
Mỗi trang sách như một tờ thư đầy nghẹn ngào, đầy đau thương, hồi hộp, nhưng cũng chứa đựng những yêu thương, ân cần của một người mẹ trẻ dành cho đứa con trong bụng. Tình mẫu tử, tình yêu thương tràn ngập trên từng trang giấy. Nhưng… dù muốn gửi những điều đó đến với đứa trẻ chưa từng chào đời, nhưng mẹ lại không thể… vì mẹ đã mất con rồi.
Oriana Fallaci, một nhà văn, nhà báo, và một người phỏng vấn chính trị nổi tiếng người Ý. Dù không có nhiều tác phẩm văn xuôi, nhưng mỗi tác phẩm của bà đều có giá trị sâu sắc, gợi cho độc giả những suy tư sâu xa, phải suy ngẫm lại về những điều mà họ đã cho là đã hiểu. 'Thư Gửi Đứa Trẻ Chưa Từng Sinh Ra' chính là một trong những tác phẩm đó.

Ai đã từng đọc cuốn sách này đều cảm thấy như thể họ là người thứ ba đứng ngoài cuộc, chứng kiến một câu chuyện đầy yêu thương và nước mắt. Vì mỗi từ, mỗi câu trong đó là những tâm tư của một người mẹ gửi đến đứa con chưa bước chân ra ngoài thế giới này. Hai nhân vật tạo nên một thế giới riêng, một thế giới mơ mộng mà lại chứa đựng những khổ đau thực sự mà bạn đọc chỉ có thể đứng ngoài quan sát.
“Thư Gửi Đứa Trẻ Chưa Từng Sinh Ra” - Nhìn Lại Việc Nạo Phá Thai từ Một Góc Độ Khác
Dù tựa sách có vẻ nói lên tất cả, thực tế lại ẩn chứa nhiều điều kinh hoàng hơn trong nội dung. Bạn có thể nghĩ rằng việc đứa trẻ không được sinh ra là do mẹ đã phá thai. Bạn có thể nghĩ rằng đứa trẻ chưa từng ra đời là do mẹ gặp tai nạn hoặc bị đau đớn. Nhưng sự thực không phải như vậy, việc đứa trẻ kia đi không đơn thuần là do một quyết định hoặc một sự kiện đặc biệt, mà thậm chí là vấn đề của cuộc sống, những vấn đề hàng ngày.
Công việc của một người mẹ không phải là lựa chọn của tôi. Tôi có những trách nhiệm khác trong cuộc sống. Tôi có một nghề mà tôi yêu thích và muốn tiếp tục theo đuổi. Tôi có một tương lai đang chờ đợi và tôi không có ý định từ bỏ. Ai đó miễn trách cho một phụ nữ nghèo túng không muốn sinh con thêm, ai đó miễn trách cho một cô gái bị cưỡng hiếp và không muốn sinh con, hãy miễn trách cho tôi nữa… Sẽ có điều gì đến sẽ đến. Nếu con có thể ra đời, con sẽ được sinh ra. Nếu con không sống sót, con sẽ chết. Tôi sẽ không phá thai, con có hiểu không…

Người phụ nữ cũng có ước mơ, hoài bão, và khát vọng thành công cũng như một sự nghiệp rực rỡ riêng của họ. Sự đam mê đó thường đã vô tình lấy đi quyền làm mẹ của họ. Đôi khi, Thượng Đế có vẻ không ban cho họ cả hai lựa chọn. Nếu họ muốn dành thời gian cho thai nhi, họ phải hy sinh một phần sự nghiệp của mình. Nếu họ muốn sự nghiệp, muốn dành thời gian và nỗ lực cho công việc và chứng minh bản lĩnh như một người đàn ông ở nơi làm việc, họ có thể mất quyền làm mẹ và sẽ nhận được nhiều lá thư gửi đến đứa trẻ chưa từng được sinh ra.
Áp lực của cuộc sống, áp lực công việc, và những ước mơ và khát vọng vẫn đang rơi vào họ như là một liều thuốc độc tiêm thẳng vào trái tim của đứa trẻ trong bụng, khiến trái tim đó đóng băng và không còn đập như trước.
Oriana Fallaci đã mô tả một góc nhìn khác về nguyên nhân khiến một người mẹ sảy thai mà không cần phải can thiệp từ bên ngoài. Đó là giá phải trả quá lớn của phụ nữ, một sự đánh đổi không thể đong đếm được. Thực tế này thậm chí còn tàn nhẫn hơn cả khả năng chịu đựng của phụ nữ.
Cô ấy đi. Cô ấy giết nó… Không cần sử dụng que dò phá thai, thuốc, hay phẫu thuật phá thai. Theo luật lệ, người phụ nữ này không bị truy tố vì không có hành động phá thai. Nhưng chúng ta là bồi thẩm đoàn của cuộc sống, và tôi xin nói với quý vị rằng hành vi của cô ấy còn tệ hại hơn cả việc sử dụng phương pháp phá thai thông thường.
“Thư Gửi Đứa Trẻ Chưa Từng Sinh Ra” – Hành Trình Của Mẹ và Con Bên Nhau
Bạn tự tin rằng bạn thấu hiểu phụ nữ đang chuẩn bị làm mẹ? Có những niềm vui nhỏ nhặt đáng quý, những mâu thuẫn trong tâm hồn họ phải đối mặt. Bạn có dám khẳng định bạn hiểu hết? Phụ nữ là một vũ trụ bí ẩn, khó lường. Nhưng hãy để cuốn sách này dẫn bạn đến thế giới của những người phụ nữ chuẩn bị làm mẹ.
Phụ nữ mang thai nhạy cảm. Họ tìm niềm vui từ những điều nhỏ nhặt, từ sinh linh trong bụng mình. Họ luôn muốn hiểu về mối liên kết với đứa trẻ chưa ra đời. Oriana Fallaci đã khắc họa mọi cảm xúc qua từng ngày, từng tháng. Có vẻ như ta đang trải qua thế giới phức tạp của một bà mẹ trẻ. Những tâm tình, những suy tư vẫn còn hiện về trong kí ức và trở thành nỗi ám ảnh.
Hãy mạnh mẽ lên con!... Nếu một ngày con hỏi: 'Tại sao mẹ đã sinh ra con vào thế giới này, tại sao?' Ta sẽ trả lời: 'Ta đã làm điều mà cây cối đã làm hàng triệu năm qua. Ta tin rằng điều đó là đúng.'
Và lúc đó, con động đậy. Đó là điều ta đã chờ đợi từng ngày. Con mở mắt, có lẽ là con cười và đuổi ta một cái. Cú huých đầu tiên của con... Một cú huých nhẹ. Như cú huých mà ta đã làm cho mẹ ta để bà không bỏ rơi ta. Chân ta như đinh. Trong khoảnh khắc đó, ta ngồi đó không thể hít thở, trái tim như ngừng đập. Ta cảm thấy như bị cháy rụi, như nước mắt nhòe mắt ta.
Niềm vui không chỉ đến từ những điều nhỏ nhặt, không chỉ là những khoảnh khắc ấm áp bên con. Đó còn là những lúc mẹ suy nghĩ về việc cách ly với con, là những cuộc đấu tranh vì tình yêu, là lúc mẹ nhận ra... mẹ đã mất con vì bản tính cứng đầu của mình.
Không chỉ là niềm vui nhỏ, không chỉ là những phút giây ấm áp khi có con ở bên. Đó còn là những khoảnh khắc mẹ muốn tránh xa con, là cuộc chiến giữa tình yêu dành cho con và cho chính mình, là lúc mẹ nhận ra... mẹ đã mất con vì bản tính cứng đầu của mình.
Chúng ta không hề là một cặp đôi. Chúng ta là kẻ thống trị và kẻ bị thống trị. Con là kẻ thống trị và ta là kẻ bị thống trị. Con đã xâm nhập vào ta như một tên trộm, con chiếm đoạt tử cung của ta, máu của ta, hơi thở của ta. Bây giờ con muốn cướp đi toàn bộ sự tồn tại của ta. Ta sẽ không để cho điều đó xảy ra... Ta không thấy lý do gì mà mình phải có một đứa con.
...
Thời khắc của chúng ta đã đến, con ơi... thời khắc chia ly chúng ta... Mẹ không muốn... Mẹ không muốn họ vứt bỏ con như một chiếc răng sâu, ném con vào thùng rác cùng với bông gòn bẩn... Mẹ không muốn điều đó... Nhưng mẹ không có lựa chọn.
Đau đớn, tức giận, nuối tiếc là tất cả những cảm xúc mà bạn sẽ trải qua.
“Thư Gửi Đứa Trẻ Chưa Bao Giờ Ra Đời” - khi đứa trẻ vô tri thể hiện tiếng nói
Đứa trẻ chưa từng được sinh ra, làm sao có thể phát biểu? Đứa trẻ chưa bước chân ra thế giới, làm sao nó có thể suy nghĩ? Tuy nhiên, Oriana Fallaci đã biến điều đó thành hiện thực trong cuốn sách của mình. Dù chỉ là cuộc trò chuyện nội tâm của người mẹ, chỉ là sự tưởng tượng nhưng chính điều đó đã đánh thức tất cả chúng ta, tất cả những người phụ nữ, cho đến tất cả những ai đã, đang và sẽ trở thành một người mẹ.
Nhưng con hãy tha thứ cho mẹ đi. Mẹ không muốn thấy con khóc. Đừng quay lưng với mẹ. Sớm muộn gì, con cũng sẽ được sinh ra.
Việc tưởng tượng về việc một đứa trẻ chưa từng ra đời nói lên tiếng đã đánh thức nhận thức của những người mẹ đứng trước quyết định giữ lại hay vứt bỏ đứa trẻ trong bụng mình. Bởi vì đứa trẻ ấy dường như cũng có linh hồn, có nhận thức, có suy nghĩ và những cảm xúc sâu sắc. Nó là một thực thể có tâm hồn.
“Thư Gửi Đứa Trẻ Chưa Bao Giờ Ra Đời” – khi một ngày phụ nữ mất con đứng trước tòa án
Kết thúc tác phẩm, Oriana Fallaci tạo ra một cuộc phiên tòa tưởng tượng, một cuộc tòa tinh thần đích thực. Ở đó, tất cả những con người xuất hiện trong cuộc đời của người phụ nữ đều có mặt. Mỗi người có một lý lẽ riêng để trở thành người biện hộ cho người phụ nữ đó, và cũng có người trở thành người buộc tội, đẩy người phụ nữ trở thành kẻ bị kết án.

Người đọc không biết ai đúng ai sai cuối cùng, chỉ biết rằng, trong tâm trí của người phụ nữ sau khi mất con, cuộc đấu tranh đầy ác liệt đến mức khó tả. Một cuộc chiến không có kẻ thua cuộc hay kẻ chiến thắng.
Ông ta gọi tôi là sát thủ. Dù ẩn mình dưới chiếc áo trắng của y bác sĩ, ông ta không còn là một bác sĩ nữa, mà trở thành một quan tòa, kết án rằng tôi đã không thực hiện đúng những trách nhiệm cơ bản nhất của một người mẹ, một phụ nữ, một công dân. Ông ta la hét rằng trốn việc là tội ác, việc rời khỏi giường cũng là hành vi nghiêm trọng, và việc thực hiện một cuộc phẫu thuật là giống như giết người với sự đầu đình và pháp luật nên trừng phạt tôi giống như trừng phạt bất kỳ tên sát thủ nào khác.
Dù lòng khát khao sống của người phụ nữ, nhưng đôi khi sống là chết và chết là sống. Cuộc sống của chúng ta giống như việc tự vệ, khi chúng ta phải đối mặt với nguy hiểm. Pháp luật gọi đó là tự vệ hợp pháp. Nếu người phụ nữ kia vô thức mong muốn cái chết của đứa trẻ, đó cũng là hành động tự vệ. Do đó, cô ấy không phạm tội gì cả.
Những phút giây ở bên con, đau đớn và nỗi ân hận, muốn giữ con lại nhưng cũng muốn để con đi, muốn sống vì con nhưng không thể hy sinh sự nghiệp. Mẹ đã làm điều sai lầm từ khi có con hay không? Mẹ đã đến bên con để mất con mãi mãi...
Cuốn sách “Thư gửi đứa trẻ chưa từng sinh ra” của nhà văn Oriana Fallaci gợi lại nhiều suy tư và xót xa về cuộc sống, tình mẫu tử và lòng hi sinh. Đó là một cuốn sách đáng đọc, giúp chúng ta hiểu hơn về cuộc sống và lòng hi sinh của phụ nữ. Hãy để Oriana Fallaci nói lên tâm trạng của những bà mẹ trẻ!
Cuốn sách của Oriana Fallaci, “Thư gửi đứa trẻ chưa từng sinh ra”, đầy suy tư và lòng thương xót về cuộc sống và tình mẫu tử. Đây là một tác phẩm đáng đọc, giúp ta hiểu sâu hơn về cuộc sống và lòng hy sinh của phụ nữ. Hãy để Oriana Fallaci chia sẻ với chúng ta về tâm trạng của những người mẹ trẻ!
Đánh giá chi tiết từ Thu Ngọc - MyBook
