
Mặc dù không phải là một cái tên mà giới phê bình nghiên cứu quan tâm, nhưng Bà Tùng Long có một vai trò vô cùng quan trọng đối với báo chí Việt Nam. Cuốn sách 'Bà Tùng Long: Viết là niềm vui muôn thuở của tôi' là “cuốn sách cuối cùng” của đời bà với hơn 350 trang và 6 chương.
Bà Tùng Long là bút danh nổi tiếng trước năm 1975 của nữ văn sĩ Lê Thị Bạch Vân. Trong sự nghiệp viết văn, bà đã để lại hơn 400 truyện ngắn, 60 tiểu thuyết. Sinh thời, bà là chủ bút tuần báo Tân Thời, phụ trách mục Gỡ Rối Tơ Lòng trên Nhật báo Sài Gòn mới, mục Tâm Tình Cởi Mở trên Nhật báo Tiếng Vang, Thư Ký Tòa Soạn tuần báo Phụ Nữ Diễn Đàn. Các tác phẩm của bà như: Bóng Người Xưa, Một Lần Lầm Lỡ, Đời Con Gái, Mẹ Chồng Nàng Dâu, Đời Con Gái, Nẻo Về Tình Yêu... đều đưa ra những thao thức, trắc trở trong cuộc sống, hoàn cảnh khó khăn nhưng cuối cùng cũng tạo ra niềm cảm thông, tìm ra lối thoát cho cuộc sống. Bà chú trọng đến vấn đề tâm lý xã hội có tính giáo dục, xây dựng hôn nhân gia đình, ca ngợi tình yêu, đề cao vai trò của phụ nữ trong xã hội. Trong mục Gỡ Rối Tơ Lòng và Tâm Tình Cởi Mở, bà cố gắng tìm cách giải đáp để hàn gắn vết thương và mang tính nhân bản trong cuộc sống.
Tôi không bao giờ khuyên các cặp vợ chồng ly hôn. Mọi vấn đề đều có thể hàn gắn. Trước khi đưa ra lời khuyên, tôi luôn đặt mình vào hoàn cảnh của những người gặp khó khăn với tư cách là người chị, người bạn, người thân của họ...
Tuy vậy, bà không bao giờ tự nhận mình là nhà văn, hoặc một nghệ sĩ. Bà coi mình đơn giản chỉ là người kể chuyện.
Tôi chưa bao giờ dám tự hào xưng mình là văn sĩ, nữ văn sĩ. Tôi chỉ nói rằng tôi viết văn để nuôi con, chỉ thế thôi.
Trong cuộc sống và công việc, bà đã luôn có tấm lòng và sự tử tế khi giao tiếp với đồng nghiệp. Nhà văn Hoàng Hải Thủy trong quá trình làm việc với tờ báo đã nhắc đến bà với những lời khen ngợi cao quý. Ngay từ khi còn nhỏ, bà đã theo học phương Tây nhưng luôn giữ được tinh thần và truyền thống Á Đông, bà đã áp dụng phong tục sống ấy vào sự nghiệp văn chương của mình. Là một giáo viên, suốt bao năm qua, học trò của bà vẫn tôn trọng cô giáo đã tận tâm hướng dẫn. Bà nói: “Nghề dạy học luôn là ưu tiên số một của tôi, còn viết văn chỉ là sở thích thứ hai mà thôi”. Trong các hoạt động xã hội, vào đầu những năm 60, bà được bầu làm Tổng thư ký của Hội Phụ Nữ Việt Nam, đồng thời được bầu làm Đại biểu Quốc hội tỉnh Quảng Ngãi trước ngày cách mạng ngày 1 tháng 11 năm 1963. Cuốn hồi ký Bà Tùng Long: viết là niềm vui muôn thuở của tôi được NXB Trẻ và Công ty Văn hóa Phương Nam phát hành nhân dịp kỷ niệm sinh nhật 88 tuổi của bà, trước khi bà qua đời vào ngày 26 tháng 4 năm 2006, hưởng thọ 93 tuổi. Trong cuốn sách này, phản ánh rõ quan điểm sáng tạo của bà: luôn đặt mình vào vị trí của một phụ nữ, suy nghĩ hiện đại nhưng vẫn rất sâu sắc và chín chắn để giải quyết vấn đề. Và tất nhiên, hồi ký của một nhà văn không chỉ là về văn chương, mà còn về một giai đoạn lịch sử đầy biến động và các yếu tố chính trị đương thời.
Chương I - Thời Thơ Ấu. Những Ngày Thơ Đẹp - Chương II. Mối Tình ''Đầu Tiên và Cuối Cùng'' - Chương III. Cuốn sách kể về cuộc đời bà từ khi còn học trò cho đến khi trở thành thiếu nữ và sau đó làm vợ. Bà Tùng Long học tiểu học tại Đà Nẵng rồi sau đó học một năm trung học tại trường Đồng Khánh Huế. Năm 1932, cha bà, ông Lê Tường, chuyển công tác đến Sở Douanes Sài Gòn, bà tiếp tục học trung học tại Collège Des Jeunes Filles Indigènes, còn được biết đến với tên Trường Áo Tím, vì học sinh nữ mặc đồng phục áo dài màu tím. Sau đó trường được đổi tên thành Trường Gia Long và hiện nay là Trường Nguyễn Thị Minh Khai. Theo tác giả, khi còn học tại Trường Áo Tím, đọc thấy trên tờ Sài Thành có mẩu quảng cáo: “Dạy viết văn, làm thơ, dạy cả chữ Hán theo phong cách hàm thụ do cô Nhứt Chi Mai phụ trách”, bà đã ghi danh học và sau này mới biết “cô Nhứt Chi Mai” thực ra là nam giới, một cây bút nổi tiếng thời đó ở Sài Gòn: Hồng Tiêu Nguyễn Đức Huy (1902 - 1985). Cha bà là ông Lê Tường (1894 - 1956) không muốn bà tiếp tục học với “chị Nhứt Chi Mai” nữa, lo sợ “rắc rối sau này”. Bà tuân thủ, nghỉ học. “Vài ngày sau đó, các em tôi thấy một người đàn ông ăn mặc rất lịch lãm, tay cầm cây gậy ngồi ngắm nhìn từ trên chiếc xe kéo chạy qua chạy lại trước nhà”, đó là “chàng” Hồng Tiêu. Bà viết: