Năm 220, đây là năm đầu tiên của thời kỳ Tam Quốc, cũng là 'năm bất hạnh', khi một anh hùng, hai bậc thiên tài chiến thuật, 8 vị tướng dũng cảm đều qua đời. Từ một góc nhìn khác, cái chết của những anh hùng này, là kết thúc cho những năm xung đột không ngừng trong triều đại Đông Hán
Năm 220, đây là năm đầu tiên của thời kỳ Tam Quốc, cũng là 'năm bất hạnh', khi một anh hùng, hai bậc thiên tài chiến thuật, 8 vị tướng dũng cảm đều qua đời. Từ một góc nhìn khác, cái chết của những anh hùng này, là kết thúc cho những năm xung đột không ngừng trong triều đại Đông Hán
Kiến An năm thứ 24, cũng là năm cuối cùng của triều đại Đông Hán, Quan Vũ tổ chức trận Tương Dương - Phàn Thành, kết quả thất bại ở Mạch Thành, bản thân bị Đông Ngô giết chết. Cái chết của ông đặt dấu chấm hết cho liên minh Tôn Lưu, Thục Hán và Đông Ngô, từ bạn thành thù, làm cho không khí lịch sử trở nên u ám hơn bao giờ hết.
Năm 220, đây là năm đầu tiên của thời kỳ Tam Quốc, cũng là 'năm bất hạnh', khi một anh hùng, hai bậc thiên tài chiến thuật, 8 vị tướng dũng cảm đều qua đời. Từ một góc nhìn khác, cái chết của những anh hùng này, là kết thúc cho những năm xung đột không ngừng trong triều đại Đông Hán
Sự ra đi của anh hùng Tào Tháo
'Trị thế năng thần, loạn thế gian hùng', đây là hình ảnh chân thực về Tào Tháo. Ông là một nhân vật anh hùng trong thời loạn, đánh bại Viên Thiệu, Viên Thuật, dẹp yên phương Bắc, tiêu diệt Lã Bố, loại bỏ lực lượng còn sót lại của quân đội Tây Lương, chiếm đoạt Kinh Châu từ Lưu Biểu, xưng đế chinh phạt các thế lực đổi trái như Mã Siêu..., làm chủ Trung Nguyên, rồi tiếc nuối vì thất bại ở Xích Bích, trở thành thù oán của mình, không thì lịch sử sẽ phải viết thêm một trang nữa.
Tháng giêng năm 220, Tào Tháo qua đời vì căn bệnh đau đầu kéo dài, thọ 66 tuổi. Ông trị vị Ngụy vương trong 5 năm.

Chết của 2 mưu sĩ
2 danh tướng cũng từ giã cuộc sống trong năm 220 là Trình Dục và Pháp Chính.
Trình Dục là một trong 5 danh tướng dưới trướng Tào Tháo, khéo léo không thua kém Tuân Úc, Quách Gia, còn tài quân trận xuất sắc.
Sau khi Tào Tháo thua trận Xích Bích và bị Quan Vũ chặn đường, Trình Dục đã khuyên ông thuyết phục Quan Vũ bởi ông nhận ra tính cách hiền lành và công bằng của Quan Vũ, không khinh thường kẻ mạnh và không áp đặt lên kẻ yếu. Trình Dục gợi ý Tào Tháo nhắc lại mối quan hệ của họ từ trước, và chính nhờ điều này mà Quan Vũ đã tha cho Tào Tháo.

Pháp Chính là tay phải đáng tin cậy của Lưu Bị, được so sánh với thiên tài quân sự Quách Gia của Tào Ngụy.
Pháp Chính là một trong 2 quân sư quan trọng nhất của Lưu Bị, cùng với Khổng Minh. Trận Hán Trung giữa Tào và Lưu chứng kiến sự hi sinh của Pháp Chính, để lại niềm tiếc thương và gánh nặng cho Lưu Bị.

8 dũng tướng ra đi
Trong vòng một năm, 8 dũng tướng ra đi bao gồm: Quan Vũ, Quan Bình, Hoàng Trung, Lưu Phong, Lã Mông, Cam Ninh, Tưởng Khâm, Hạ Hầu Đôn. Nguyên nhân bao gồm chiến đấu, tuổi già và bệnh tật.
Lã Mông, Cam Ninh, và Tưởng Khâm qua đời vì bệnh tật trong cùng một năm ở Giang Đông, trong khi Hạ Hầu Đôn hy sinh trong trận Hán Trung với Lưu Bị.
Thất bại lớn nhất là của Lưu Bị, khi mất 2 trong Ngũ hổ tướng và cả con trai, đồng thời Đông Ngô cũng mất 3 đại tướng.

Phần Kết
Do cái chết của nhiều đối thủ lớn, lịch sử được ảnh hưởng mạnh mẽ. Năm 220 sau Công nguyên được gọi là 'năm giằng co', thời điểm nhiều biến động nhất trong Tam Quốc.
Vì sao Tam Quốc lại là thời kì của những anh hùng vĩ đại như vậy? Bởi vì thời kì loạn lạc đòi hỏi sự dũng cảm và tài năng để đoạt lại hòa bình, và chỉ nhờ vào những người như vậy, quỹ đạo lịch sử mới có thể tiến bước tới hòa bình.
Theo Trí thức trẻ
