
Andrew Roberts (sinh năm 1963) là nhà sử học và nhà báo người Anh. Ông là Giáo sư Thỉnh giảng tại Khoa Nghiên cứu Chiến tranh, King's College London và là Giảng viên Danh dự tại Viện Lehrman thuộc Hiệp hội Lịch sử New York.
Theo tác giả, thời gian mà ông dành để nghiên cứu và viết Napoleon Đại Đế còn nhiều hơn cả thời gian Napoleon đã trải qua ở St Helena và Elba cộng lại. Ngoài ra, Andrew Roberts còn đến thăm 53 trong số 60 bãi chiến trường của Napoleon.
Andrew Roberts tập trung vào việc mô tả chi tiết hoàn cảnh của thời Cách mạng Pháp đã đưa Napoleon lên đỉnh cao quyền lực, cách ông giành lấy nó bằng đại bác và lưỡi lê, thiết lập một trật tự thế giới mới do Paris điều khiển. Vượt ra khỏi những đánh giá của các nhà sử học đương thời, Andrew Roberts mang đến một góc nhìn mới về Napoleon, không phải là một vĩ nhân, mà là một con người.
Vươn Lên
Napoleon không xuất thân từ gia đình quý tộc, nhưng gia đình ông vẫn giàu có và kiêu hãnh. Ông là người đảo Corse, gốc Italy. Xuất thân này sau này trở thành đề tài gièm pha, chỉ trích. Một trong những tác giả Anh viết tiểu sử về ông sớm nhất, William Burdon, đã nói về xuất thân của Napoleon:
Điều này có thể quy cho phần tối tăm và hung bạo trong tính cách của ông, mang nhiều sự phản trắc của người Italy hơn là sự cởi mở và sống động của người Pháp.
Một điều thú vị về Napoleon là ông suýt trở thành nhà văn. Ông viết khoảng 60 tiểu luận, truyện ngắn, nhiều bài viết về triết học, lịch sử, tiểu luận, tập sách nhỏ và thư ngỏ trước năm 26 tuổi. Niềm say mê viết lách của ông mở rộng tới cả việc thảo ra các quy định cho nhà ăn sĩ quan, biến nó thành tài liệu dài 4500 từ đầy văn vẻ.
Bằng tài năng quân sự, Napoleon đã đi xa và leo lên gần hết nấc thang danh vọng. Ông trở thành vị tướng tài được ngưỡng mộ. Nhưng chỉ từng đó không đủ thỏa mãn khát vọng của ông. Napoleon muốn làm chủ, muốn đứng trên vạn người. Cuộc đảo chính Brumaire là bước đệm hoàn hảo giúp ông vươn đến tầm cao mong muốn.
Điểm thành công nhất của Napoleon là khiến người dân Pháp đồng thuận với hành động của ông thời gian ấy, một phần do chế độ cai trị tại Pháp lúc bấy giờ hoàn toàn thất bại. Người Pháp sẵn sàng chứng kiến chính quyền đại diện bị đình chỉ tạm thời để Napoleon và các đồng mưu giải quyết vấn đề.
Thống trị
Dù Sieyès mong muốn lãnh đạo chính quyền mới, nhưng tiếc thay, ông nhanh chóng bị Napoleon vượt mặt. Napoleon đã soạn thảo Hiến pháp năm VIII và đảm bảo được bầu làm Tổng tài thứ nhất, dọn vào điện Tuileries, trở thành người quyền lực nhất nước Pháp.
Với danh hiệu Napoléon I, ông là Hoàng đế của người Pháp từ năm 1804 đến 1815. Cuộc cải cách pháp luật của ông, Bộ luật Napoleon, có ảnh hưởng lớn đến nhiều bộ luật dân sự trên toàn thế giới. Tuy nhiên, ông nổi tiếng nhất với vai trò trong các cuộc chiến tranh mà Pháp phải đối đầu với hàng loạt liên minh, được gọi là các cuộc chiến tranh Napoléon. Ông thiết lập quyền bá chủ trên phần lớn châu Âu và truyền bá lý tưởng cách mạng Pháp, đồng thời củng cố nền đế chế, phục hồi một phần chế độ cũ của Pháp (Ancien Régime).
Năm 1810 là một năm thăng trầm với Napoleon; dù Đế chế của ông đạt đỉnh cao quyền lực và mở rộng lãnh thổ, ông cũng mắc phải những sai lầm báo trước những bất lợi trong tương lai. Phần lớn những sai lầm này là do chính ông gây ra.
Kết thúc
ngày chủ nhật18 tháng Sáunăm1815gầnTrận Waterloo, nằm ởBỉ ngày naylà một trong những trận chiến nổi tiếng nhất, cũng đánh dấu kết thúc củacuộc chiến tranh nàyNapoleon. Lực lượng quân đội Pháp (La Grande Armée) dưới sự chỉ huy của Hoàng đếNapoléon Iđã bị đánh bại bởi liên minh quân sự củaQuân liên minh thứ bảy, bao gồm quân Anh và các đồng minh doThống chếArthur Wellesley, Công tước thứ nhất của Wellingtonlãnh đạo và quân Phổ doThống soáiGebhard von Blücherlãnh đạo. Đây là trận chiến kết thúc chiến dịch Waterloo và cũng là trận đánh cuối cùng của Napoleon. Thất bại trong trận này đã đặt dấu chấm hết cho ngôi vịHoàng đế Phápcủa Napoleon vàQuyền lực của Napoleon trong suốt một thế kỷkhiến người ta phải ngưỡng mộ.Lễ tang của Napoleon diễn ra tại Torbett’s Spring, một địa điểm tuyệt đẹp cách Longwood 1,6km. Hài cốt của ông sau này được Bertrand và Gourgaud đưa lên khỏi mộ và mang về Paris vào năm 1840.
