
'Chiêu sinh giữa 'bão' ấu dâm, suy tưởng về Minh Béo', 'Justin Bieber bất ngờ 'thoát y' giữa bar, mê hoặc pha rượu', 'Thách thức bạn trai, cô gái mang thai bị đâm tử vong”. Một lúc lướt Facebook, những tiêu đề như thế này đang rất nổi. Tôi như mọi người, cười chê những bài viết bốc phét, kích dục này, nhưng không hiểu sao lại nhấn vào đường dẫn. Tâm trí 'dâm' trong tôi đã chiến thắng. Những bí mật về tình dục và bạo lực, mà Sigmund Freud cho rằng xã hội luôn giữ kín, giờ được phơi bày trên màn hình... của Kenh14.Vn.
Tham gia một buổi thảo luận về đạo đức trong báo chí, chỉ trong 30 phút, phòng hội trường đã chia thành 2 phe tranh luận dữ dội. Một phe bảo thủ, nhiều người già và người trí thức tin rằng báo chí cần phải dạy dỗ. Việc đọc một bài viết không chỉ mở rộng tri thức, mà còn phát triển nhân cách, không phải chỉ là việc Ngọc Trinh khoe ngực hoặc ai đó bị hiếp có ý nghĩa gì ngoài việc thu hút giới trẻ... đến với thế giới của loài vật.

Trước hết, hãy quay lại lịch sử của báo chí hiện đại tại Mỹ từ năm 1833, khi các cậu bé mồ côi đi rao bán tờ báo với giá rẻ. Tờ New York Sun của Benjamin Day, với giá 1 xu, đã thách thức các tờ báo đối thủ có giá tới 6 xu.
Để tồn tại, tờ báo rẻ này phải thu hút sự chú ý của độc giả và quảng cáo. Bí quyết của ông, mà các báo Việt như Kenh14, Vnexpress... đang áp dụng, là lôi cuốn phần 'dâm' của đám đông.
Những tiêu đề kinh điển của thời kì đó: “Cụ già nổ súng tự tử vì không bán được tai”, “Chó bulldog cố sức cắn cô gái mà nó không thích”. Thậm chí chỉ cần thay đổi ngày tháng, những tin này vẫn thu hút đông đảo độc giả.
Gào lên 'Chọn em đi, nhấn vào em đi nào!', những tiêu đề này khiến tôi không thể kháng cự. Bởi với một báo chí đang cạnh tranh về sự chú ý, tiêu đề là quan trọng nhất.

Trong cuộc đua nhấn vào, tiêu đề phải ngày càng hấp dẫn. 'Rút gọn câu chuyện vào tiêu đề nhưng vẫn khiến người ta muốn nhấp vào' - đó là nghệ thuật giật tít. Quan trọng hơn cả là thu hút 'View'.
Câu hỏi không phải là 'Tiêu đề có chính xác không' mà là 'Người ta có nhấp vào nó nhiều hơn không?'
Nghệ thuật của truyền thông trực tuyến là đánh lừa khách hàng, biến độc giả thành cỗ máy tạo ra lượt xem. Tiêu đề phải ngày càng hấp dẫn hơn để thu hút độc giả.
Gây sốc
'Nhiệm vụ của báo chí không chỉ là cung cấp thông tin mà còn làm cho độc giả bất ngờ.' Câu này đúng từng chữ, vì vậy hãy dừng việc than phiền về báo chí đáng khinh của chúng ta với 3 lý do đơn giản: Nó luôn như vậy, mọi nơi đều vậy, và đôi khi bạn còn muốn điều đó.
Trong nghiên cứu về hiệu ứng lan truyền của giáo sư Marketing Jonah Berger, sau khi phân tích 7,000 bài báo được gửi qua Email của tờ Nytimes, anh ấy chỉ ra rằng: “dấu hiện mạnh nhất cho thấy một bài viết sẽ lan truyền nhanh chóng nhất chính là mức độ tức giận mà nó gây ra.” Tôi nhấn mạnh lại, nếu muốn bài viết của bạn trở nên “viral”, đừng tập trung vào những điều tích cực hoặc tiêu cực, hãy tập trung vào sự tức giận, hãy để mọi người được “lên án, chỉ trích”. Không tranh luận, không cảm xúc, không tiền bạc. Đó là tất cả.
Điều này giải thích tại sao các nhà báo thích khiêu khích các “ông lớn” đến vậy, như trong cái tiêu đề gây sốt một thời: Đại lộ Thăng Long hàng năm tiêu tốn 53 tỷ đồng 'cắt cỏ, tỉa cây’. Có thể họ cảm thấy tiếc nuối cho tiền thuế của dân, nhưng có thể họ biết rằng mỗi lần phẫn nộ sẽ thu hút hàng trăm lượt xem trên trang web. Bạn đã hiểu tại sao các vụ đánh ghen hoặc bạo hành lại được đăng tải nhiều như vậy chưa?
Công thức rất đơn giản: Sự tranh cãi tạo ra nhiều “Lượt xem', và nhiều “Lượt xem” có nghĩa là nhiều tiền từ quảng cáo. Tất cả mọi người đều đang thực hiện tốt công việc của họ. 'Người làm trong lĩnh vực truyền thông chỉ có thể thịnh vượng nhờ vào những bất hạnh của người khác”, Benjamin Day nên được tôn vinh như một người sáng lập của nghề báo trong các doanh nghiệp truyền thông hiện đại.
Chỉ cho mọi người biết 1 phần sự thật
Bạn mới đăng một bức ảnh “sâu sắc” hy vọng ít nhất cũng phải nhận được 69 like, nhưng sau 30 phút, chỉ có “10 lượt thích”. Tại sao lại như vậy? Nếu bạn từng trải qua cảm giác này, thì bạn đã hiểu cảm giác của tổng biên tập trước một bài viết không có bình luận, chia sẻ, và ... không có tiền. Sự yên lặng là điềm báo đáng sợ nhất với những người mới vào nghề, vì nó dấu hiệu một sự ra đi sớm.
Nếu bạn chưa biết, tôi sẽ tiết lộ ngay rằng hầu hết các trang tin ngày nay trả tiền cho bài viết không dựa vào chất lượng, kỹ thuật viết mà dựa vào lượt xem. Một bài báo, dù có nhiều thông tin hay, tốt lành, xác thực nhưng sau khi đọc xong, độc giả chỉ nói: “Đúng vậy, Thanh Huệ trên Mytour đã nói như vậy. Tôi rất vui vì đọc được bài viết này” thì đó là một cái chết tồi tệ. 'Đáng tin cậy, hữu ích hoặc bất kỳ thuộc tính tích cực nào cũng không nên chọn vì chúng không thu hút sự quan tâm của người đọc.” Vì vậy, đây là bài học cho các sinh viên năm 4 trường Báo chí: “Không ai quan tâm đến chủ đề của bạn cả. Bạn cũng không cần phải lo lắng làm gì cả. Bạn chỉ cần đưa ra một câu hỏi - và giải thích nó sau đường link.” Bạn càng làm cho mọi người “bất ngờ, gợi cảm, lãng mạn”, bạn càng có nhiều “Lượt xem”. Mặc dù lương tâm của bạn có chút co lại, nhưng tin tôi đi, sau khoảng 100 bài viết, bạn sẽ quen với công việc đó thôi.
Ryan đã chỉ cho mọi người một kỹ thuật, chỉ cần nói 1 nửa sự thật, mà không bị chỉ trích: Sử dụng dấu chấm hỏi. “Lý do mà các Facebooker thích dùng chúng là vì nó giúp họ không bị chỉ trích và không ai có thể phản đối họ. Sau khi người đọc nhấp chuột vào tiêu đề, họ sẽ nhanh chóng nhận ra câu trả lời cho “câu hỏi” trong tiêu đề rất rõ ràng, “Không, chắc chắn là không”. Nhưng vì nó được đặt dưới dạng một câu hỏi, nên các Facebooker sẽ không bao giờ SAO - họ chỉ đang hỏi mà thôi. “Anh T đã hiếp dâm và giết một cô giáo trẻ vào năm 1990?” Chắc chắn là tôi không biết, dù sao thì hãy nhấp chuột đi đã.'
“Tôi là người đơn giản, Tôi thấy gái xinh, Tôi like”, dân mạng thường nói. Thực ra, trong mắt các chuyên gia truyền thông như Ryan Holiday, đám đông quá “ngốc” và rất dễ kiểm soát. Những cư dân mạng ngây thơ, tưởng rằng khi họ cắt đứt sợi dây nghĩa là họ đã tự do. Nhưng thực tế là họ đang bị kiểm soát, bởi bản năng động vật của mình, bởi những người muốn “Lượt xem” để kiếm tiền, và bởi những kẻ đứng sau bức màn đen chỉ đạo.
Dành hàng giờ để viết những lời chỉ trích về những kẻ ấu dâm, trò chuyện về cuộc sống tình cảm của các ngôi sao, cười trước những video dễ thương về mèo, và bán đi sự tập trung của mình cho những người kinh doanh, trong khi bản thân, những vấn đề quan trọng như tâm hồn trống rỗng và tương lai tài chính không được quan tâm... Đường sống của chúng ta đi về đâu, khi chúng ta dễ bị cám dỗ và bị kiểm soát bởi những kẻ thông minh? Tôi không biết, nhưng tôi tin rằng sách sẽ là con đường cứu rỗi cho chúng ta. Hãy tin tôi đi, tôi đang nói thật đấy!
Vua Kong
Trang du lịch Mytour
