Năm 1994, một chăn cừu ở Thanh Hải chứng kiến đàn cừu chạy vòng quanh kỳ lạ và phát hiện ra bảo vật vô giá.
Vào năm 1994, ở huyện Kỳ Liên, một sự kiện kỳ lạ đã diễn ra, đánh thức sự chú ý của cộng đồng.
Một ngày nọ, Mã Thiên Phúc, chăn cừu từ lâu, nằm trên cỏ và bất ngờ nghe tiếng động lạ, khi nhìn xuống, anh phát hiện ra một viên vàng.
Khi Mã Thiên Phúc nhìn thấy một viên đá vàng rực rỡ, anh nhận ra giá trị của nó và tưởng tượng về những kho báu ẩn chứa.
Với việc phát hiện một viên đá vàng có hoa văn tinh xảo, Mã Thiên Phúc hiểu rằng đó có thể là một kho báu quý giá đang chờ đợi được khám phá.

Anh Mã rất hồi hộp nên ngay lập tức đưa đàn cừu về nhà. Người vợ, thấy chồng về sớm, vội vàng hỏi nguyên nhân. Anh Mã không ngần ngại đưa miếng vàng cho vợ và kể lại rằng anh đã tìm thấy nó khi chăn cừu.
Mã Thiên Phúc nói với vợ rằng họ sẽ có cuộc sống sung túc với miếng vàng này. Sáng sớm hôm sau, anh Mã đến một cửa hàng vàng lớn và hỏi ông chủ về giá trị của miếng vàng mà anh đã nhặt được.
Sau khi ông chủ nhìn thấy miếng vàng, ông ta hỏi Mã Thiên Phúc lấy từ đâu. Để tránh gặp phải rắc rối và sự nghi ngờ của người khác, Mã Thiên Phúc nói dối rằng miếng vàng là của tổ tiên truyền lại.
Ông chủ cửa hàng vàng không tin lời Mã Thiên Phúc nên khuyên anh nên tham khảo ý kiến của các chuyên gia về đồ cổ.
Vì vậy, Mã Thiên Phúc đến Cục Di sản Văn hóa địa phương để tìm một chuyên gia có thể định giá miếng vàng. Nếu đúng là một bảo vật, anh có thể bán với giá cao.
Khi các chuyên gia quan sát cẩn thận, họ nhận ra đó không phải là một miếng vàng thông thường mà là một di vật văn hóa.
Bí ẩn xung quanh viên vàng trên cánh đồng
Sau khi kiểm tra một lần nữa, các chuyên gia kết luận rằng miếng vàng này thực chất là một vật phẩm tôn giáo được chôn dưới lòng đất. Trọng lượng của nó lớn nên không thích hợp để sử dụng hàng ngày mà chỉ được dùng trong các nghi thức tang lễ.
Việc phát hiện miếng vàng này là dấu hiệu cho thấy có thể có một mộ cổ hoặc khu vực tôn kính. Vì vậy, nhóm chuyên gia khảo cổ đã nhanh chóng đến khu vực đồng cỏ ở huyện Kỳ Liên, nơi Mã Thiên Phúc sống và chăn cừu hàng ngày. Sau khi được chỉ dẫn vị trí của viên vàng, họ tiến hành phân tích, xác định phạm vi cụ thể và khai quật. Đúng như dự kiến, họ đã tìm thấy nhiều vật phẩm làm từ vàng và bạc. Tất cả những hiện vật này đều được xác định là từ thời kỳ nhà Hán (206 TCN - 220).

Miếng vàng mà Mã Thiên Phúc nhặt được có hoa văn rất độc đáo và tinh xảo. Trên đó có hình ảnh của một con sói đuổi và cắn một con bò, thể hiện quy luật tự nhiên.
Hoa văn được chạm khắc rất sinh động, cho thấy trình độ cao của người thợ thủ công thời kỳ đó.

Kết hợp với các tài liệu lịch sử, các chuyên gia đã phân tích các vật phẩm được tìm thấy và kết luận rằng chúng thuộc về những người du mục từ huyện Kỳ Liên. Tuy nhiên, họ chỉ là một phần nhỏ của dân tộc Hung Nô. Sau khi liên minh với triều đại Bắc Ngụy (386 - 534) tan rã, bộ tộc này đã suy tàn. Cho đến nay, chỉ ở Thanh Hải, Cam Túc và một số nơi khác, các chuyên gia mới có thể phát hiện một số dấu vết lịch sử của họ.
Sau đó, các chuyên gia đã nỗ lực thuyết phục Mã Thiên Phúc trao trả lại viên vàng cho cơ quan chức năng, vì đây là một bảo vật quý có giá trị nghiên cứu cao. Mã Thiên Phúc đã đồng ý trao trả lại viên vàng cổ. Anh cũng được Cục Di tích Văn hóa địa phương khen ngợi và trao thưởng một khoản tiền vì đã có công phát hiện và đồng ý trao trả lại.
Tham khảo: Sohu, Baidu
