạc quan. Nhưng sau tiếng cười là hành trình thành công mà anh đã trải qua.
Thành công có nhiều ý nghĩa khác nhau. Một người chỉ thành công khi làm điều mình thích và mang lại giá trị cho người khác. Varun đã tự tạo con đường của mình và kiên trì theo đuổi ước mơ của mình.
Tôi muốn cuộc đời như một cuốn sách hữu ích, không chỉ là giải trí mà còn là nguồn động viên để theo đuổi ước mơ của mình.
Cuốn sách không phải là công thức kinh doanh cho sự thành công nhanh chóng. Nó yêu cầu người đọc suy nghĩ sâu sắc về mục tiêu cuộc sống của họ.
Tôi muốn cuộc đời là một món quà dành cho những người đang tìm kiếm hướng đi riêng. Đây là lời nhắc nhở để không lãng phí thời gian và bắt đầu xây dựng cuộc sống từ ngay bây giờ.
Đánh giá chi tiết từ Thu - MyBook
