
Tình yêu là một điều mà chúng ta không bao giờ biết chắc chắn khi nào nó sẽ đến, nó sẽ ở lại bao lâu, và nó sẽ tồn tại tới khi nào. Tôi đã nhận thấy rằng mọi loại tình yêu cuối cùng đều trải qua cùng một chu trình: từ sự yêu thương, sự giận dữ, rồi lại quay trở về với sự yêu thương. Tuy nhiên, có những loại tình yêu quá đặc biệt, quá tinh tế mà tôi không thể tưởng tượng ra, giống như tình yêu chân thành của Trần Bắc Nghiêu dành cho Mộ Thiện. Tình yêu đó tôi muốn trích dẫn từ một phần trong cuốn sách có tên là “Tình yêu khuynh quốc”.
Đinh Mặc không để nhân vật bị chìm đắm trong những cảnh ngọt ngào và hạnh phúc quá lâu, mà thay vào đó, cô xen vào đó những suy tư, lo lắng của cuộc sống. Một điều tuyệt vời về tác phẩm của Đinh Mặc là khả năng miêu tả tâm trạng và hành động của nhân vật, đặc biệt là cách cô sử dụng chất liệu thực tế, như trong 'Từ Bi Thành'.
Tuổi trẻ đầy những nỗi đau: Gặp đúng người sai thời điểm
Gặp em khi chúng ta còn trẻ, tôi là một thiếu niên cuồng nhiệt, còn em là một thiếu nữ trong sáng. Chúng ta yêu nhau mặc cho khó khăn trước mắt. Em là người cứu rỗi, thiên thần, là giọt nước mắt trên sa mạc khô cằn. Dù tôi đã nghĩ đến những khó khăn của em, đã tính đến việc rời bỏ, nhưng tôi không thể.
Mộ Thiện, lúc đó mười bảy tuổi, là một hình mẫu lý tưởng đối với nhiều người. Cô đạt giải thủ khoa ở trường trung học, “là con gái được thầy hiệu trưởng yêu quý, và là một cô bé xinh xắn”. Do đó, Mộ Thiện trở thành 'nỗi đau' trong mắt nhiều người. Họ nói cô ấy 'lạnh lùng', 'kiêu căng', nhưng thực ra cô ấy luôn mang theo cuốn sách 'Trò chơi kỳ bí' trong cặp sách. Các thầy cô giáo luôn coi cô là “một ngôi sao sáng” của trường, và yêu chiều cô hết mực. Dù giáo viên Tiếng Anh giận dữ khi Mộ Thiện ném đề thi sang bên cạnh, nhưng khi thấy cô ấy đã hoàn thành, ông chỉ có thể im lặng. Lúc ấy, Mộ Thiện cảm thấy cuộc sống của mình bị kiểm soát bởi con đường mà nhiều người đã đi trước: tốt nghiệp trung học, đỗ đại học, tốt nghiệp đại học, kiếm một công việc tốt và lập gia đình. Thực tế, Mộ Thiện muốn làm điều gì đó khác biệt, nhưng cô không biết phải làm gì. Cho đến khi...
“Cục cưng” Mộ Thiện của các thầy cô giả bệnh để trốn đi mua truyện. Ngày đó đã đưa cô gặp Trần Bắc Nghiêu, mở ra tương lai của họ. Khi về nhà, cô gặp một nhóm thanh niên đánh nhau, nghe tên Trần Bắc Nghiêu nhưng không để ý. Được bạn khen ngợi anh, Mộ Thiện muốn biết thêm về anh.
Trong lúc tự học, Mộ Thiện chăm chú nhìn Trần Bắc Nghiêu chơi bóng. Khi ánh mắt hai người gặp nhau, cô xấu hổ và buộc phải rời đi nhanh chóng. Trái tim cô rộn ràng, nhưng cô không nghĩ rằng mình lại như vậy.
Trần Bắc Nghiêu cũng bắt đầu để ý đến Mộ Thiện từ cái nhìn đầu tiên. Dù ở bờ Nam, anh đồng ý đưa cô về nhà. Mặc dù có chút buồn, cô tin là mình đang nghĩ quá nhiều.
Họ gặp nhau trong quán phở, Mộ Thiện cảm thấy thích thú khi gần anh hơn. Trái tim cô rung động khi nghe tên Trần Bắc Nghiêu. Cô cảm thấy tương lai của mình chỉ thuộc về anh.
Mộ Thiện không thể rời mắt khỏi Trần Bắc Nghiêu khi anh chơi bóng. Cô cảm thấy anh cách xa và chỉ coi cô là người lạ. Cô dự định sẽ tỏ tình khi anh vào đại học.
Trong chuyến đi, Mộ Thiện và Trần Bắc Nghiêu đã nói chuyện và hứa hẹn với nhau. Anh thích khi cô gọi anh là “anh Bắc Nghiêu” và hứa sẽ đợi cô.
Tình yêu của họ không cần phải chịu đựng những đau khổ đến như vậy. Khi bà Mộ đe dọa sẽ tự tử nếu Mộ Thiện không xa Trần Bắc Nghiêu, khi ông Mộ sai người đánh Trần Bắc Nghiêu tới bất tỉnh, khi họ ép Mộ Thiện phải bỏ đi đứa con của cô và anh, khi họ ép cô đi xa anh. Dù đau đớn thế nào, Mộ Thiện vẫn phải chấp nhận họ không thể có tương lai. Chắc chắn.

Nếu Mộ Thiện không xuất sắc như vậy, không phải là niềm tự hào của trường, nếu Trần Bắc Nghiêu không gây chuyện với các học sinh không ngoan, có lẽ tình yêu của họ sẽ được chấp nhận. Nhưng nếu không có sự khác biệt trong học vấn, tôi sẽ không hiểu chân tình sâu xa như thế nào.
Hội ngộ đầy sóng gió: Vâng lời định mệnh một cách tuyệt đối
Tám năm tương tư, tái ngộ không thể dứt ra. Mắt em vẫn trong trẻo như xưa, dù thời gian đã trải qua dằn vặt và bất lực. Trái tim cô vẫn rung động với anh, và em đã vâng lời định mệnh. Không còn cơ hội cho ai khác.
Khi họ gặp lại nhau, không phải là nước mắt hạnh phúc, mà là khi Trần Bắc Nghiêu nhìn Mộ Thiện qua kính ô tô. Mộ Thiện vẫn xinh đẹp như xưa, nhưng anh đã thay đổi. Anh dành giọt nước mắt cuối cùng cho cô.

Mộ Thiện không biết rằng anh đã được thượng đế ân xá nhìn thấy cô sau tám năm, chỉ biết rằng khi họ gặp lại, anh đang chơi bản nhạc cô yêu thích trên đàn piano. Họ nhớ nhau, nhưng không còn như xưa. Mộ Thiện chấp nhận điều đó.
Trần Bắc Nghiêu không quên bó shadow năm ấy, hình bó shadow đã chiếm trọn trái tim anh từ thuở ấu thơ. Anh nhẹ nhàng hôn lên gót chân cô như một thói quen đặc biệt, một đặc quyền chỉ dành riêng cho cô. Mộ Thiện coi thường hành động đó, cảm thấy tình cảm của anh dần trôi đi. Đúng vậy. Tám năm đã thay đổi họ. Cô không còn ngây thơ như trước, anh cũng không còn mỉm cười với cô như xưa, nhưng anh vẫn yêu Mộ Thiện.
Buổi tối anh đến nhà cô khi cô đã ngủ sâu, hôn cô, ngắm nhìn cô. Bên ngoài, họ là những người xa lạ, chỉ khi này anh mới bộc lộ tâm tình của mình. Trần Bắc Nghiêu giữ lời hứa “Anh sẽ luôn đợi em.”
Nhưng sự thật khiến cô sốc khi nhìn thấy anh giết người. Anh vẫn nhìn cô nhưng rất đáng sợ. Cô khóc. Có lẽ là để an ủi chính mình, có lẽ cũng là để tiễn đưa ký ức về “anh Bắc Nghiêu” vào quá khứ.
Chuyện Trần Bắc Nghiêu giết người khiến cô bị bắt. Trong giây phút căng thẳng nhất, cô đánh đổi trinh tiết để giữ mạng sống cho anh. Cô vẫn yêu anh, đó là một căn bệnh không thể chữa được.
Mặc dù họ ở hai thế giới khác nhau, nhưng không thể ngăn mình lưu luyến. Anh vẫn dịu dàng với cô, chăm sóc cô hết mực, nhưng cô vẫn kháng cự. Khi anh yên bình nằm trên giường bệnh, cô tìm thấy lại “anh Bắc Nghiêu” ngày xưa. Trong lòng cô là uất hận và xót xa. Cô vẫn yêu anh, và mong anh sống.
Anh im lặng khiến trái tim cô thẫn thờ. Cô khao khát anh hơn bao giờ hết. Cô muốn anh đứng lên để có thể yêu anh lần nữa. Mộ Thiện tự giải phóng bản thân, vẫn yêu anh. Họ thuộc về nhau, dù xa cách, dù đối phương là ai.
Trần Bắc Nghiêu áp dụng mọi cách, âm thầm nhất để được ở bên Mộ Thiện, nhưng cô ghét điều đó. Anh si tình hơn cô rất nhiều. Anh hy vọng cô sinh cho anh một đứa con rồi sẽ buông cô ra. Cô biết nếu vẫn bên anh, cô sẽ không thể ra đi bao giờ. Mối quan hệ của họ sai ngay từ đầu nhưng lại kéo dài đến giờ.
Anh dùng tất cả để thực hiện ước mơ cho cô. Xây dựng công viên Bắc Thiện, trường tiểu học Trần Mộ, nhà nhỏ trên đồi nhìn ra hồ nước cho cô. Anh làm tất cả để có thể ở bên cô. Mộ Thiện biết cô sẽ không thể rời xa anh, không thể rời xa sự ân cần của anh. Khi anh cứu cô khỏi tay đám người của Thủ lĩnh Thái Lan, khi anh tin tưởng cô sẽ cứu anh.
Khi anh cầu hôn cô từ chối. Anh đợi. Anh vẫn đợi cô đến khi cô toàn tâm toàn ý ở bên anh.
Mộ Thiện quá thanh thuần, quá giàu tình cảm. Anh từ bỏ mọi thứ để bảo vệ cô. Anh không muốn cô chịu bất kỳ tổn thương nào, muốn cô luôn sống trong sạch sẽ. Mộ Thiện của anh chỉ cần thuần khiết.
Mộ Thiện biết họ đã được sắp đặt bởi thượng đế, yêu thương nhau không ngừng nghỉ. Cô chấp nhận sống ở nơi xa lạ, bởi bên anh cô có tất cả.
Khi ông bà Mộ biết cô mang thai đứa con của Trần Bắc Nghiêu, họ ép cô phải phá thai. Cô từ chối. Cô đã lỡ một lần, không thể lỡ thêm một lần nào nữa. “May mà cậu đã trưởng thành, Mộ Thiện. Cho dù cả thế giới chống lại cậu, cậu vẫn có thể lựa chọn yêu anh ấy”. Cô đã trưởng thành, đã học cách chấp nhận anh, chấp nhận quyết định của mình.
Mùa xuân ấy, Mộ Thiện sinh được một đứa con trai. Trần Bắc Nghiêu vẫn phải ở trong tù, cô đơn cô vất vả trên bàn sinh. “Em đã làm được rồi, Thiện à!”. Anh như một phép màu hiện ra, truyền thêm sức mạnh cho cô chào đón đứa con của họ. Trong niềm vui còn chứa đựng nỗi buồn. “Anh đã từng nói, anh sẽ luôn bên em, chứng kiến đứa con của chúng ta chào đời.”. Anh nhớ và tuân theo những gì đã nói. Tình yêu chân thành của Trần Bắc Nghiêu là điều vô giá, tôi nghĩ vậy. Dù nhìn từ bất kỳ góc độ nào cũng có thể cảm nhận được. Anh đã dùng mọi cách chỉ để ở bên cô, dùng cả sức mạnh để đem lại cho cô cuộc sống hạnh phúc. Ngay cả khi đối mặt với pháp luật, anh vẫn giữ lời hứa của mình.
“Đừng khóc nữa, anh đã trở về rồi!”. Tôi nghĩ đó là câu nói hạnh phúc nhất mà Mộ Thiện từng nghe. Họ xứng đáng được hưởng hạnh phúc sau nhiều năm xa cách, sau bao thử thách và hi sinh.

Tác phẩm kết thúc
Tôi gọi tình yêu của họ là “tình yêu khuynh quốc” vì thực sự, khi đọc đến dòng cuối cùng, lòng tôi vẫn còn đau đớn vì những gì Trần Bắc Nghiêu đã làm cho Mộ Thiện. Nó gây ghen tỵ nhưng cũng đáng ngưỡng mộ. Ngay cả khi tôi đóng sách lại, lòng tôi vẫn cảm thấy hoang mang. Tôi tự hỏi liệu hai từ “khuynh quốc” đã đủ để diễn tả một tình yêu chân thành như thế chưa.
Tác giả: Vô Yết - MyBook
